i
vạn tiền thù lao, chị Diệp Tử, tôi chỉ muốn chị động động miệng
lưỡi là được."
Rất rõ ràng, người này đối với tình hình của Dung Ân rất am hiểu, "Cô đến tột cùng là ai?"
"Cái này, chị không cần hỏi", cô gái thấ cô không đẩy chi
phiếu ra, liền gợi lên khóe miệng tinh sao, " Sau đó hãy nói,
chướng ngại trong lòng cô ta rất nghiêm trọng, , đến lúc đó thật
không thể khỏi hẳn, cũng chỉ là vấn đề của chính cô ta, không liên
quan đến chị. Chị Diệp Tử, năm mươi vạn đó, chị sẽ khôn ngu
ngốc cự tuyệt chứ? Nghe nói, chị gần đây muốn mua một căn nhà
nhỏ, cũng là, muốn dừng chân ở thành phố Bạch Sa, nhà ắt là
không thể thiếu, hi vọng, số tiền này có thể giúp chị."
Cô gái ánh mắt mỉm cười ngó chừng mặt Diệp Tử, cô không có cự
tuyệt, liền là đồng ý rồi. Xã hội này là như vậy, người vì tiền mà
chết, điểu vì thức ăn mà mất, lòng người coi là cái gì?
Còn không phải là tùy ý là có thể thu mua sao?
Bưng ly cà phê lên nhấp hai ngụm, cô gái đem hai trăm đồng tiền
đặt ở trên bàn, "Chị Diệp Tử, tôi có việc, cáo từ trước." Nói
xong, cô ta cầm lấy túi xách, dáng vẻ cao ngạo từ trong mắt
Diệp Tử chạy càng xa, cho đến khi cô gái đi ra quán cà phê rất xa,
cô vẫn có thể nghe được mùi nước hoa nồng đậm quanh quẩn ở
trước chóp mũi.
Diệp Tử ngồi trong quán cà phê, lúc gần đi, cầm lấy tấm chi phiếu bỏ vào túi xách.
Dung Ân không biết làm sao đối phó Nam Dạ Tước, tóm lại anh mua cho cô một cái laptop mới, lúc nào cũng thấy Dung Ân ôm laptop
ngồi ở ban công Ngự Cảnh Uyển.
Buổi sáng lúc Diệp Tử đến, nhìn thấy cảnh tượng này, một
cô gái xinh đẹp mặc một áo len trắng, bên cạnh là một chú chó đáng yêu đang làm nũng, nói thật, cô rất ngưỡng mộ Dung Ân. Có một người đàn ông cưng chiều riêng ình, có một cuộc sống đầy
đủ không cần bôn bam quan trọng nhất chính là, người đàn ông
này mỗi đêm đều trở về nơi này, Ngự Cảnh Uyển, đã không đơn
thuần là chỗ ở, bất tri bất giác, nó đã sớm trở thành gia đình. (N cũng giống Diệp Tử nè ^^)
Cô gái kia nói không sai, cô muốn mua nhà, tiền trong tay bây
giờ, có lẽ ngay tiền đặt cọc (đặt cọc để trả góp) cũng không đủ, cô muốn rước ba mẹ lên đem ngồi nhà cũ bán đi, để họ có
thể ở cùng nhau, nhưng cho dù như vậy, nhiều năm sau đó, cô cũng
sẽ phải gánh một khoản vay rất lớn, giá nhà quá đắt, quả
nhiên là tấc đất tấc vàng.
Năm mươi vạn, vừa vặn có thể bù vào lổ hổng này. Rất nhiều
chuyện, không phải là không thực tế, vừa vặn đúng dịp như vậy làm
người ta ngay cả thời gian phản ứng cũng không có.
Đi tới lầu hai, Dung Ân quay lưng lại với cửa sổ, ngồi trên ghế salon mềm mại, trên máy vi tính chiếu phim mới nhất, Dạ Dạ đang
ngồi trong lòng cô luyện cắn hạt dưa, bà nội gặp chuyện không
may đến nay đã hơn một tháng rồi, trong lúc, Dung Ân không ngừng
cố gắng liên lạc Tư Cần, nhưng cũng không có kết quả. Hai mắt cô nhìn
chằm chằm vào màn hình, không biết vì nội dung phim hay là đang nghĩ đến chuyện phiền não, Dung Ân đem tay trái chống trên ghế
salon, khẽ thở dài.
"Sao vậy, có tâm sự sao?"
"Cô đã đến rồi?" Dung Ân nhích sang bên cạnh để Diệp Tử ngồi vào bên cạnh mình, " Không có, chỉ là có chút buồn bực."
"Mấy ngày trước, không phải cô đang thiết kế sao?"
"Ừ ", Dung Ân gật đầu, nói đến chuyện này, khóe mắt liền không khỏi
giơ lên, "Nam Dạ Tước nói, dự án của Tước Thức có thể cho tôi
làm thử, đến lúc đó trích phần trăm cho tôi."
Cô biết, anh là muốn cô ở nhà không buồn chán.
Diệp Tử liếc nhìn hai đầu lông mày cô đang cười, hai tay không khỏi nắm chặt túi xách, thật ra thì, Dung Ân đã khôi phục không
tệ, ít nhất Nam Dạ Tước thỉnh thoảng có đôi khi cố ý chạm vào tay cô,
lại gần tay chân tiếp xúc, cô cũng sẽ không như lúc trước hoảng sợ đẩy ra. Bệnh này dù sao cũng là tâm bệnh, cho nên, phải
cần nhiều thời gian.
Năm mươi vạn, Diệp Tử là một người phàm, nói không động tâm, đó cũng là giả dối.
" Dung Ân, hiện tại cô cảm thấy hạnh phúc không?"
Dạ Dạ vung vãi hạt dưa khắp nơi, Dung Ân tức giận một tay cầm
nó lên đến trước mặt, " Tự mình đi chơi đi, lì lợm nữa để cho
anh ta về trừng phạt ngươi."
Dạ Dạ co cổ lên, cổ thu lại xù lông, làm cả người tròn vo,
hai mắt đen bóng phát sáng như hạt châu nhỏ, một cũng cũng
không có ý tứ sợ hãi, thủ đoạn của Nam Dạ Tước tiểu tử sớm
đã nếm qua, không phải là xách nó ra ngoài cửa đóng cửa lại
sao, ai sợ ai. ( chó của Nam Dạ Tước cũng bá đạo giống chủ
nhỉ?!!!!!)
Dung Ân để nó lại trên mặt đất, giũ hết vỏ hạt dưa trên
người xuống, lúc này mới nhìn Diệp Tử, " Tôi cũng không biết,
nói không ra, trong mắt của tôi, bất