chỉ
lướt qua nhau nhưng vẫn cảm thấy một sự thờ ơ của cả hai người, một sự
thờ ơ khủng khiếp. Dường như tôi không thể chịu đựng được việc ngày xưa
thì thân thiết còn bây giờ thì xa cách nhau dường vậy.
Hết lần này đến lần khác, tôi muốn nói chuyện tử tế với nó, nhưng nó chỉ nhìn tôi lạnh như băng, chẳng thèm nói câu nào.
Nó còn đem tất cả quà tôi đã từng tặng nó trả lại cho tôi. Khi tôi nhìn thấy những thứ nó để trên bàn, tôi đã khóc.
Đó là một chiếc lược hiệu Gỗ Đàn mà tôi từng tặng cho nó.
Đó là một chiếc khăn tay nhỏ bằng tơ tằm mà tôi từng tặng cho nó.
Còn có chiếc vòng tay mà tôi tặng.
Còn cả bộ sách của Trương Ái Linh.
Những đồ vật này đã ghi lại tình bạn ba năm qua của chúng tôi, làm sao mà tôi quên được? Bây giờ, nó đã đem trả tất cả cho tôi.
Không thể chịu đựng nổi nữa.
Tôi không thể ở trong cái lớp này nữa!
Hễ tôi vào lớp, nhìn thấy nó, là tôi lại lo lắng, tim đập nhanh và rất đau đớn nữa. Vết thương của hai chúng tôi bao phủ cả không khí, hình như có một mùi vị gì đó rất đậm, ngửi thôi là thấy đau lòng.
Tôi yêu cầu chuyển lớp.
Cô chủ nhiệm không đồng ý.
“Vì sao?”. Cô hỏi tôi: “Sắp thi đại học rồi, đừng chuyển”.
“Em phải chuyển lớp ạ!”. Tôi nói chắc như đinh đóng cột.
“Vì sao?”. Cô tiếp tục hỏi tôi.
Tôi nhìn cô, từng giọt từng giọt nước mắt đua nhau rơi xuống. Làm sao tôi
nói rõ nguyên do được? Không, không được! Đó là chuyện giữa tôi và Khả
Liên, cũng là bí mật mà chúng tôi không thể nói cho ai được.
Tôi đi, chuyển lớp, chuyển lên tầng năm của lầu Bắc.
Bây giờ, Khả Liên ở lầu Nam, tôi ở lầu Bắc.
Hai tòa nhà cách xa vời vợi, tôi luôn đứng ở một góc tầng năm nhìn nó đi
ra, rồi đi qua hành lang. Bóng dáng đó đã từng quen thuộc, ngay cả hơi
thở của chúng tôi, đã từng, có thể nghe thấy, tôi, đã từng, là người bạn gái mà nó yêu nhất, và nó, đã từng, là người tôi thương nhất. Giờ đây,
cô bạn ấy cách xa tôi quá!
Gặp nhau đâu cần phải từng quen nhau.
Thà rằng tôi chưa từng quen nó, thà tôi chưa từng thân với nó.
Nếu không, sao lòng tôi lại buồn như thế? Buồn tới mức cả bầu trời như toàn một màu xám xịt, tôi đau khổ suốt ngày, thậm chí nghe thấy giọng nói
của Giang Nam tôi cũng thấy mất mát.
Chúng tôi cũng từng gặp nhau vài lần, nhưng nó không thèm nhìn tôi.
Có khi, nó lái chiếc BMW của mẹ nó, đi lướt qua người tôi. Những hạt bụi
bay lên bắn vào mặt tôi, tôi nhìn nó đi khuất mà mắt lại cay cay.
Kỳ thi đại học tới mau lên!
Mình phải rời khỏi Hàng Châu càng nhanh càng tốt.
Mình phải thi vào đại học ở Băc Kinh, càng nhanh càng tốt!
Mà Giang Nam đã nói: “Em đến Bắc Kinh với anh, anh sẽ chờ. Em đến rồi, anh mới yên tâm được”. Còn gì cảm động hơn câu nói đó của Giang Nam? “Em
đến rồi, anh mới yên tâm được”.
Phải, tôi rời xa rồi Khả Liên sẽ không đau lòng như vậy nữa. Tôi nghĩ, chắc nó còn đau đớn hơn tôi, nó
là một đứa con gái kiêu ngạo, thậm chí hống hách, nhưng giờ nó đang bị
tổn thương, nó đang bất lực trước tình yêu, bởi người con trai mà nó yêu lại đi yêu chính bạn thân của nó!
Tháng bảy.
Ngay giây
phút bước ra khỏi phòng thi, tôi quyết định đi Bắc Kinh. Tôi nói với bố
mẹ là đi tìm bạn cùng lớp và họ đương nhiên là không cho tôi đi. Nhưng
tôi chẳng muốn ở lại Hàng Châu thêm một giây phút nào nữa, tôi phải đi
Bắc Kinh, đi tìm Giang Nam. Giang Nam nói, anh sẽ sắp xếp mọi thứ chờ
tôi.
Lần này đến Bắc Kinh khác hẳn lần trước, không có áp lực
thi đại học, mà chỉ là để đi tìm Giang Nam nên tôi giống như một con
chim sổ lồng, đang dang rộng đôi cánh để bay.
Tàu hỏa đưa tôi đến Bắc Kinh.
Ga Bắc Kinh.
Tôi nhìn thấy trên sân ga có một người con trai.
Anh thậm chí còn hấp dẫn hơn ngày xưa nữa. Anh mặc quần bò và áo sơ mi
trắng, tôi còn nhìn thấy những bông hoa chìm vừa thinh lặng vừa trong
suốt trên áo, anh sao lại biết cách ăn mặc thế, đúng là một ngôi sao
trời sinh. Tôi thật sợ khi yêu anh vì tôi có cảm giác không an toàn. Anh đẹp như Phan An[1'>, đó chẳng phải điều đáng sợ sao? Nhưng, nhưng tôi
lại “háo sắc”, tôi lại yêu anh, haizz.
[1'> Phan An là nhà văn thời Tây Tấn, người Trung Quốc so sánh một người con trai đẹp với ông.
Tôi ở toa số tám, anh chạy theo tàu, cho tới khi tàu dừng hẳn.
Tôi mặc một chiếc váy dài màu trắng có những bông hoa thi nhau rơi xuống.
Tôi cười, anh cũng cười. Chúng tôi nhìn nhau, anh lại cầm lấy tay tôi và nắm thật chặt.
Anh nắm chặt đến mức làm cho tôi đau.
“Nhớ em chết mất”. Anh nói bên tai tôi.
“Em cũng vậy!”. Tôi nói.
“Yêu em cũng chết mất, em xinh quá!”.
“Á, em mà xinh á?”. Tôi hỏi: “Em nhìn thấy anh là thấy tự ti rồi, anh đẹp
trai dã man, em thậm chí còn sợ tiếp xúc với anh nào đẹp trai đấy”.
“Nhưng anh là của em mà”.
“Anh là của em sao?”.
“Chứ sao! Nếu không, em đóng dấu cho anh, in chữ Vu Bắc Bắc nhé?”.
“Vâng, em sẽ đóng dấu cho anh, in chữ Vu Bắc Bắc, anh cứ yên tâm, anh không chạy được đâu!”.
Chúng tôi cứ nói linh tinh như vậy, tay anh nắm chặt tay tôi, đưa tôi đến vườn hoa Lệ Cảnh.
Vườn hoa này đẹp quá! Khắp nơi là cánh hoa sen đang nở, nước chảy qua những
cây cầu nhỏ. Còn có những đình đài lầu các, rõ rà