mãi lỗi lầm bé xíu người khác phạm phải.”Chậm rãi hút vài ngụm nước cam, Minh Hiểu Khê vẫn có phần lo lắng:“Tư liệu cậu tìm được có làm tổn hại ai không?”Tiểu Tuyền bất lực giơ cao tay phải:“Tớ xin thề, nếu tớ dùng những tư liệu này làm tổn thương người khác, thì để tớ…”“Mãi mãi mất đi sự tin tưởng.”Minh Hiểu Khê nhanh chóng tiếp lời.Tiểu Tuyền chớp chớp mắt:“Tớ cứ nghĩ cậu sẽ bảo tớ vĩnh viễn mất cậu.”Minh Hiểu Khê mỉm cười:“Một ngày là bạn, mãi mãi là bạn.”Tiểu Tuyền cũng cười.Trong khoảnh khắc cô nhận ra, thì ra mình là người hạnh phúc nhất thế giới.
“Còn một chuyện nữa.”Minh Hiểu Khê nghiêm chỉnh nói:“Lần trước có nhắc đến chuyện người của xã hội đen đeo bám uy hiếp Hạ Dạ Huân, cậu có biết nguyên nhân là gì không?”Tiểu Tuyền lắc đầu:“Tớ đã hỏi Huân nhiều lần rồi, nhưng anh ấy cứ bảo không cần lo lắng, chẳng chịu nói gì cả.”Minh Hiểu Khê gật gù:“Có lẽ anh ấy thấy nếu nói ra sẽ chỉ khiến cậu phiền muộn, hoàn toàn không giải quyết được vấn đề.”“Tóm lại là tại sao?” Tiểu Tuyền biết bạn mình không phải vô duyên vô cớ mà nhắc đến chuyện này.Minh Hiểu Khê nhìn cô:“Chắc là người của bang Hải Hưng muốn đánh trống giương cờ đây mà, nhưng địa bàn và chuyện làm ăn trước kia đã bị Liệt Viêm Đường cướp mất, họ bèn chuyển mục tiêu vào ngành giải trí lấy được tiền nhanh nhất.”Tiểu Tuyền nín thở lắng nghe.“Hạ Dạ Huân là ngôi sao hiện nổi tiếng nhất, được hàng vạn người tung hô, nhưng trước nay luôn giữ gìn hình ảnh trong sáng, chưa từng có cảnh gì hớ hênh gợi dục.” Minh Hiểu Khê ngừng lại rồi thở dài:“Thế là bọn họ nghĩ, nếu có thể bắt Hạ Dạ Huân đóng một bộ phim XXX, chắc chắn sẽ kiếm được khối tiền”.“Phim XXX?”Tiểu Tuyền suýt ngất, cho dù trái đất này sẽ diệt vong ngay giây sau đó, thì Huân cũng tuyệt đối không đóng loại phim đó đâu!Minh Hiểu Khê cười khổ:“Chính là vậy đó.”“Thế thôi hả?”“Ừ, tớ nói xong rồi, nhưng việc mà người bang Hải Hưng muốn làm thì vẫn còn đang tiếp tục.”Tiểu Tuyền không nói nổi lời nào.Minh Hiểu Khê nhìn bạn mình đang tái mét cả mặt, thở dài:“Bảo Hạ Dạ Huân cẩn thận một chút nhé.”
* * *
Trong biệt thự của Hạ Dạ Huân.Trên chiếc bàn dài bày đầy những món ăn đẹp mắt ngon miệng.Ánh nến khẽ lay động.Lãng mạn mà ấm áp.Một chậu cúc đang kỳ nở rộ, lan tỏa hương thơm thanh thoát nhẹ nhàng.
