giãy dụa không được, chỉ có thể khóc
van xin" Không được, anh thả tôi ra, không được.."
Khi người đàn ông tiến vào, không hề có khúc dạo đầu, thân thể cô
liền không thể tiếp nhận được, Dung Ân gào thét, đau đớn thét chói tai,
bàn tay Nam Dạ Tước che miệng của cô, hạ eo xuống " Ân Ân, Diêm Việt ở
trên thiên đường rồi, đáng tiếc em không thể lên, linh hồn của em đã bị
tôi nhuộm đen, hay là, cùng tôi xuống địa ngục đi"
Dung Ân nghẹn ngào bị bàn tay anh bụm lại, cô vung nắm đấm ở trên
thân người đàn ông, có lẽ trong lời nói Nam Dạ Tước đã kích động đến cô, Dung Ân cũng không nói lời nào, chẳng qua là không ngừng đánh anh.
Kể từ đêm đó, sau khi anh làm cô bầm tím, Nam Dạ Tước đã không có đối xử với cô quá cường bạo,nhưng mà...
Đêm nay thì khác.
Người đàn ông đứng dậy,hai tay giữ lấy chân Dung Ân, anh mỗi lần tiến vào, đều khiến cô tê tâm liệt phế.
Nam Dạ Tước khẽ lui ra ngoài, khóe mắt lạnh lùng liếc về phía Dung Ân " Em không phải nói, Diêm Việt đang ở bên cạnh sao? Được..."
Người đàn ông chợt dùng sức xông vào " Vậy hãy để cho hắn xem một
chút, em ở dưới thân của tôi như thế nào mà phải thét chói tai liên tục, Ân Ân, kêu cứu mạng cũng vô ích, hắn đã chết, hóa thành tro bụi.."
"A —— "
Dung Ân hai tay bụm mặt, cô cảm giác như mình sắp chết, không riêng
thân thể mà mọi nơi đều đau, ngay cả linh hồn cũng vậy giống như là bị
lăng trì, Nam Dạ Tước vuốt ve, làm cô ghê tởm cùng run rẩy, anh động tác điên cuồng, giống như muốn xé nát cô. Người đàn ông sau khi phóng
thích, nhẫn tâm đẩy cô ra, liền không hề quan tâm.
Dung Ân buông hai tay, cô không ngừng khóc, đôi mắt trong suốt kia
hôm nay đã bị thù hận che lấp, Nam Dạ Tước nhìn chằm chằm ánh mắt của
cô, mục đích của anh rõ ràng đã đạt được, nhưng anh khuây khỏa không
được.
Có ai hi vọng, bị chính người mình yêu căm hận chứ??
Nhưng bọn họ lại dùng cách này ở bên nhau, dường như vĩnh viễn chỉ có thể như vậy.
Anh mặc quần áo chỉnh tề, đứng dậy đi về phía cửa, đem Dung Ân một
mình ném ở trong phòng. Lầu dưới, bên trong phòng khách, Vương Linh đang cho Dạ Dạ ăn, tiểu tử này mấy ngày qua ăn uống cũng không tốt, không
chịu ăn.
" Thiếu gia"
Nam Dạ Tước đem một cái chìa khóa trong tay giao cho Vương Linh, đây
là chìa khóa mở cái xích ngang hông của Dung Ân, " Cô ấy ngày nào đó
nghĩ thông suốt, thì cô cởi bỏ ra"
" Vâng"
Nam Dạ Tước tin tưởng, chính cô sau khi nghĩ thông suốt, sẽ đi ra.
Vị đắng chát lan đến khóe miệng anh, đoạn đường của hai người, quả
thật là tối đen như mực, khi nào mới có ánh mặt trời chiếu vào đây??
Có lẽ, không có nữa rồi.
Dung Ân giang rộng tay chân, vẻ mặt ngây ngốc nằm ở trên giường.
Cô không dám cử động, bởi vì thực sự quá đau, từng tế bào
đều như bị xé rách, hai chân như cũ duy trì tư thế lúc Nam Dạ Tước
đi ra, một dòng nước ấm theo giữa hai chân cô chảy xuống, trong không
khí, mùi vị tình dục bắt đầu bao phủ, mang theo thối nát cùng với ẩm
ướt.
Dung Ân bắt đầu khóc thút thít, đèn đã tắt toàn bộ, cô cắn môi, khóc rất nhẹ.
Việt, có phải anh cũng cảm thấy lạnh giống như em?
Anh không có đi xa, vậy anh ở đâu?
Em không nên để anh nhìn thấy bộ dạng này của em , cho nên,
Việt, em không cần chiến nhẫn khoen móc của anh, anh đi đi, đi càng xa
càng tốt, không nên theo em ở lại nơi không có thiên lý này, ở đây,
không thích hợp với anh.
Dung Ân hai tay che khuôn mặt nhỏ nhắn, bên người cô, hai chân co
lại, đem hai tay ôm chặc lấy đầu gối, cô không chịu được như thế, Việt, vẫn là không nên nhìn.
Nam Dạ Tước lên lầu, bước đi rất nhẹ, anh đứng ở ngoài cửa,
chỉ nghe tiếng khóc nức nở từ trong khe cửa truyền tới, anh
không có đẩy cửa đi vào, anh nên cho cô thời gian để thích ứng.
Người đàn ông tựa vào trên vách tường rút một điếu thuốc,
uống quá nhiều rượu, đầu có chút không tỉnh táo, thân thể từ
từ vô lực, theo vách tường trơn bóng trượt dài trên mặt đất.
Đêm nay Dung Ân nhất định là ngủ không được, suốt cả đêm, cô
đều khóc nức nở, đến rạng sáng âm thanh kia mới từ từ biến
mất chút ít.
Thật ra thì cô nằm rất thanh tĩnh, ngày hôm sau cô còn có thể
nghe được âm thanh lúc Nam Dạ Tước lái xe đi ra ngoài, cô cảm
thấy đói bụng, cô đói, giống như chưa từng ăn no bao giờ.
Tinh thần thoải mái tương tỉnh ngồi dậy, mở đầy nước trong bồn
tắm, khi ngồi vào, bên trong bọt nước tản ra, đem vây quanh khắp
người cô lại, cô tắm rửa vô cùng sạch sẽ, trên người quá bẩn
rồi, cô chưa bao giờ bẩn như vậy.
Lục lọi ra một bộ quần áo ngủ, phía trên có ánh nắng cùng
mùi vị thanh nhàn dễ chịu, Dung Ân không còn đi chân không nữa, cô mang
đôi dép đầu thỏ màu hồng đi đến bên giường, mở rèm cửa sổ ra. Quả nhiên
không còn sớm, mặt trời tà tà chiếu vào, ấm áp thư thích.
Sấy khô tóc, thả tự nhiên rủ xuống ở thắt lưng, thật dài,
màu đen nhánh của tóc vô cùng đẹp. Dung Ân ngơ ngẩn nhìn về
phía ngoài cửa sổ, cửa sổ sát đất bị khóa, c
