Duck hunt
Dục Vọng Đen Tối

Dục Vọng Đen Tối

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3219443

Bình chọn: 10.00/10/1944 lượt.

a..."

Khoảnh khắc vừa rồi, côthật cho là anh lại ngủ mất.

Mà bên trong Ngự Cảnh Uyển, Vương Linh vạn lần không nghĩ tới, Nam Dạ Tước sẽ sớm trước trở lại như vậy.

Bây giờ mới bất quá 3 giờ, người đàn ông liền đẩy cửa ra đi tới.

"Tiên sinh, ngài trở lại."

Nam Dạ Tước hai đầu lông mày khép lại lên, đem áo khoác trong tay giao cho cô, "Cô ấy đâu? Hôm nay có khỏe không?"

Vương Linh xoay người đem áo khoác treo lên, nàng không dám hướng về

phía ánh mắt Nam Dạ Tước, "Dung tiểu thư sau khi ăn cơm xong an vị ở

trên ban công, sau lại, đi ngủ".

Người đàn ông cởi bỏ khuy cài tay áo, đem tay áo xắn lên , lộ ra

cánh tay màu đồng, Vương Linh thấy anh không nói gì, vừa định hỏi anh

buổi tối muốn ăn cái gì, liền thấy Nam Dạ Tước đã bước dài lên lầu.

Vương Linh toàn thân kéo căng, mới trôi qua một lát, quả nhiên

nghe thấy trên lầu truyền đến thanh âm đóng sập cửa, Nam Dạ Tước đứng ở

đầu bậc thang, mắt phượng nham hiểm quét xuống dưới, "Người đâu?"

Lý Hàng đi ra ngoài, liền lưu lại một tên vệ sĩ, "Dung tiểu thư cả ngày cũng đều nhốt ở trong phòng, một bước cũng không có đi ra".

"Trong lúc đó có ai đi vào?"

"Bên ngoài ngoại trừ cô ấy ra thì..., không có". Người đàn ông ánh mắt quét hướng về phía Vương Linh.

"Cô đi lên đây!"

Lúc đi lên lầu, Vương Linh trong lòng run sợ, chỉ cảm thấy phía sau lưng đều có mồ hôi lạnh xuất hiện, đi tới phòng ngủ , Nam Dạ Tước đã

đứng ở trên ban công, hai tay chống dựa trên lan can, "Cô ấy đi lúc

nào, đi đâu?"

"Tôi, tôi không biết, Dung tiểu thư không phải là ở trong phòng sao?"

"Cô ấy leo lên trên cây kia sau mới rời đi", Nam Dạ Tước vươn tay,

trên cây bạch quả này còn có dấu vết lúc cô chạy trốn, "Khoảng cách

xa như vậy, không có có người khác hỗ trợ rất khó đi qua, nói đi, cô đi

đâu?"

Vương Linh biết không thể gạt được đôi mắt sắc bén kia, cô gục

đầu xuống, "Tôi cũng không biết Dung tiểu thư đi đâu, chị ấy chỉ nói

là, muốn đi gặp người nào đó, bộ dáng giống như đang rất lo lắng".

Nam Dạ Tước câu khởi khóe miệng, ánh mắt lạnh nhạt quét qua khuôn

mặt thấp thỏm của Vương Linh, "Thu thập đồ đạc, cô ngày mai không

cần tới".

Vương Linh cả kinh sững sờ, lúc ngẩng đầu lên, bên trong đôi mắt

tràn ra trong suốt, cô quý trọng công việc biết mấy, Nam Dạ Tước không

phải là không biết, tầm mắt anh ngắm về hướng nơi xa, Dung Ân, em đã muốn đi, cũng đừng trách tôi ra tay tàn nhẫn!

Cái gì cũng có thể trì trệ không tiến, chỉ có thời gian gian là không thể nào.

Lúc Dung Ân ngẩng đầu, mặt trời đã xuống phía tây, cô xem lại thời

gian, hẳn là nên trở về thôi nếu không Nam Dạ Tước sẽ phát hiện.

Diêm Việt cho là cô sẽ ở lại đây, lúc Dung Ân nói muốn rời đi, đôi mắt màu trà của người đàn ông ảm đạm xuống.

"Việt, ngày mai em sẽ trở lại thăm anh được không?"

Diêm Việt biết mình không thể quá ích kỷ, Dung Ân cũng mệt mỏi rồi, "Ngày mai lúc nào em đến?"

"Anh mở mắt ra là có thể thấy em."

Diêm Việt nhàn nhạt nở nụ cười, khóe miệng cong lên làm cho tâm

tình của Dung Ân cũng tốt lên. "Thật, em đảm bảo." cô giống như là một

học sinh tiểu học đem tay phải giơ lên ở bên cạnh khuôn mặt tuyên thệ.

"Được rồi, anh không nhắm mắt lại, em có phải hay không sẽ không đi nữa?"

Dung Ân ngồi ở bên giường Diêm Việt, cô cũng không nỡ đi, cảm giác

quen thuộc, hai năm rồi không có trở lại, chỉ có vào lúc này, Dung Ân

cảm thấy trái tim mình dường như vừa lại nhảy lên,"Việt, anh vừa mới

tỉnh cũng không nên nói nhiều lời quá, buổi tối nghỉ ngơi thật tốt,

không được phát cáu."

"Được" Diêm Việt rất cưng chiều cô, từ trước đến giờ Dung Ân nói cái

gì cũng nghe, "Anh sẽ giữ sức khỏe, đợi ngày mai em đến rồi chúng ta

cùng nói chuyện."

Dung Ân vén tóc trên trán anh ra, khẽ hôn xuống.

Vương Linh thu dọn toàn bộ đồ, xong rồi dồn tất cả vào một cái rương

da, cô thích ở lại Ngự Cảnh Uyển không phải chỉ vì nơi này trả lương

cao nhất thành phố, mà chủ yếu là Dung Ân rất tốt, nên không cần phải lo lắng về quan hệ chủ tớ.

Lúc cô ra khỏi phòng, Nam Dạ Tước đang ngồi trên ghế salon trong

phòng khách hút thuốc lá, anh đưa lưng về phía cô, không nhìn thấy được

thần sắc trên mặt anh, chỉ có thể nhìn thấy màng sương trắng quanh quẩn trên đỉnh đầu Nam Dạ Tước, chung quang anh, bao phủ là không khí u

ám tối tăm.

Vương linh đi tới trước mặt anh, dừng lại ở bên cạnh bàn trà , "Thiếu gia, tôi đi đây."

Nam Dạ Tước không nói gì. Khuỷu tay chống trên đầu gối, ngón giữa

thon dài, nơi tàn thuốc còn lác đác ánh lửa lập lòe. Anh hướng

mắt về phía điện thoại trên bàn trà, lúc này Dung Ân hẳn là nên trở về

rồi.

Vương Linh kéo rương da chuẩn bị rời đi, mới vừa xoay người, dường

như là nhớ tới cái gì đó muốn nói, bây giờ rời đi, cô sau này sợ là rất

khó có cơ hội nhìn thấy Nam Dạ Tước. Mà sự việc đó, đã đặt ở trong lòng

cô lâu như vậy, cô cảm thấy anh nên biết," Thiếu gia. tôi nghĩ nên nói

cho anh biết một chuyện."

Nam Dạ Tước cũng không ngẩng đầu lên,"Nói."

" Khi Dung tiểu thư mang thai, tôi nhìn ra được cô ấy là