Đừng Kiêu Ngạo Như Vậy

Đừng Kiêu Ngạo Như Vậy

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325393

Bình chọn: 8.00/10/539 lượt.

Chi Châu cài đặt nó trở thành hình bảo vệ cho điện thoại di động.

Sau đó, theo bản năng của đàn ông, anh nhìn chăm chú vào đường cong bắt

mắt kia. Chỉ có điều...cô lại thêm miếng lót vào trong áo ngực rồi hả?

Hà Chi Châu dở khóc dở cười, tay vẫn đặt ở trên chuột máy tính, trong

đầu đột nhiên nhảy ra một ý nghĩ. Anh đưa tay lên, những ngón tay thon

dài khẽ khum lại thành hình cái bát -- hình như lớn bằng từng này thì

phải?

Hà Chi Châu bóp bóp thái dương, anh không còn tâm trạng nào để làm việc nữa rồi! Edit: tiểu an nhi

Cái gì gọi là "Đã từng có một chuyện tốt bày ra trước mắt nhưng khi đó

cảm thấy cực kỳ chán ghét không thèm liếc mắt. Hiện tại lại sống chết cố gắng hồi tưởng lại"? Hà Chi Châu cúi đầu xuống một lần nữa, nhìn bàn

tay đang khum lại thành cái bát của mình.

Hình như không lớn bằng này thì phải.

Bàn tay dãn ra một chút.

Trông lại nhỏ hơn rồi.

Ngón tay lại cong vào một chút, cuối cùng khum lại thành một cái bát nho nhỏ. Hà Chi Châu khẽ cười một tiếng, sau đó thu hồi lại biểu cảm, ngả

người tựa vào thành ghế dựa màu xanh của phòng máy tính. Cách đó không

xa có bốn, năm nam sinh đang phá lớp bảo vệ của trang web trường để tải

mấy “bộ phim” về xem. Anh vô ý liếc qua, nữ diễn viên trong đó dù có lớn hơn nữa thì cũng chả đáng yêu bằng bạn gái nhà mình.

Mấy nam sinh kia nhận ra có người đang rình coi, bọn họ đều là những

sinh viên đại học năm nhất hay nổi loạn. Một người trong số đó biết Hà

Chi Châu, bộ dạng hùng hổ mở miệng: "Hà thần, cũng muốn xem hả?"

Hà Chi Châu bình tĩnh thu lại ánh mắt, tắt laptop, dọn dẹp đồ đạc rồi đứng lên: "Không cần, tôi tự có."

Nghé con không sợ cọp, sinh viên đại học năm nhất to gan lập tức níu lại vạt áo Hà Chi Châu: "Đại thần, share đi!"

Share?! Hà Chi Châu lạnh lùng hất tay anh ta ra, ném lại một câu:

"Không, tôi muốn độc hưởng." Nói xong, xách laptop cùng đồ đạc rời khỏi

phòng máy tính.

Trên đường quay về, Hà Chi Châu nhận được một cuộc điện thoại quốc tế,

nói chuyện không tới một phút đã tắt máy. Là ba anh gọi tới, hỏi khi nào anh mới sang nước Mĩ. Hà Chi Châu trực tiếp trả lời một câu: "Con không đi."

"Lý do?"

"Không có lý do."

Thật sự không có lý do sao? Ngay cả bản thân Hà Chi Châu cũng không tin vào điều này.

——

Tráng Hán tặng Thẩm Hi bốn vé vào xem chương trình của "Cúp thanh niên", vô cùng hiếm đấy nhé.

Nhờ vào hiệu ứng đại thần, khi danh sách biểu diễn của "Cúp thanh niên"

xuất hiện tên của Hà Chi Châu, hội sinh viên vô lương đã dựa vào thanh

danh của anh mà phô trương quảng cáo. "Cúp thanh niên" vốn là một chương trình bình thường lập tức trở thành buổi lễ long trọng của năm. Từ đó

giá bán của vé vào xem cũng tăng lên theo nhu cầu. Không chỉ rất khó mua được vé mà thậm chí còn có người cố gắng mua thật nhiều để bán lại với

giá cao hơn.

Bốn cái vé này của Tráng Hán phải dựa vào quan hệ mới đoạt được về. Cho

nên khi đưa cho Thẩm Hi, giọng nói của anh ta có vẻ lơ đãng nhưng lại vô cùng hả hê đắc ý: "Hi Hi, nếu như không phải Chu Thần anh ở hội học

sinh có chút địa vị thì bốn chiếc vé này tuyệt đối không thể có được."

Thẩm Hi cũng không keo kiệt lời khen, vỗ vỗ cánh tay Tráng Hán: "Chu Thần thật giỏi! Chu Thần là tuyệt nhất!"

Tráng Hán nhìn khuôn mặt tươi cười của Thẩm Hi, trái tim đột nhiên run

lên. Làm sao thế này? Bỗng dưng anh ta lại nhớ đến lão đại mềm mại trước kia, đáng tiếc là hiện giờ lão đại đã quay về bộ dạng đáng chết chuyên

giày vò người khác như cũ rồi. Nội tâm Tráng Hán không khỏi có chút

phiền muộn, anh ta nặng nề thở dài, lại móc thêm một tấm vé từ trong túi ra: "Hi Hi, cái vé này em đưa cho Trương Nhiên hộ anh được không? Gần

đây cô ấy không thèm để ý tới anh nữa."

Thẩm Hi do dự một lúc, cuối cùng vẫn gật đầu: "Được rồi."

Trương Nhiên cũng là sinh viên của một trường Đại học trong nội thành,

nhưng vẫn phải đi bộ mất nửa tiếng đồng hồ mới tới nơi. Thật ra, Thẩm Hi không thích giúp Tráng Hán việc này cho lắm, nhưng thấy bộ dạng bối rối của anh ta thì rất bất đắc dĩ, rốt cuộc vẫn đồng ý ra mặt giúp đỡ.

Cô không muốn thay Tráng Hán đưa vé cho Trương Nhiên còn có một nguyên

nhân khác —— khi cô vẫn còn ở phòng 921 đã nhận được mấy tin nhắn của

Trương Nhiên gửi tới. Nội dung tin nhắn chỉ là hỏi về việc học tập, hay

hỏi Hà Chi Châu có đi du lịch ở đâu không. Thủ đoạn của cô nàng so với

Hạ Duy Diệp bày trò gặp mặt trực tiếp còn cao minh hơn nhiều.

Trương Nhiên không chịu buông Tráng Hán, nhưng lại có ý đồ với bạn cùng

phòng của anh ta. Trước kia, cô không để bụng lắm nhưng hiện tại cần

phải lưu tâm hơn mới được. Thẩm Hi nghĩ đến việc rõ ràng biết có ai đó

nhắm tới Hà Chi Châu thì lập tức có cảm giác chỉ số thông minh của mình

cao hơn hẳn.

Thẩm Hi tới được trường của Trương Nhiên, Trương Nhiên từ ký túc xá nữ

xuống, trong tay còn cầm theo một con búp bê, mở miệng nói: "Thẩm Hi,

cậu tìm mình có việc gì sao?"

Cô đem vé vào cửa đưa cho Trương Nhiên: "Đây là vé mà Tráng Hán nhờ mình mang đến cho cậu, hoan nghênh cậu ngày mai đến xem chương trình biểu

diễn của ‘Cúp thanh niên’. Tráng Hán có tham


Old school Easter eggs.