ừng thề với Phật tổ quyết không nạp thiếp, lẽ nào Bệ hạ vẫn muốn gây khó dễ cho ta?
Chàng mỉm cười, xiết chặt tôi hơn nữa, kéo tôi ghì sát vào cơ thể chàng.
- Vả lại, Bệ hạ cũng chỉ vì cao hứng mới làm vậy, lẽ nào ngài ngày ngày cất công tới đây kiểm tra tình hình của mấy cô gái kia?
Tôi rút mảnh giấy trong tay áo ra:
- Đây là thông tin về người thân của mấy cô gái đó.
Ngừng một lát, hít một hơi, tôi tiếp tục: - Có một cô gái tên Yến Nhi không còn người thân, hay là, tạm thời cứ giữ cô ấy lại.
Tôi không hề vui khi nghe những lời Yến Nhi khi nãy, nhưng không thể
vì thế mà đuổi cô ấy đi được. Cô ấy chỉ còn một thân một mình, nếu chúng tôi không cưu mang, cô ấy biết đi đâu về đâu bây giờ.
Chàng có vẻ không vui, nhưng vẫn cầm tờ giấy, gấp lại, cất vào trong túi áo:
- Bắt đầu từ ngày mai ta sẽ đến chùa Đại Tự thuyết giảng kinh văn.
Nhân tiện, ta sẽ nhờ dại tướng Diêu Hiển và tả tướng Diêu Tung tìm kiếm
người thân của mấy cô gái này.
Chàng dắt tay tôi đi về phía chiếc giường, kê gối cho tôi, rồi làm mặt nghiêm nghị:
- Còn nữa, từ nay trở đi, ta không muốn nghe về chuyện này thêm nữa...
- Vâng...
Tôi ngoan ngoãn gật đầu, và mang theo vào giấc ngủ miên man nụ cười rạng rỡ như nắng ban mai của chàng.
Chương 90: Một ngày
rong chơi
- Cô cô đến chơi!
Mộ Dung Siêu bỏ cây
rìu xuống, niềm nở đón tôi. Cậu ta mặc độc một chiếc áo mỏng phong phanh,
ánh nắng mùa xuân chiếu trên những bắp thịt cuồn cuộn, bóng lóa. Tôi vào nhà,
còn cậu ta vẫn tiếp tục bổ củi ở cửa bếp, mồ hôi nhễ nhại, cơ thể cường tráng
toát ra sức sống căng tràn của tuổi trẻ, sức sống ấy mãnh liệt đến nỗi khiến
tôi ngậm ngùi tiếc nuối tuổi trẻ thanh xuân của mình.
- Mẹ và vợ cháu đâu?
Tôi ngó nghiêng xung quanh, chỉ thấy mình cậu ta ở nhà.
- Họ đi giặt đồ thuê
rồi.
Tôi rút khăn tay đưa
cho Mộ Dung Siêu, cậu ta đón lấy, nhưng không lau, bối rối nhìn chiếc khăn trên
tay.
- Chiếc khăn đẹp thế
này, cháu không nỡ dùng để lau mồ hôi đâu.
Cậu ta định trả lại
cho tôi, nhưng nghĩ thế nào lại rụt tay về:
- Cháu sẽ giặt sạch
rồi trả lại cô. Tay cháu làm bẩn mất khăn rồi...
Tôi cười bảo không sao
đâu, nhưng cậu ta không đáp, chỉ lặng lẽ cất vào trong tay áo. Cậu ta lấy ống
tay áo quệt mồ hôi, rồi mời tôi vào nhà. Tôi đưa lọ thuốc bôi vết thương cho Mộ
Dung Siêu. Trận ẩu đả với Hách Liên Bột Bột tối qua chắc chắn đã để lại không
ít những vết thương trên mặt và trên người cậu ta.
Không có gương soi, Mộ
Dung Siêu chật vật bôi thuốc, tôi cầm lấy lọ thuốc, bảo cậu ta ngồi xuống và
giúp cậu ta xử lý các vết thương.
