Dục Vọng Đen Tối

Dục Vọng Đen Tối

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3218910

Bình chọn: 8.5.00/10/1891 lượt.

vậy.

Trong đôi mắt người đàn ông thấm ướt bi thương, hết lần này tới lần

khác anh đối tốt với Dung Ân, lại có tình cảm khắc vào xương tuỷ.

Cho nên, muốn hận liền hận đi, chỉ cần cô sống.

Chống đỡ nhiều thù hận hơn nữa, Nam Dạ Tước chỉ cần một kết

quả, chính là cô sống, những điều khác, anh cũng có thể không cần phải để ý đến.

"Nam Dạ Tước, anh ấy tỉnh một ngày, liền mở mắt như vậy một hồi,

những lời nói chất chứa hai năm rồi tôi cũng còn chưa nói hết, anh

ấy tại sao có thể cứ như vậy ra đi? Làm sao anh có thể đành lòng "

"Tôi có cái gì không đành lòng hả? " anh nói tiếp những lời tàn

nhẫn.., hai cánh tay vòng chặt, đem Dung Ân thật chặt ôm vào trong ngực.

Cô ngửa đầu, bị hắn ôm cũng là một loại giày vò, cô hé miệng cắn anh, cho đến khi bờ vai người đàn ông cơ hồ chảy máu. Nhưng anh vẫn không buông ra, cho dù hàm răng của cô đâm thật sâu vào bả vai anh, anh vẫn

không buông ra.

"Tôi không chỉ không để cho em gặp mặt một lần cuối cùng, mà

ngay cả sau này, em cũng đừng nghĩ muốn gặp nữa, em nếu dám đi, tôi

liền đào bới phần mộ của hắn. . . . ."

Dung Ân nghe vậy, hạt nước mắt lớn liền rớt xuống, cô đau, sẽ

phải để cho anh cùng đau, cô buông hàm răng ra, trên môi cũng là máu

của người đàn ông, "Nam Dạ Tước, cả đời tôi cũng sẽ không yêu loại

người ma quỷ không có tim như anh, anh sẽ không được chết tử tế, tim của tôi cho dù chết rồi, cũng sẽ không cho anh!"

Cô rống lên, hoàn toàn không để ý trong mắt người đàn ông có sự giật mình cùng với tức giận.

Đôi mắt kia trong nháy mắt cụp xuống : " Dung Ân, em thật là nhẫn tâm."

Cô nhìn chằm chằm vào người đàn ông xem ra xuất chúng, cô bật cười,

thanh âm bén nhọn vô cùng, chói tai làm cho người khác phải che tai lại

"Nhẫn tâm? Nam Dạ Tước, tôi dù tàn nhẫn thế nào đi nữa nhưng so ra vẫn

kém anh"

"Đúng, em so ra vẫn kém tôi".

"Giết người phải đền mạng, sẽ có người trừng trị được anh".

"Vậy thì cứ mỏi mắt mong chờ đi", Nam Dạ Tước khuôn mặt bình tĩnh

"Tôi nói rồi, Diêm gia không có khả năng làm gì tôi, bọn họ muốn đi

kiện, cứ việc đi, tôi cũng sẽ làm cho bọn họ thân bại danh liệt, biết

cái gì gọi là tự mình chuốc lấy cực khổ!"

"Tôi không tin" Dung Ân nghiến răng nghiến lợi, "Tôi không tin anh có thể tránh khỏi báo ứng, Nam Dạ Tước, tôi nguyền rủa anh..."

"Em cứ việc nguyền rủa" người đàn ông khom lung che miệng cô lại,

Dung Ân vội vàng tránh ra bên cạnh, há miệng ra muốn cắn anh, Nam Dạ

Tước nhanh một bước lấy tay trái bóp chặt hai má cô, "Em sống ở cạnh ác

ma, chính mắt chứng kiến báo ứng của tôi đi, có điều là, Ân Ân, tôi sẽ

để em thất vọng, tôi sẽ càng ngày sống càng tốt, em cứ chờ đi..."

Miệng cô mở ra, hai má ê ẩm, nói không ra lời, chỉ có hai con mắt hung hăng nhìn chằm chằm anh.

Cô biết Nam Dạ Tước nói không sai, anh thủ đoạn đen tối, nhưng mà vẫn có địa vị cao quý ở thành phố Bạch Sa, lời nói hung ác của Diêm Thủ

Nghị vẫn không có tác dụng, tập đoàn Viễn Thiệp dựa vào cái gì đấu cùng

Tước Thức? Lúc trước Diêm Minh, không phải là thua thảm bại sao? Nếu

muốn lật đổ được Nam Dạ Tước, có lẽ so với chết còn khó hơn.

"Anh đừng đụng vào tôi, tránh ra..."

Anh xé rách đồ ngủ của cô ra, Dung Ân thu hồi lại tinh thần, mảng lớn da thịt đều cảm giác được rét lạnh, nổi lên da gà, anh cởi quần cô

xuống, thậm chí cả quần lót cũng không lưu lại, Dung Ân kêu to, vung tay loạn xạ, lại bị Nam Dạ Tước nắm vai áp ngã xuống giường.

Anh không có làm gì cả, chẳng qua là lấy chăn bên cạnh che lại cho

cô, vừa mới trải qua 1 phen như vậy, trên người Dung Ân đã toàn là mồ

hôi, ngay cả quần áo cũng ướt đẫm.

Nam Dạ Tước đứng dậy chuẩn bị đi vào phòng tắm, trên TV không ngừng

phát hình bối cảnh của Diêm gia, chỉ hận không thể đem hình của Diêm

Việt khi còn bé một ngày ăn vài bữa phát lên, Dung Ân cầm lấy điều khiển từ xa trên tủ đầu giường chuyển kênh, nhưng những tấm hình kia chỉ

loáng vài cái, liền như cũ tiếp tục. Dung Ân lảo đảo đứng dậy, đi tớ

trước TV, hai tay run rẩy ấn loạn lên, muốn tắt TV đi.

Nam Dạ Tước bật đèn ở đầu giường lên, anh đứng sau lưng cô, trông cô

giống như kẻ điên, cô tìm không được nút tắt, liền duỗi thẳng lòng bàn

tay đập vào hình ảnh kia, người đàn ông khẽ thở dài, một chân quỳ xuống, một tay kéo eo Dung Ân, đem cô ôm vào ngực mình.

Anh ôm rất chặt, xương va vào xương, Dung Ân chỉ cảm thấy hít thở

không thông, khó có thể chịu đựng, Nam Dạ Tước đem cô đến phòng tắm, xả

nước, lại ôm cô vào trong bồn tắm. Dưới sự kích thích của nước ấm, cô

giương mắt. liền thấy quần áo của người đàn ông cũng ướt, dán chặt trên

người, bày ra cơ thể hoàn mỹ, trong phòng tắm ánh đèn không phải là rất

chói mắt, nhưng cô vẫn híp mắt, nhớ tới Diêm Việt nói, anh không muốn

lựa chọn đầu thai, anh muốn ở cùng cô, có Dung Ân ở đâu thì cũng có Diêm Việt ở đó.

"Không ..." cô lại bắt đầu ầm ĩ, cô không nên để Diêm Việt nhìn thấy

bộ dạng này, hai tay vỗ mặt nước, bọt nước bắn tung tóe lên mặt cô, lên

cả trên ống quần người đàn ông. Khuỷu tay không cẩn thận đụng đến gốm sứ trên bồn tắm, sau khi nge


Old school Easter eggs.