Huân bưng món ăn cuối cùng ra khỏi nhà bếp -gà rán thơm nồng, màu sắc vàng rộm khiến Tiểu Tuyền chảy cả nước miếng. Anh ngồi xuống phía đầu bàn bên kia, mỉm cười giục:“Bắt đầu được rồi.”Huân đã thay bộ đồmặc ởnhà, mái tóc sạch sẽ thơm mát, đôi mắt màu tím violet có mùi vị trong sáng thanh tân như đóa cúc nhỏ.Tiểu Tuyền không nhúc nhích, lắc đầu:“Không.”Ánh mắt Huân đầy vẻ nghi hoặc, cô ấy không thích những món này ư?Tiểu Tuyền cong môi:“Chúng ta ngồi hai đầu bàn, xa quá, không vui!” Không thể ngồi gần bên Huân, món ăn ngon đến mấy cũng mất cả thú vị.Huân cười: “Vậy phải làm sao?”.Tiểu Tuyền ngoạc miệng ra cười, dời ghế ra gần anh, đẩy hết món ăn ra đó, nến cũng đặt trước mặt hai người. Nhìn Huân ngồi gần ngay bên mình, cô cười tươi như hoa:“Như thế này là tốt rồi!”Thế là anh và cô tựa vai ngồi sát bên nhau, ánh nến dịu dàng tụ bóng hai người trên nền nhà, lay động nhập lại thành một.
“Ừ, tay nghề của anh đúng là tuyệt quá!”Tiểu Tuyền khen mãi không ngớt.Huân mỉm cười cúi đầu, cảm thấy ấm áp trong lòng. Có câu nói này của cô, anh suốt đời suốt kiếp nấu cho cô ăn cũng vẫn thấy vui sướng.“Sao anh không nói gì hết vậy?” Tiểu Tuyền nghiêng đầu, cười toe toét với anh.Huân đặt một miếng thịt gà vàng rộm vào đĩa của cô, nụ cười có phần ngại ngùng:“Anh thích nghe em nói.”Tiểu Tuyền trợn mắt:“Em cũng thích nghe anh nói mà.”“Nói gì?”Tiểu Tuyền đặt dao nĩa xuống:“Thì nói, có người dọa dẫm bắt anh đóng phim XXX.”Huân đờ ra:“Em biết hết rồi?”Tiểu Tuyền gật đầu.“Em thật giỏi quá.” Huân cười. “Anh cứ tưởng ít ai biết chuyện này.” Trừ anh và Bảo La ra, chắc chẳng còn ai biết được.“Bọn họ uy hiếp anh thế nào?” Cô ngắt lời.“Tiểu Tuyền…”“Anh nói đi!”Huân vò vò đầu, nói gọn:“Họ nói, nếu anh không chịu đóng thì sẽ hủy hoại vẻ ngoài của anh, sẽ làm anh tàn tật, hơn nữa dù anh không muốn đóng cũng phải đóng!”Hơi lạnh từ đỉnh đầu Tiểu Tuyền len lỏi toàn thân.Cô túm chặt lấy anh:“Rồi anh trả lời thế nào?”“Anh bảo cút đi.”Tiểu Tuyền trợn mắt:“Vậy thôi à?”Huân mỉm cười:“Anh không sợ bọn họ.”Tiểu Tuyền mềm nhũn người. Trời ơi, Huân rốt cuộc là không biết hay là không sợ?
* * *
Mái tóc xoăn xoăn màu vàng, đôi mắt to xanh thẫm như nước biển, một đôi lúm đồng tiền đáng yêu tỏa sáng, chàng trai như thiên sứ đang cười vui vẻ với Huân và Tiểu Tuyền.Tiểu Tuyền quan sát anh:“Chính là cậu?”“Đúng, là tôi.”Để bảo vệ sự an toàn của Huân, cô đã nhờ Hiểu Khê tìm giúp một vệ sĩ thông minh, thân thủ bất phàm. Hiểu Khê đã nhanh chóng tìm thấy, đồng thời hẹn thời gian, địa điểm để họ gặp mặt nhau trước.Nhưng mà…Chính là cậu nhóc này?Cậu chàng này là nam hay nữ thì khó thể phân biệt nếu chỉ nhìn ngoại hình, hơn nữa nhìn nước da mềm mại của cậu, yếu không chịu được gió thế này, quả thực làm người ta lo lắng quá.“Tôi là Lan Địch.” Chàng trai bắt đầu tự giới thi