ếu không muốn biết thì tôi đã không đến đây”
Thu Mai hài lòng với kết quả này, cô ta bắt đầu bịa ra một câu chuyện, rằng từ khi cô ta quay lại, Tử Kỳ đã chấp nhận nối lại mối quan hệ giữa hai người, nhưng lúc đó Tử Kỳ đã công khai mối quan hệ với Hàn Dương, nên tạm thời vẫn giả bộ yêu nàng, nhưng thực tế hắn và Thu Mai mới là người yêu của nhau. Hai người vẫn thường xuyên gặp nhau vào buổi tối, nên Hàn Dương không hề biết. Rồi sau đó cô ta lấy từ túi xách ra một bức hình cô ta đang ôm hôn Tử Kỳ trong một vũ trường.
Nghe xong câu chuyện Thu Mai kể và bức hình làm chứng kia, Hàn Dương không thể nào không tin. Trong lòng nàng lúc này tràn ngập đau khổ, nước mắt cũng tự nhiên mà tuôn ra từ đôi mắt đẹp của nàng. Tại sao Tử Kỳ lại có thể đối xử như vậy với nàng, nếu đã không yêu nàng thì hắn có thể nói một câu chia tay, rồi hai người sẽ đi hai con đường riêng, đằng này hắn lại lừa dối tình cảm của nàng, coi nàng như một con búp bê để chơi đùa. Nàng hận hắn, tình cảm bao lâu nay bây giờ chỉ còn lại là sự thù hận.
Nàng đã từng cho hắn cơ hội để nói ra mọi chuyện, vậy mà hắn không nói gì, vẫn giả vờ yêu nàng. Để cho lúc này đây nàng đau khổ như bị cắt ra làm ngàn mảnh.
Thu Mai ngồi đối diện Hàn Dương, ngồi lặng lẽ quan sát thái độ của Hàn Dương từ nãy tới giờ, cô ta rất đắc ý –“ Thế nào? Bây giờ thì đã tin những gì tôi nói chưa? Tử Kỳ làm sao có thể yêu một cô gái xấu xí như cô chứ”
Hàn Dương không nói gì, chỉ lặng lẽ cầm bức ảnh, đứng lên đi ra khỏi quán.
Nàng cảm thấy dường như trên thế giới này chỉ còn lại một mình nàng, sau khi lên xe taxi, con đường trở về nhà cũng tự nhiên dài hơn.
Trở về tới nhà, bác Vương và ông Hàn Phong thấy nàng lần đầu tiên như vậy, cảm thấy rất lo lắng, chạy đến hỏi thăm, nhưng nàng không trả lời, chỉ lặng lẽ trở về phòng của mình, sau đó đóng cửa lại khóc một mình. Sau đó ngủ thiếp đi.
Sáng hôm sau nàng thức dậy vẫn như mọi ngày, nhưng không có ý định chuẩn bị đi học. Nàng cầm điện thoại lên, nhấn gọi vào dòng số điện thoại quen thuộc, đầu dây bên kia rất nhanh có người bắt máy, giọng nói quen thuộc vang lên.
-“Hàn Dương, em có chuyện gì mà sáng sớm đã gọi vậy? Lại nhớ anh sao?”- Tử Kỳ vui vẻ lên tiếng trước.
-“ Uh, em rất nhớ anh, em gọi điện nói cho anh rằng nhà em có chút chuyện đột xuất, vì thế em và ba em phải đi Thượng Hải một chuyến, em đã lên đường từ tối hôm qua, vì thế em gọi điện báo cho anh không phải đến nhà em đón em trong tuần này nữa. Khi nào em về em sẽ báo cho anh”- Hàn Dương rơi lệ nói, cố gắng cho giọng nói của mình vẫn như bình thường.
Nghe thấy Hàn Dương đi đột xuất như vậy mà không báo trước cho mình một tiếng, Tử Kỳ có chút khó chịu –“ Tại sao em không báo trước cho anh từ tối hôm qua, đến bây giờ mới chịu nói”
-“ Bởi vì tối qua lo chuẩn bị mọi thứ nên quên mất báo cho anh”
Thấy Hàn Dương trả lời như vậy, và mọi chuyện cũng đã xảy ra rồi, nên Tử Kỳ cũng không muốn làm khó Hàn Dương –“ Thôi được rồi, em đi rồi phải giữ gìn sức khỏe nhé, anh sẽ thường xuyên gọi điện cho em, nhớ em nhiều”
-“ Em cũng vậy, bây giờ anh chuẩn bị đi học đi, em cũng có việc rồi”
Hai người tạm biệt nhau rồi cúp máy. Hàn Dương đi xuống lầu ăn cơm, vì hôm qua khóc nhiều nên hai mắt của nàng sưng mọng, đỏ hoe. Thấy con gái như vậy, ông Hàn Phong rất đau lòng, cô con gái của ông từ nhỏ tới giờ luôn hoạt bát vui vẻ, rất ít khi khóc, vậy mà hôm qua lại khóc nhiều đến thế.
Ngồi vào bàn ăn, ông Hàn Phong lên tiếng –“ Tiểu Dương, xảy ra chuyện gì vậy con?”
Hàn Dương mắt đỏ hoe nhìn bà, sau đó đứng dậy chạy đến ôm ba mình khóc.
Sau khi khóc xong nàng mới lên tiếng kể lại mọi chuyện cho ba mình nghe. Nghe xong câu chuyện của cô con gái ông Hàn Phong rất bực mình. Con gái ông tốt như vậy, có điểm gì thua lém cô bé kia mà phải chịu sự xúc phạm như vậy.
-“ Vậy con định giải quyết thế nào? Hôm nay như vậy thì con hãy ở nhà một ngày đi, ba sẽ xin phép cho con”- Ông Hàn Phong vỗ về cô con gái của mình.
-“Con không muốn gặp lại hai người đó nữa, con muốn đi du học” – Hàn Dương nói. Thật ra tối hôm qua nàng đã suy nghĩ, nếu nàng chuyển trường thì vẫn có khả năng gặp lại hai người đó, vì vậy đi du học là biện pháp tốt nhất.
Nghe thấy con gái muốn đi du học, ông Hàn Phong cũng giật mình, cô con gái của ông từ nhỏ đến giờ chưa từng rời xa gia đình một thời gian dài, mỗi khi dời đi đâu lâu là lại chạy về trước thời gian, vậy mà hôm nay lại lên tiếng đòi đi du học, chuyện xảy ra này thật sự đả kích cô bé quá lớn –“ Tiểu Dương à, con có biết đi du học thì bao lâu sẽ không gặp được ba không? Từ nhỏ đến giờ con có bao giờ chịu xa nhà lâu đâu”
-“ Con biết ba à, nhưng bây giờ con lớn rồi, con cũng dần tập thói quen sống tự lập, con cũng không thể mãi dựa vào ba được, một ngày nào đó ba già rồi thì con sẽ phải là một chỗ dựa vững chắc cho ba” – Hàn Dương nêu lên suy nghĩ của mình.
Nhận thấy con gái nói có điểm thuyết phục, ông Hàn Phong cũng cảm động, con gái ông quả thật lớn rồi, đã biết suy nghĩ cho ba.-“ Vậy con muốn đi đâu học? Nếu muốn đi thật thì hôm nay ba sẽ đến