Old school Swatch Watches
Độc Nữ Pk Thầy Giáo Lưu Manh

Độc Nữ Pk Thầy Giáo Lưu Manh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326040

Bình chọn: 8.5.00/10/604 lượt.

u đi

shoping.

“Nhãn hiệu Hoàng đế rất không tệ,anh muốn mặc cùng em.” Dịch Thừa thần bí hề hề.

“Thật sao?” Cổ Dĩ Tiêu nghĩ thầm rằng, mặc kệ nó,nhãn hiệu gì cũng được,“Ở nơi nào? Chúng ta đi mua đi!”

“Anh đã mua rồi.” Dịch Thừa đưa tay ra.

Cổ Dĩ Tiêu chớp mắt mấy cái.

“Hoàng đế tân trang.” Dịch Thừa giống như đại sắc lang đẩy Cổ Dĩ Tiêu ngã xuống giường,miệng nhắc tới cô mặc áo tình nhân.

Cổ Dĩ Tiêu giống như chú nai con bị Dịch Thừa cắn xé,vô cùng đau đớn >o<.

★5

Dịch Thừa hẹn ăn cơm với Cổ Dĩ Tiêu.Rạng rỡ O_O

Cổ Dĩ Tiêu vạn phần hoài nghi nhìn hắn,hạ quyết tâm gọi những món đắt nhất,nhưng mà Dịch Thừa vẫn rạng rỡ như cũ,hơn nữa mặt không đổi sắc,

mặt khác còn gọi món sữa chua đắt tiền nhất cho cô uống. Cổ Dĩ Tiêu

hỏi:“Chuyện gì cao hứng như vậy nha?”

“Hôm nay,có người tỏ tình với anh.” Dịch Thừa ngẩng mặt lên,đắt ý vô cùng.

“Nam ?” Cổ Dĩ Tiêu chẳng hề để ý.

“Nữ .” Ngọn lửa kiêu ngạo của Dịch Thừa bị chọc tức vài phần.

“Dáng vẻ xinh đẹp không?” Cổ Dĩ Tiêu giương mắt trừng hắn, hừ, vừa thấy hắn như vậythì biết đối phương nhất định tốt.

Dịch Thừa nhướng cao mày,“So với em thì đẹp hơn.”

Cổ Dĩ Tiêu không cho là đúng lắc lắc tay,“Không tồn tại cô gái như vậy.”

Dịch Thừa khinh thường hừ lạnh một tiếng.

Cổ Dĩ Tiêu đá Dịch Thừa một cước,“Anh trả lời cô ấy ra sao?”

“Anh nói,anh đã kết hôn .” Dịch Thừa giữ chặt tay Cổ Dĩ Tiêu,ngón tay cái không an phận ở trên mu bàn cô vuốt ve qua lại, muốn mượn ám chỉ

này để Cổ Dĩ Tiêu đáp ứng gả cho hắn,chấm dứt lịch sử cầu hôn này nha.

“Cô ta chịu bỏ qua sao ?”

“Cô ấy……” Dịch Thừa thở dài,“Cô ấy nói không ngại làm tình nhân của anh.”

“Thật to gan!” Cổ Dĩ Tiêu rốt cục bạo phát,mạnh mẽ vỗ một cái lên

bàn,“Dám đoạt đàn ông của em?! Còn muốn làm tình nhân?! Tiện nhân ?! Anh trả lời cô ta ra sao?!”

“Anh trả lời cô ấy hai chữ –” Dịch Thừa vươn hai đầu ngón tay, vẻ mặt chính nghĩa nói:“Cút cho ta!”

Cổ Dĩ Tiêu sửng sốt, nghiêng đầu suy nghĩ,“Đó là ba chữ nha……”

Dịch Thừa sặc. TT_TT

Hắn lại một lần đứng ở trên bục giảng đối mặt với các học sinh năm

ba. Các nữ sinh lớp này rất chân thành mỗi lần học khóa của hắn đều

ngồi hàng thứ nhất, chuyên tâm nghe giảng bài ghi bút ký. Khó tránh khỏi có mấy người học sinh ở lớp khác lén vào học,cũng thường thường ngồi

hàng thứ nhất,hắn làm sao không biết tâm tư các cô ấy? Chẳng qua không

biểu hiện mà thôi.

