người con trai này thực sự rất đặc biệt.
Sau này tôi nghe thấy Sở Giang Nam hát.
Trên sân thượng, tôi nghe thấy cậu ấy chơi guitar gỗ và hát.
Tôi đờ người ra, âm nhạc của cậu ấy nghe hay như âm thanh của thiên nhiên,
tôi đứng ở tầng dưới lắng nghe tiếng đàn và hát của cậu ấy trên sân
thượng vọng lại, những cơn gió mơn man mái tóc ngắn của tôi, tôi đứng
lặng nhìn về phía cậu ấy rất lâu, bỗng nhiên nước mắt trào dâng.
Tôi muốn được ôm em và khóc
Ôm siết lấy em
Chỉ cần em được hạnh phúc
Tôi sẵn sàng làm tất cả mọi điều
Tôi rất muốn được ôm em và khóc
Ôm chặt lấy em
Chỉ cần em cảm thấy hạnh phúc
Tôi nguyện âm thầm chúc phúc cho em
Tôi muốn được ôm em và khóc
Ôm siết lấy em
Chỉ cần em được hạnh phúc
Tôi sẵn sàng làm tất cả mọi điều
Tôi rất muốn được ôm em và khóc
Ôm chặt lấy em
Chỉ cần em cảm thấy hạnh phúc
Tôi nguyện âm thầm chúc phúc cho em
Một hoàng hôn buồn đau quá
Một hoàng hôn nhuộm đầy tình yêu
Cảm giác như hàng vạn con bướm đang bay lượn quanh tôi, tôi thích cậu ấy
thật rồi, buồn đau, thương cảm, đúng rồi, người con trai ở trên sân
thượng ấy chính là người mà tôi luôn kiếm tìm bấy lâu nay.
Tôi bắt đầu đi tìm hiểu tất cả những gì liên quan đến cậu ấy.
Con trai Bắc Kinh, mười tám tuổi, ca sĩ trường học, biết sáng tác nhạc và
viết lời, cao một mét tám mươi hai, nặng bảy mươi tư cân, thích tông màu trắng đen, thích đạp xe một mình. Lúc đi bộ, cánh tay trái của cậu ấy
thường vung rất mạnh, cậu ấy cao, nhìn đẹp trai chết người được ấy.
Thích một người là như vậy đấy, cảm xúc ào đến một cách mãnh liệt, tôi chẳng để ý được gì khác nữa.
Dường như ngày nào tôi cũng dõi theo cậu ấy, tôi quan tâm đến cậu ấy nhiều
đến mức thường gọi tên cậu ấy trong mơ. Khi được hát chung với cậu ấy,
tôi gần như lạc mất giọng, nghẹn lời, tôi muốn mình có thể tự nói ra cho cậu ấy hiểu là tôi thích cậu ấy nhiều đến dường nào.
Nhưng, nhưng… tôi lại không dám làm như vậy.
Có lẽ thích một người càng nhiều, càng cảm thấy sợ mất người ấy, tôi đành tâm sự với Vu Bắc Bắc.
Vu Bắc Bắc là bạn thân của tôi, liệu nó có hiểu được tâm trạng của tôi không nhỉ?
Tôi viết thơ tình, nhờ Vu Bắc Bắc chuyển đến tay Sở Giang Nam, tôi rủ Vu
Bắc Bắc cùng tôi đến nhà thi đấu xem Sở Giang Nam đánh cầu lông, mỗi khi nhìn thấy Sở Giang Nam ngã, tôi đều thất thanh gào tên cậu ấy.
Tôi si mê đắm đuối cậu ấy, chỉ tôi mới biết được là tôi đã si tình đến mức nào.
Thế nào gọi là si tình?
Đó chẳng phải là một trạng thái bệnh lý sao? Vẫn biết đó là trạng thái
không bình thường, thế mà tôi vẫn thích được si tình như thế?
Tôi tìm ra được nơi Sở Giang Nam ở, tôi cũng đã nhìn thấy bà ngoại của cậu
ấy, mỗi lần bà ngoại của Sở Giang Nam mang rác ra ngoài đổ, tôi đều đến
nhặt nhạnh những thùng rác ấy.
Trong đám rác ấy, có những chiếc
tất đá bóng của cậu ấy, có vỏ hộp kem đánh răng cậu ấy đã dùng, có dầu
gội đầu đã quá hạn, và có cả quyển vở mà cậu ấy đã viết một nửa, tóm
lại, tất cả những gì của Sở Giang Nam tôi đều nhặt mang về cả.
Tôi chẳng sợ chúng bẩn.
Chiếc tất cũ của cậu ấy bị thủng một lỗ, tôi mang đi giặt sạch sẽ rồi ngồi
ngắm nghía mãi cái lỗ thủng ấy, ngay cả cái lỗ thủng ấy thôi mà tôi cũng thấy thân thương đến lạ lùng. Tôi còn dùng cả dầu gội đầu đã quá hạn
của cậu ấy, thoang thoảng có vị chanh. Tôi biết mình đã yêu cậu ấy thật
sự rồi, nếu không tại sao tôi lại có những hành động ngốc nghếch đến
vậy?
Trên quyển vở cũ ấy có chữ của cậu ấy, đẹp và thanh nhã
lắm, giống y như con người cậu ấy vậy. Những nét chữ ấy dường như nhảy
múa trước mắt tôi, tôi thấy xúc động, những chữ ấy chẳng phải chỉ là
những chữ ghi chép bài học bình thường thôi sao, vậy mà làm tôi cảm thấy u sầu, thấy buồn đau, thấy xót xa, thấy thích thú. Phải chăng khi yêu
là vậy?
Có phải vậy không? Tôi tự hỏi lòng mình.
Và ngay lập tức tôi tự khẳng định, đúng rồi, cảm xúc ấy đúng là tình yêu.
Hàng ngày tôi mất ăn mất ngủ vì cậu ấy, suốt ngày thơ thẩn, chẳng có chút
tâm trí nào, học hành cũng đi xuống, tôi cũng chẳng có tâm trạng nào để
hát, để nghe nhạc hay sáng tác nhạc nữa. Những đĩa nhạc rock yêu thích
cũng phủ đầy bụi.
Giờ đối với tôi, chẳng có gì là quan trọng nữa rồi, trong đầu tôi lúc này chỉ có Sở Giang Nam, Sở Giang Nam mà thôi,
với tôi cậu ấy là quan trọng nhất.
Tôi âm thầm theo cậu ấy lên
sân thượng, nghe cậu ấy đàn và hát, tôi nấp ở một góc tối và thu âm lại, rồi mang về nhà nghe, nghe đi nghe lại mãi không chán, nghe đến khi
những giọt nước mắt tự nhiên dâng tràn khóe mi, ướt đẫm cả mặt.
Tôi không thể ngồi im chờ đợi được nữa, tôi phải nói cho cậu ấy biết rằng tôi yêu cậu ấy nhiều đến nhường nào.
Tôi kéo Vu Bắc Bắc theo tôi đến gặp cậu ấy, sân bóng ban đêm sáng rực ánh đèn, tôi một mình tiến về phía trước.
Tôi không đứng cạnh cậu ấy, khoảnh khắc ấy, giây phút ấy, trái tim tôi run
rẩy, không thể làm chủ được mình nữa, tôi nói, tôi thích cậu ấy. Tôi nói một mạch không ngừng nghỉ, nói hết tất cả, ngay cả những chuyện nhỏ
nhất, ngay cả cảm giác cô đơn của tôi. Nhưng cái kết quả tôi vẫn mong
chờ là gì chứ? Cậu ấy không th