Insane
Độc Phi Khuynh Thành

Độc Phi Khuynh Thành

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3220664

Bình chọn: 8.00/10/2066 lượt.

n bảo hộ Tiểu Nhiễm

được không? Lấy năng lực của con mà nói, dư dả đối phó với những người

đó.” Cơ Vô Nhai nhưng lại vì ta mà cầu xin Cơ Lưu Tiêu.

Hắn lúc trước thật sự yêu nương của Hạ Nguyệt Nhiễm như vậy sao?

Một phen phong hoa tuyết nguyệt (1) kia, bản thân ta không thể có

khả năng gặp được, nhưng là giờ này khắc này ta nhưng lại không khỏi cảm khái, nếu ta thật sự là Hạ Nguyệt Nhiễm có lẽ cũng không phải là không

tốt.

Dù sao từ trước đến nay, trừ bỏ Dạ Khuynh Thành, sẽ không có người nào

nguyện ý như thế với ta, mặc dù hắn chính là đem ta làm như Hạ Nguyệt

Nhiễm thì cũng sẽ như thế nào đây?

Chính là ta chung quy không phải là Hạ Nguyệt Nhiễm, cho nên sau mê

hoặc ngắn ngủi, vẫn như cũ có thể bảo trì lý trí của chính mình.

Cơ Lưu Tiêu lạnh nhạt cười, không giống nụ cười xinh đẹp mị hoặc vừa rồi , lại mang theo vài phần cứng ngắc, vài phần trào phúng “Phụ vương, con vốn tưởng rằng người vô tình, lại không nghĩ rằng người lại si

tình, chỉ chung tình với một người như vậy. Con từng hỏi qua người,

người làm cho huynh đệ chúng con vì vương vị tàn sát lẫn nhau như thế là vì ai? Hôm nay con cũng không nghĩ muốn hỏi lại. Con có thể đáp ứng

thỉnh cầu của người, nhưng là người cũng phải đáp ứng con, từ nay về

sau, mặc kệ con làm cái gì, người đều không được can thiệp vào.”

Giờ phút này Cơ Lưu Tiêu nhưng lại mang theo vài phần yếu ớt ngoài ý muốn, tuy rằng bất quá chỉ là trong nháy mắt, nhưng đã bị ta bắt gặp

được.

“Chỉ cần con có thể bảo hộ Tiểu Nhiễm an toàn, quả nhân liền không

hề can thiệp đến chuyện của con.” Cơ Vô Nhai trầm mặc một hồi mới đáp.

Một khắc kia, trong ánh mắt của Cơ Lưu Tiêu hiện lên một tia buồn

phiền và tiếc hận, nhưng rất nhanh hắn khôi phục lại dáng vẻ không kềm

chế được như bình thường, cười nói: “Nhi thần sẽ chờ hưởng thụ tề nhân

chi phúc (2).”

Một ước định liền từ phụ tử bọn họ trong lúc đó hình thành, rồi sau

đó bọn họ đứng yên lặng thật lâu, không khí lập tức lại trở nên yên

tĩnh.

[1'>: phong hoa tuyết nguyệt : Bức tranh tuyệt sắc

Cổ nhân vẫn thường xem phong hoa tuyết nguyệt là đề tài hoàn mỹ cho thi

ca, bích họa. Một bức tranh thanh nhã tuyệt sắc trong sự mê hoặc của

đêm. Ánh trăng tắm đẫm cảnh vật cỏ cây, len vào đó là chút gió hiu hiu,

là những tuyết hoa phất phới bay như mê hoặc tâm hồn con người. Trong

tiên cảnh ấy, lòng người dễ nảy sinh những bùi ngùi, những chiêm nghiệm, những hoài niệm về một thời đã qua.

[2'> (*tề nhân chi phúc: ý chỉ cuộc sống giàu sang sung sướng, nhiều thê thiếp.)

Ta không hiểu Cơ Lưu Tiêu, ta cũng không hiểu Cơ Vô Nhai, hoặc là

mọi người bên trong hoàng thất này quá mức phức tạp, bọn họ thiệt tình

sớm đã bị tầng tầng ngụy trang vùi lấp.

Cơ Vô Nhai vì sao phải mượn Thủy Bất Nhàn làm cho các con của mình tranh đoạt vương vị?

Hắn làm như thế là vì ai?

Cơ Lưu Tiêu không hiểu, thân là người trong giang hồ như ta lại càng không thể hiểu nổi.

Ta không biết qua bao lâu, chỉ nhớ rõ bọn họ đối diện lẫn nhau thật

lâu, tựa hồ đang truyền lại cho nhau cái gì đó, lại tựa hồ có cái gì đó

phát ra ở trong tầm mắt dây dưa của bọn họ.

Rốt cục, vẫn là Cơ Lưu Tiêu thu hồi tầm mắt trước, yêu mị cười nói:

“Phụ vương, nếu không có việc gì phân phó nữa, nhi thần xin cáo lui .”

Nói xong, Cơ Lưu Tiêu liền xoay người, vạt áo màu đỏ ở không trung xẹt qua một độ cong xinh đẹp, sau lại quy về tại chỗ.

Hắn đi bước một ra đến cửa, giống như đi lững thững thản nhiên trong sân vắng, mà Cơ Vô Nhai phía sau hắn lại đột nhiên mở miệng nói: “Lục

nhi, con vẫn còn hận quả nhân sao?”

“Phụ vương, chuyện trước kia chớ nhắc lại nữa, chỉ có thể trách con cùng Phượng Loan vô duyên.” Cơ Lưu Tiêu dừng bước, nhưng không có quay

đầu lại, lời nói buồn rầu nhỏ như tiếng mèo kêu theo trong miệng hắn

tràn ra, lưu chuyển tại đây bên trong yên tĩnh.

Ta thực không biết tà vương phong lưu vô tình như thế cũng sẽ có một màn này , thực giống như là đang cực lực che dấu bi thương, không còn

khí thế ức chế, ưu sầu tùy ý thản nhiên tràn đầy mà ra.

Phượng Loan chết vì tai nạn chẳng lẽ có liên quan đến Cơ Vô Nhai?

Chuyện bên trong cung đình này quả thực phức tạp…

“Phụ vương, chúng ta thử đánh cược với nhau, xem cuối cùng ai sẽ thắng.” Cơ Lưu Tiêu nói xong câu đó, liền thẳng rời đi.

Đợi cho mạt màu đỏ kia hoàn toàn biến mất, Cơ Vô Nhai mới lẩm bẩm: “ Đánh cược sao? Có lẽ là thế, chính là lại không thể không đánh cược.”

Rồi sau đó, hắn ngẩng đầu nhìn ra phía ngoài cửa sổ, sâu kín mà nói, “Tiểu Cẩn, có lẽ là nàng đã đúng. Thứ quyền lợi này, thật sự sẽ làm cho người ta mất đi nhiều lắm. Không biết ta hiện tại buông tay có còn kịp

không? Mặc kệ như thế nào, ta phải bảo hộ con của chúng ta.”

Ở một khắc kia, ánh mắt hắn ôn nhu như nước, giống như nữ tử hắn gọi trong miệng kia đang ở ngay tại trước mắt hắn.

Nói là người vô tình, lại là cố tình đúng vẫn là một người còn có tâm si tình.

Chính là nếu đến một ngày hắn phát hiện nữ nhi mà mình dành hết mọi

sủng ái, chẳng qua là một kẻ giả mạo, hắn có thể hay không dù ở chân

trời góc biển cũng phải đuổi giết ta?

Nghĩ th