có phải người đàn ông tốt không.”….
Chỉ còn tôi với hai chị học cùng, tôi thấp giọng nói “Em thật sự là đang muốn cùng bạn trai chia tay.”
“Vì sao?” Cả hai người đều kinh ngạc nhìn tôi.
“Em cảm thấy nếu tiếp tục sẽ mệt mỏi lắm…. Tuy anh ấy đối với em rất tốt, cũng thề thốt nàu nọ với em.
Có điều, trái tim đã bị tổn thương cũng khó liền lắm, em không dám chắc
mình còn có thể yêu anh ấy… Cũng không phải cố ý như vậy, nhưng mỗi lần
đối diện với anh ấy em đã không còn kích động như trước nữa… Ai, em cũng không hiểu cảm giác này là gì nữa…. dù sao em cũng muốn chia tay….” {hana: *đạp* bạn Tâm, cuối cùng bạn cũng khôn ra rồi đấy, cả nhà đạp bạn Tâm cái nào… cho bạn ấy thành IQ 200 luôn}
Những điều tôi nói không phải ai cũng hiểu được, bọn họ ngồi nghe sau đó thở dài, chị lớn vỗ vỗ vai tôi nói “Chân Tâm a, vấn đề chính là vì là người ta đẹp trai lại có tiền a, em có thể nhịn một chút không.” Chị còn lại tiếp lời “Chị khuyên em nên thận trọng, điều kiện bạn trai em tốt như vậy, em có chắc là tìm được người nào như thế nữa không.”
“Ha ha, nếu hiện tai có anh
chàng nào có tiền cưới chị, mẹ nó, chị lập tức lao vào luôn. Tình yêu
cái quái gì, kết quả vẫn chỉ là con số không. Cái quan trọng chính là
tìm người đàn ông có thể dựa dẫm cả đời mới quan trọng.” “Ai, chỉ có
tiền không cũng không được, tìm một người vừa có tiền vừa yêu em mới là
điều quan trọng, như thế cả đời mới có thể hưởng phúc a.” “Trên đời làm
gì có chuyện tốt như thế, em mau tỉnh lại đi.” … Hai người lời qua tiếng lại, trong đầu tôi lại hiện lên hình ảnh Trần Diệu Thiên, ánh mắt yêu thương nhìn tôi.
Tôi biết người đàn ông này vĩnh viễn
biến thành quá khứ, dù cho tôi một cơ hội lựa chọn nữa, tôi vẫn sẽ không có một phần dũng khí để tiến lên.
Chúng tôi nhất định là không thể đến được với nhau. Anh hiện tại chắc cũng đã trở về với cuộc sống của chính mình rồi.
Mọi người tạm biệt rồi đi về, tôi nghĩ
nghĩ, sau đó quyết định về nhà trước. Thể xác và tinh thần đều mệt mỏi,
đầu óc mờ mịt, tôi muốn về nhà mình từ từ nghỉ ngơi một chút.
Có điều, tôi hoàn toàn không nghĩ đến,
Trần Diệu Thiên lại đang đợi tôi ở cửa. Qua chỗ rẽ, rất xa tôi đã nhìn
thấy anh. Giữa trời đêm đen tối, anh mắc một bộ đồ màu trắng khiến anh
có vẻ nổi bật. {hana: nhìn như quỷ, nửa đêm mặc áo trắng, quỷ}
Anh ngồi một mình trước ghế dài, bộ dạng suy nghĩ, dưới đất là một đống đầu mẩu thuốc lá. Lòng tôi hơi kích
động, bước dần lên. Khi tôi đột nhiên muốn quay đầu bỏ chạy, anh ngẩng
đầu… nhìn về phía tôi.
…Hai mắt anh như bị màn mưa che khuất,
hoặc giống như đang bị nhốt ở một nơi nào đó, ẩm ướt, âm u, thậm chí còn lộ ra chút mất mát.
Trong nháy mắt nhìn thấy tôi, ánh mắt
anh như lấy lại ánh sáng, ngay lập tức quay đầu. Cho đến khi tôi đi đến
trước mặt anh, anh vẫn lặng lẽ ngồi, không quay đầu lại.
Tôi đi đến gần, không đợi tôi nói gì, anh đứng dậy thản nhiên nói “Em đã về.” Ngữ khí của anh bình thản hết sức, yết hầu hơi khàn khàn. Tóc anh vẫn
còn hơi ướt, dán lên trán, quần áo cũng có vẻ ẩm ướt, một giọt nước chảy xuống từ đuôi lông mày, xẹt qua mặt. Tôi hỏi anh “Anh ở đây bao lâu rồi?”
“Anh đang đợi em.” Anh cười cười, tuy rằng cố làm ra bộ dạng không có gì, nhưng vẫn không che dấu được “Anh không có chìa khoá nên không vào nhà được.” Tôi nhìn ánh mắt anh, anh lại tránh.
Tôi mở cửa, anh theo sau tiến vào. Tôi nhịn không được hỏi anh “Hôm nay trời mưa, anh không biết đi tìm chỗ trú hay sao, vì sao phải đợi em ở cửa?”
Anh không trả lời, chỉ đứng yên một chỗ, tầm mắt hơi buông xuống, nhìn xuống mặt đất. Lông mi thật dày che khuất mắt anh khiến tôi không nhìn thấy gì trong mắt anh. Nhưng bộ dạng của
anh giống như một đứa con đang ngoan ngoãn đợi nghe trách mắng.
Anh cao lớn như thế, đứng ngốc giữa nhà khiến không gian trở nên chật hẹp, thật không hợp chút nào.
“Người anh hẳn rất lạnh, mau đi tắm nước ấm đi.” Tôi mở miệng phá tan sự im lặng, nhưng anh vẫn đứng bất động tại chỗ,
tôi đi lên, vừa chạm vào tay anh mới phát hiện, người anh rất lạnh, một
luồng khí lạnh đánh thẳng vào tim tôi. Tay tôi run run, lôi anh đến
phòng tắm “Nhanh đi tắm.”
Trong phòng tắm vang lên tiếng nước ào ào, bên trong đột nhiên truyền đến tiếng nói “Tiểu Trư, em lấy cho anh bộ quần áo.”
Mặt tôi >”<. Thật nhanh chạy đến
phòng mẹ, lấy một bộ quần áo ngủ của ba. Đi đến bên ngoài cửa, nhẹ nhàng gõ cửa, cửa đột nhiên bị anh mở ra. Cửa vừa mở ra trong khi tôi đang
đứng đối diện cửa, vừa đúng nhìn thấy cái….
Phòng tắm ngập sương, ánh mắt sâu thẳm
cùng cái mũi thẳng kèm theo mái tóc ướt sũng dán trên trán mang theo đầu vẻ mị hoặc. Mà cơ thể anh vừa bị tôi nhìn thấy liền biến đổi. Tôi thật
không phải cố ý, nhưng hai mắt không không chế được du lịch khắp nơi
trên người anh. {hana: sắc nữ…Khán giả *ném đá* bà có nhìn không… Hana: *lồm cồm bò dậy trong vũng máu* em có… __ _!!}
Anh hoàn toàn không quan tâm đến chuyện
bị đôi mắt đỏ hồng của tôi nhìn chằm chằm, thẳng tay túm lấy quần áo,
nhìn nhìn, hơi nhăn mặt nói “Anh không mặc đồ của người khác đã từng mặc qua, hiểu không.” Nói xong