biết con đừng cãi! Cha hiểu con như hiểu chính mình.
Bàn tay gầy xương của cha vịn lên vai tôi, cha xúc động thật. Nhìn thẳng vào tôi, người tiếp:
- Y Bình con giống cha, hư lắm! Nhưng cha thích con vì chỉ có con mới giống chạ Con không cần giải thích gì cả, cha biết con ghét cay ghét đắng chạ Ngay cả bây giờ con vẫn ghét, con vẫn nuôi mối thù.
Tôi mở miệng định cãi lại, nhưng bàn tay trên vai tôi đột nhiên buông thõng xuống. Thân cha như một trái banh xì hơi, ngã ụp xuống ghế, tôi hoảng hốt, nắm lấy tay người gọi to:
- Cha! Cha! Cha!
Hình như cha không còn biết gì nữạ Tôi gọi cô Lan ra để cô ấy canh chừng cha, còn tôi chạy đến trạm điện thoại công cộng, tìm một địa chỉ bệnh viện ở gần đấỵ Cha vẫn còn nằm nghiêng nửa trên ghế, nửa dưới đất. Tôi và cô Lan phải dùng hết sức mình mới kéo cha nằm ngay ngắn được. Người cha cao lớn nên nằm chẳng lọt vào ghế, đôi chân dài dư khỏi ghế. Chúng tôi ngồi bên cạnh chờ bác sĩ tớị
Bác sĩ tới chích cho hai mũi thuốc khỏẹ Cha bị yếu tim cộng thêm chứng bệnh áp huyết cao nên khó tỉnh lại ngaỵ Chúng tôi cố đưa cha vào phòng ngủ của ngườị Khi đã được đặt nằm yên trên giường, người mới bắt đầu tỉnh lạị Vừa tỉnh dậy, nhìn chung quanh, người đã vùng vẫy đòi đi:
- Tao không có bệnh gì cả, tao không thích nằm trên giường, trừ lúc ngủ và bị thương nặng.
Vị bác sĩ nói:
- ông đã bị thương nặng lắm.
Cha nằm yên, bác sĩ chích thêm cho ông một mũi thuốc rồi ra dấu bảo tôi ra ngoàị Người đưa toa cho tôi với một thái độ nghiêm nghị:
- Tốt nhất cô nên đưa ông vào bệnh viện. Người già khó cưỡng lại bệnh. Ở nhà thương người sẽ được chăm sóc chu đáo hơn ở nhà.
- Thế theo ông thì bệnh cha tôi nặng lắm à?
- Vâng, tim yếu, áp huyết lại cao thế này, dễ đưa đến chứng bán thân bất toại lắm.
Với cha, bị bán thân bất toại còn thê thảm hơn cả sự chết. Tôi yên lặng nghĩ ngợi chờ bác sĩ sửa soạn ra về. Nhớ sực lại mình chưa trả tiền xem mạch. Tôi mở ví ra, may là số tiền trong ví còn nguyên vẹn. Đưa bác sĩ ra về xong, tôi trở lại phòng của cha một chút. Người ngủ yên. Trở về phòng khách, đột nhiên chân tay tôi rã rời, tôi ngã người xuống ghế. Mọi chuyện xảy ra suốt một buổi sáng nay như một cơn bão lớn, tôi không chịu nổị Tiếng con Bi Bi kêu la thảm thiết, tôi bịt vội hai taị Vùi đầu vào áọ
Buổi trưa, cô Lan làm một bữa cơm đạm bạc cho tôị Tôi bảo cô Lan làm thêm món canh gan heo mì chỉ cho chạĐến một giờ hơn cha tỉnh lạị Theo lời dặn của bác sĩ, tôi không dám để cho người cử động nhiều, vì vậy chỉ còn cách là phải ngồi một bên mép giường đút từng muỗng cho chạ Việc nuôi bệnh thật khó khăn, cha nóng tính, dễ nổi giận vì sự bất lực bất ngờ của mình. Khi cha dùng hết chén mì mồ hôi tôi đã đổ như tắm. Cha nhìn tôi, người như muốn nói cái gì nhưng lại thôi, nằm một chút, người lại thiêm thiếp ngủ.
Tôi định rời khỏi căn nhà này nhưng chẳng an tâm. Ngồi trên ghế tựa của cha, tôi cứ suy nghĩ về những chuyện vừa xảy rạ Tiếng ngáy của cha thật tọ Tôi băn khăn không hiểu rồi đây phải xử trí thế nàỏ Không lẽ giao một người già yếu bệnh hoạn như cha cho cô Lan? Tôi cũng không muốn dọn về đây, nếu người ta không hiểu sẽ nghĩ tôi với mẹ thích ở đây lắm. Đưa cha vào bệnh viện ử Không ổn, đã có Mộng Bình nằm trong đấy rồị Tiền phòng, tiền thuốc? Tôi cũng không thể bỏ mặc đứa em khác mẹ này! Bao nhiêu câu hỏi vây trong đầu, tôi rối rắm, nhìn mặt tái xanh của cha tôi nhớ lại câu nói của người:
- Con hận cha, cha biết! Cha biết! Dù cha có đối xử tử tế với con thế nào đi nữa, con cũng thù ghét cha!
Con Bi Bi vẫn tru lên những âm thanh buồn thảm. Nó chạy đến chân tôi, tôi vỗ về nó, nhưng nó vẫn kêu, vẫn chạy quanh ngửi mấy đồ vật. Một lúc tôi nghe có tiếng động leng keng, quay đầu lại con Bi bi không hiểu lôi ở đâu ra một xâu chìa khóạ Tôi bước tới cầm xâu chìa khóa lên, tình cờ ngắm nghía từng cái một. Đây có phải là xâu chìa khóa của Như Bình không? Như Bình cái tên như một con dao bén đâm thẳng vào tim. Tôi thấy nhói đaụ Như Bình đúng như Thư Hoàn đã nói: “một người con gái yếu đuối và hiền lành, chết thật oan ức! “
Hình ảnh của Như Bình cứ ám ảnh, tôi dùng hết cách để quên. Đưa thử xâu chìa khóa vào các ổ khóa các hộc tủ của cha, thật bất ngờ, một căn tủ mở rạ Vậy thì đây là xâu chìa khóa của cha à? Tôi kéo hộc tủ ra định xem trong hộc tủ còn thừa lại một ít tiền lẻ chăng?
Nhưng trong đó ngoài một chiếc hộp đỏ ra không còn cái gì hết. Chiếc hộp đỏ này bên ngoài có khắc hình tuyệt đẹp. Định mở ra xem, nhưng nắp lại khóa kỹ không mở ra được. Tìm một chiếc chìa khóa nhỏ nhất trong xâu, thử thời vận xem. May quá lại đúng của nó.
Trong hộp một có số giấy tờ, tôi lật từng trang một ra xem, nhưng thất vọng, không có một tờ giấy nào xài được. Sau cùng định đậy nắp lại, tôi chợt trông thấy một tờ giấy xếp kỹ, thì ra đó là bằng khoáng nhà. Tôi nghĩ ngợi một lúc, thấy rằng nếu muốn đưa cha vào bệnh viện, thì không còn cách nào hơn là đem bán căn nhà này đị Tôi xếp giấy nhà bỏ vào túi. Trong hộp, ngoài đống giấy trên ra hình như không còn cái gì khác, nhưng tôi vẫn cố lục lọi, hy vọng. Một lúc lâu, vật hiện ra
