u: “À, hóa ra là nó”.
“Chị Chi cũng có hứng thú với tiếng Pháp nhỉ?”
Giản Chi uống một ngụm trà, cười bảo: “Cũng không hẳn là có hứng thú lắm, chỉ là muốn học vài từ ngữ thường dùng hàng ngày thôi”.
Ôn Tử hứng thú, hăng hái khoa chân múa tay: “Vậy em giúp chị”.
Giản Chi cười mỉm: “Được đấy!”.
Ôn Tử rất nhiệt tình, lập tức sáp lại gần, chỉ vào từ Giản Chi vừa hỏi, dạy cô cách phát âm.
Giản Chi khó khăn đọc theo cô ấy, cũng không định đả kích sự tích cực của Ôn Tử, chỉ nghĩ thì hơi xấu hổ – Em yêu anh – đây là từ hay nói hàng ngày?
Giản Chi cố chịu đựng để khỏi bật cười.
Cô nhìn Ôn Tử đọc đâu ra đấy, nếu mà cho cô đọc kiểu gì cũng không trôi chảy được. Đột nhiên nhớ cái ngày cô đi học lén, nhớ hình ảnh Thẩm Quân mặc đứng giữa lối đi đọc lưu loát bài “Ngõ mưa”.
Trong lúc ngẩn ngơ, từ lúc nào giọng nói nhẹ nhàng êm ái của Ôn Tử từ từ đổi sang giọng trầm thấp từ tính của Thẩm Quân Mặc.
Học kỳ này Ôn Tử cũng không có nhiều giờ học, rãnh rỗi cực kỳ. Thế nên ban cán sự lớp đề nghị tổ chức một cuộc giao lưu, vui chơi Pháp nhỏ.
Suy nghĩ này nhanh chóng nhận được sự đồng ý của hầu hết các thành viên. Bề ngoài có vẻ do thích học tiếng Pháp mà làm, thật ra thì thầy Thẩm mới là động lực lớn nhất.
Thẩm Quân Mặc là thầy dạy chuyên môn cho bọn họ. Nếu thấy họ tích cực học tập đến mức tận dụng thời gian nghỉ ngơi tổ chức học hành, thầy là thầy chắc chắn sẽ dốc sức giúp đỡ rồi.
Quả nhiên, sau giờ học, khi mọi người nói chuyện này với Thẩm Quân Mặc, nói muốn thầy tham gia. Anh chỉ hơi ngẫm nghĩ đã sảng khoái đồng ý.
Mọi người cực kỳ vui mừng, khi chào tạm biệt từng người còn cười cười giơ tay vẫy vẫy.
Ôn Tử đi với bạn cùng phòng ở phía sau, có chút tâm sự.
Vừa lúc Thẩm Quân Mặc dọn đồ xong chuẩn bị rời đi, thấy Ôn Tử nên cười hỏi thăm cô đôi câu “Dạo này còn làm thêm ở quán cơm không?”.
Ôn Tử không nghĩ Thẩm Quân Mặc sẽ chủ động nói chuyện với mình, phản ứng trở nên chậm chạp “A… Có… Có”.
“Thầy Thẩm, chị Chi có hứng thú với tiếng Pháp. Em cảm thấy giao lưu tiếng Pháp là cơ hội học tập tốt…”. Cô hơi ngập ngừng, bước vài bước cố ý tạo khoảng cách với bạn cùng phòng. Đứng bên cạnh Thẩm Quân Mặc, cô khẽ thì thầm: “Nếu… Nếu em dẫn chị ấy đến tham gia, chắc thầy sẽ không thích?”.
Thẩm Quân Mặc nghe xong, vẻ mặt âm trầm khó nhìn ra đang nghĩ gì. Làm cho Ôn Tử nghĩ có phải yêu cầu của mình quá phận rồi, định nói không cần nữa, ai ngờ thầy bất thình lình mở miệng.
