ce (viền tơ) xinh đẹp.
Lương
Tĩnh Hanh cười thầm, tán thưởng tài năng của cô. Thiết kế của cô rất
được cô dâu yêu thích, vì vừa hấp dẫn vừa trang nhã, rất hoàn mỹ phối
hợp. Làm cho cô dâu như ẩn như hiện lộ ra vẻ xinh đẹp làm người ta thêm
thèm muốn.
"Tôi nghĩ chú rể sẽ ghen tỵ." Lương Tĩnh Hanh mỉm cười nói: "Áo cưới này may lên, nhất định sẽ làm điên đảo chúng sinh, trong
tiệc cưới sẽ là cô dâu xinh đẹp nhất."
Dương Tư Dục cười yếu ớt,
lạnh nhạt nghe lời tán thưởng của anh. Thiết kế áo cưới nhiều năm, chỉ
cần suy nghĩ khéo léo, cũng có thể tạo nên một nét đẹp rất riêng.
Mà cô cũng rất thích, nhìn thấy vẻ mặt hạnh phúc của cô dâu, vậy cũng làm
cô tin tưởng, tình yêu và hôn nhân, đều đáng giá cho người ta cắm đầu
vào, hạnh phúc, vui vẻ.
Áo cưới xinh đẹp, là hứa hẹn bắt đầu hạnh phúc. Cô biết làm tốt công đoạn này, mỗi một việc xảy ra sau đó sẽ hoàn mỹ hơn.
"Tối nay, tôi cùng khách hàng thảo luận xong bản thảo, nếu như khách hàng
hài lòng, cô phải bắt đầu may. Có muốn tối nay thư giãn một chút không,
nếu không lại phải bận rộn nhiều ngày nữa." Lương Tĩnh Hanh tốt bụng đưa ra đề nghị, giấu trong mắt sự tính toán của mình.
"Đi chỗ nào thư giãn?" Dương Tư Dục vừa sửa lại bản thảo, vừa mở miệng hỏi thăm, không chú ý đến ánh mắt anh.
"Triệu gia hôm nay có tiệc, là đại thọ 70 của Triệu lão.." Lương Tĩnh Hanh mở miệng, chỉ thấy Dương Tư Dục để viết máy xuống.
"Anh thật có đầu óc thương buôn, dự án trong tay còn chưa hoàn thành
đã muốn tìm mối làm ăn khác." Dương Tư Dục nhìn chằm chằm anh, lông mày đen nhướng lên thật cao.
Con gái Triệu gia, hơn ba mươi tuổi, ánh mắt quá cao, nhưng lại có tin tức, thỉnh thoảng thấy đi cùng con trai cả của một công ty Xây dựng sắp có
tin vui. Tin tức mặc dù chưa chứng thực, nhưng chuyện này phải dành
quyền ưu tiên, cơ hội này rất tốt.
Lương Tĩnh Hanh luôn đặc biệt linh động. Cho nên khi anh vừa mở miệng, lời nói còn chưa xong, cô đã
biết anh có ý xấu gì, cũng chỉ là muốn cô thiết kế, mệt chết cô. Quỷ kế
bị nhìn thấu, Lương Tĩnh Hanh không chút thẹn.
"Tiền của tôi, cũng là tiền của cô.." Trên mặt anh vẫn đang cười, nháy mắt với cô.
Nói sao thì nói, cô có cổ phần trong công ty, kiếm được tiền, đương nhiên cô cũng có phần.
"Sa quán mê canh" (câu này mình không hiểu nên không dịch được). Cô cười
lạnh châm chọc: "Tôi không thích những trường hợp đó, đừng nói là đến đó thư giãn, chẳng thà rôi ở nhà ngủ một giấc còn hay hơn."
"Con
gái của Triệu gia trước giờ đều nói năng thận trọng, hơn nữa đối với đàn ông..." Vẻ mặt Lương Tĩnh Hanh khó xử: "Cô biết tôi sợ nhất phụ nữ mặt
nặng mày nhẹ với tôi, cho nên vụ này, nhất định cô phải tự ra tay."
"Tôi cả ngày mặt nặng mày nhẹ với anh, đâu có thấy anh nhượng bộ?" Dương Tư
Dục không tin lời giải thích của anh. Đột nhiên, ý tưởng lóe lên, cô rốt cuộc biết được trong hồ lô của anh bán thuốc gì.
"Anh muốn làm
quen tri kỷ của Triệu tiểu thư?" Cô nhíu mày khẽ hỏi, nhớ tới tin tức
trên báo, bên cạnh Triệu tiểu thư luôn có một mỹ nữ,có giao tình rất tốt với cô ấy.
"Người hiểu tôi, chỉ có Tư Dục." Anh khẽ vuốt cằm,
quan sát cô. vẻ mặt nịnh bợ: "Cô thật là trí tuệ hơn người, thông minh
lanh lợi, nhiệt tình giúp người, nếu không có cô, tôi không biết phải
làm sao."
Lời này nói ra, tuy rằng nội dung thật buồn nôn đến làm cho bản thân anh cũng thấy hoảng sợ, nổi da gà, nhưng giọng nói lại rất nghiêm túc. Anh thật lòng nghĩ, có cô bên cạnh rất tốt. Thật, rất tốt.
Cô là một đồng nghiệp tuyệt vời, chẳng những giúp anh kiếm tiền, hơn nữa sẽ không cự tuyệt anh.
Nghe anh nói lời ngon tiếng ngọt, vẻ mặt Dương Tư Dục cũng không kích động.
Không phải vì tiền, vì công việc, thì chính là vì phụ nữ. Lương Tĩnh Hanh tính toán, cho đến bây giờ đều chưa bao giờ vì cô. Anh có một cái miệng
ngọt chết người, lúc nói chuyện, sẽ nói yêu thương, nói những lời ngon
tiếng ngọt, thậm chí có thể nói đến thiên trường địa cửu.
Nhưng
anh chưa bao giờ nói những lời đó với cô, nhưng cô hiểu, tất cả đều là
giả. Trong lòng anh, chưa từng nghiêm túc với ai, quan tâm người nào,
anh thậm chí chưa từng có ý định dừng chân với người phụ nữ nào.
Nhưng .. tình huống phát triển, nhưng cô không có cách nào đoán được hướng nào.
"Tư Dục, giúp tôi! Nể mặt giao tình của chúng ta nhiều năm, giúp tôi, chỉ
cần lấy được dự án áo cưới này, về sau, cô lập gia đình, từ áo cưới,
bánh cưới, một mình tôi tài trợ, tuyệt đối không có nửa câu oán than."
Anh càng nói càng đưa ra nhiều điều kiện hậu đãi, không cho cô có thời gian suy nghĩ: "Cô cũng biết áo cưới do chúng ta thiết kế, không phải trăm
cũng chục vạn, có thể tiết kiệm không ít!" Anh rất hưng phấn đưa ra
nhiều điều kiện.
Dương Tư Dục nhìn anh, không nói ra lời. Anh tự
cho là mình đã đưa ra con mồi béo bở hấp dẫn cô mắc câu, nhưng không
nghĩ đến, nếu như cô không có ý định kết hôn, thì những mồi câu kia hoàn toàn không có ý nghĩa..
Anh nghĩ đến cô kết hôn, nhưng, cô là
muốn gả cho ai, anh lại chẳng thèm để ý chút nào. Anh muốn cô giúp anh
giao thiệp lấy về dự án kia, đây không phải là