- Cô ơi, tối qua Hách
Liên Bột Bột tự nhiên ngã vật ra bất tỉnh là do cô phải không?
Tôi chấm thuốc vào vết
thương trên gò má Mộ Dung Siêu, cậu ta khẽ rên lên, nhưng không quay mặt đi,
vẫn mở to cặp mắt tuyệt đẹp, chăm chú quan sát phản ứng của tôi, đôi đồng tử
đen láy, lấp lánh.
Tôi đưa ngón trỏ lên
miệng, suỵt một tiếng:
- Đó là vũ khí phòng
thân của cô, cháu đừng cho ai biết nhé!
Cậu ta trầm ngâm một
lát, rồi lại chăm chú nhìn tôi:
- Trên đời này có thể
có thứ vũ khí lợi hại như vậy ư?
Tôi cười lấy lệ, nhanh
chóng đổi đề tài: - Trên người có vết thương nào không? Cậu ta gật đầu, cởi và
thả áo trễ xuống tận eo, trên vai và trên lưng có khá nhiều vết bầm tím. Tôi
dùng thuốc, rồi dùng bàn tay chà mạnh cho nóng lên, cậu ta cắn răng chịu đau.
Ánh trăng chiếu rọi vào trong nhà, chiếu lên làn da trắng bóc của cậu ta, khiến
cho cơ thể rắn chắc ấy càng trở nên gợi cảm quyến rũ.
- Tên Lưu Bột Bột ấy
là cái thá gì chứ? Chẳng qua chỉ là hậu duệ của tiểu quốc Hung Nô đã bị tiêu
diệt, hắn được Diêu Hưng sủng ái nên không coi ai ra gì.
Mô Dung Siêu nghiến
răng sỉ vả:
- Nếu xét về xuất
thân, thì cháu hơn hắn gấp trăm lần. Nếu không phải vì thất cơ lỡ vận, cháu đã
chẳng phải lưu lạc khổ sở thế này.
Tôi giật mình, bàn tay
không kiểm soát được, chà sát mạnh, khiến cậu ta kêu lên vì đau, tôi vội vã xin
lỗi. Lưu Vệ Thần, cha Hách Liên Bột Bột chỉ là một Thiền Vu Hung Nô nhỏ bé, thế
lực không mạnh, chẳng thể so sánh với bậc cha chú bác của cậu ta, đã có ba
người xưng đế, là Mộ Dung Tuấn, Mộ Dung Thùy và Mộ Dung Đức.
Cậu ta đỏ mặt khi nhìn
thấy tôi nhìn cậu ta chăm chú. Cậu ta ngước lên, sóng mắt long lanh, hơi thở
gấp gáp. Tôi chợt nhận ra chúng tôi đang ở trong tư thế rất đỗi thân mật. Cậu
ta không còn là chú nhóc bốn tuổi năm xưa nữa. Tôi vội vàng tách ra xa, khoác
áo cho cậu ta.
Mộ Dung Siêu hắng
giọng chữa thẹn, thắt chặt dây lưng quay lại nhìn tôi, nói khẽ:
- Cô cô có biết, chú
cháu đã xưng đế ở Thanh Châu không?
Tôi gật đầu, Mộ Dung
Siêu tiếp tục hạ thấp giọng:
- Cháu vẫn đang tìm
cách đến Thanh Châu tìm chú ấy. Chú ấy không có con trai, cháu mà người thân
thiết nhất của chú ấy. - Thanh Châu ở Sơn Đông, cách Trường An ngàn dặm xa xôi,
huống hồ bị ngăn cách bởi nước Ngụy của họ Thác Bạt và nước Tấn ở phía Nam,
đường đi vô cùng nguy hiểm, cháu lại có mẹ và vợ, đi làm sao nổi?
Tôi những mong cậu ta
từ bỏ ý định này, để sống cuộc đời bình dị, yên ổn bên mẹ và vợ. Từ bỏ ý định
đó đồng ngh