“Thầy rất hoan nghênh chuyện này, nhưng…” Anh cười nhìn Ôn Tử, thẳng thắn nói tiếp: “Thầy nghĩ chị Chi của em chưa chắc sẽ bằng lòng đến”.
“Hả! tại sao?” Ôn Tử không hiểu.
“Em xem, chỗ này cô ấy không quen ai ngoài em. Thêm chuyện đi dự thính lần trước, cô ấy sẽ cảm thấy xấu hổ, nhưng mà…” Thẩm Quân Mặc cầm sách giáo khoa, ra hiệu cho Ôn Tử, vừa đi vừa nói: “Em có thể thử thuyết phục cô ấy theo cách này, kiểu như…”.
Anh che giấu tâm trạng, một mặt cười nhã nhặn, nói: “Kiểu như nói đợt này học sinh tự ý tổ chức, thầy giáo không tham gia. Em và cô ấy không kém nhau bao nhiêu tuổi, cô ấy hẳn sẽ lạc quan hơn … Nếu cô ấy vẫn do dự, em nhớ bảo hoạt động giao lưu tiếng Pháp mới chỉ ở giai đoạn thử nghiệm. Rất nhiều người muốn tham gia, khó có được một suất. Nói em phải tận dụng đủ loại quan hệ mới tìm cho cô ấy một chân. Cô ấy thấy em vất vả, sẽ không nỡ từ chối đâu…”.
Thẩm Quân Mặc nắm tay thành nắm đấm, che ở khóe miệng ho nhẹ một tiếng, nói: “Nếu như vậy vẫn chưa thuyết phục được chị Chi của em, em hãy quay lại tìm thầy bàn bạc. Thầy sẽ cố gắng hết mức tìm biện pháp giúp em”.
Con ngươi đen láy của Thẩm Quân Mặc lóe lên một tia sáng sâu xa, cuối cùng hóa thành tiếng cười.
Ôn Tử nói tạm biệt với Thẩm Quân Mặc. Bước trên đường về phỏng ngủ, cô nghĩ hôm nay không phải là ngày đi làm, hại cô không thể đến gặp Giản Chi ngay. Cô vội vã muốn lập tức kể chuyện thi đấu tiếng Pháp cho Giản Chi, dứt khoát lấy điện thoại di động gọi cho Giản Chi.
“Chị Chi, lớp em tổ chức thi tiếng Pháp, lúc đó chị đến tham gia nhé”.
“Hoạt động lớp em chị đi làm gì”. Giản Chi không hề suy nghĩ đã từ chối.
Ôn Tử thầm cảm thán thầy Thẩm dự đoán như thần. Nhớ lại những lời thầy nói, từng bước từng bước ép sát khuyên bảo Giản Chi.
Ôn Tử nói vừa rành mạch phân minh vừa hợp tình hợp lý. Giản Chi nghe xong hơi hơi dao động. Nhưng lần trước đi nghe giảng chui, giờ lại đi tiếp, có vẻ không tốt lắm.
“Cái gì chứ?” Ôn Tử không đồng ý nói “Chị Chi, ngày thường chị hay cho em bánh ngọt mang về trường ăn. Các bạn cũng được chia không ít phần. Họ biết chị muốn đến nên rất chào đón. Chị yên tâm đi…”.
Giản Chi vẫn lưỡng lự, định nói thì bị lời của Ôn Tử cắt ngang: “Được rồi được rồi, việc này quyết định như vậy nhé. Lúc đó hẹn gặp ở cổng trường, em dẫn chị đi”.
Ôn Tử nói xong, không đợi Giản Chi trả lời, cúp rụp một phát.
Giản Chi nhìn màn hính tối đen, bất đắc dĩ lắc đầu cười.
Tác giả có lời muốn nói:
Gào gừ
Sói thẩm bắt đầu giăng lưới, thật khủng khiếp!
Lại một ngày dạy học kết thúc, Thẩm Quân Mặc đi bộ một mình trong sân trường, trước mặt là bãi cỏ, chỉ cần đi vòng qua sẽ đến bãi đậu x