Hắn còn rất trẻ chưa đến ba mươi tuổi liền được danh hiệu phó giáo

sư,cho nên hắn làm việc gì đều phải cẩn thận từng li từng tí,hắn biết–

không đến ba mươi mà làm phó giáo sư sẽ có rất nhiều người không

phục,rất nhiều người xem thường, đại đa số bọn họ đều là bậc thầy,nên

càng khó lộ ra tâm tư.

Hắn từng là người rất tự nhiên,cùng bạn bè ở chug một chỗ rất ồn

ào,chẳng qua là từ khi vào trường này học,hắn đã nhiều năm chưa từng lộ

nụ cười,tất cả đều là dối trá như vậy. Cười, chững trạc nhưng là dối

trá; Dạy,đứng đắn,nhưng là dối trá.

Xem bài thi chỉ viết năm chữ kia đã khiến cho linh hồn của hắn như

động đất. Thật ra đây mới là đáp án một người học triết học viết ra,ngay cả hắn cũng không thể cho ra đáp án chính xác. Lúc ấy hắn nghĩ,nếu

Scorates còn sống nhất định cũng sẽ viết ra mấy chữ này.Người này so với hắn càng dũng cảm hơn,nhưng người này thật sự là học sinh của hắn sao?

Chờ đến khi hắn già rồi,nhớ tới chính mình đã dạy được một học sinh như

vậy sẽ cảm thấy tự hào biết nhường nào.Hắn thật muốn trông thấy cô — Cổ

Dĩ Tiêu.

Tết âm lịch có một cú điện thoại gọi đến,hắn dự cảm là cô, thật sự

chính là cô.Giọng của cô nghe rất ngoan,rất biết điều tuyệt đối không

phải là người viết ra đáp án như vậy.

Hắn chưa từng mong chờ đi dạy học như vậy,hắn nhìn chung quanh phòng

học,các cô gái ngồi bàn học thứ nhất đều dùng vẻ mặt hòa nhã nhìn hắn,

là một trong các cô ấy sao? Có lẽ chỉ muốn dùng cái này để hấp dẫn sự

chú ý của hắn? Nghĩ đến đây hắn bỗng nhiên cảm thấy mất mác một chút.

“Bạn học Cổ Dĩ Tiêu.” Hắn điểm danh của cô nhưng không thấy có người

đứng lên. Nói thật hắn có chút xấu hổ, chẳng lẽ cô không có tới đi học?

Một lát sau mới có một nữ sinh ngẩng đầu lên, bỗng nhiên kinh hoảng

hắn gần như tham lam nhìn cô, lại chỉ nhìn thấy một cô gái bình

thường,vừa sửa sang lại tóc mình vừa đi đến phía hắn.Cô ấy không phải mỹ nhân,tuyệt đối không phải,các cô gái ngồi ở hàng trên so với cô còn đẹp hơn.Chẳng qua hắn không thể dời mắt đi, bởi vì ánh mắt của cô làm cho

hắn có cảm giác khiêu chiến.

Cô thắng.

Hắn đối với chuyện thắng thua không quan tâm lắm, sau lại hắn mới biết được cô chính là vì muốn chiến thắng hắn mà đến .

Có người nói nếu một cô gái không đẹp thì cô nhất định làm chính mình thật đáng yêu, nếu cũng không đáng yêu nhất định làm chính mình có khí

chất. Mỹ mạo, đáng yêu, khí chất,cô đều không có,chẳng qua dáng vẻ cô

thông minh hoàn toàn không đặt hắn vào mắt, cùng với thỉnh thoảng lộ ra

nụ cười tà ác, giống như đặt một cái lưới mà hắn là côn trùng yếu

đuối.Hắn cũng không nghĩ tới phải chinh phục cô, càng không tính toán

phục tùng cô,hắn nghĩ hắn có cần háo hức xem ai ăn trước khôn