, chỉ tự nhủ trong
lòng chắc có lẽ là tối hôm qua học bài khuya quá. Kết quả là tiếng
chuông tan học vừa vang lên, Thẩm Hi liền lập tức tỉnh lại, nhanh chóng
cầm sách chuyên ngành và laptop đi ra khỏi phòng học, động tác nhanh đến mức khiến cho giáo sư Vương không kịp phản ứng.
Thẩm Hi vừa ra
khỏi lớp liền vọt thẳng đến nhà vệ sinh cuối hành lang, tiếp theo đó là
đóng cửa cởi quần, đột nhiên, sát vách lại truyền đến một giọng nói đầy
dò hỏi của con gái: "Bên cạnh có người sao? Có thể lấy giúp tôi ít giấy
được không? Tôi đã chờ suốt nửa tiết học rốt cuộc cũng có người rồi. . . . . ."
Đi nhà vệ sinh cũng có thể quên mang giấy, đây là cái
kiểu trí nhớ gì không biết! Thẩm Hi ôm tinh thần của Lôi Phong, rút ba
tờ khăn giấy thơm ngát đưa sang bên cạnh nói: "Tiết kiệm một chút, tôi
cũng không còn nhiều lắm. . . . . ."
Vừa dứt lời, Thẩm Hi liền cảm thấy có cái gì không đúng.
Một giây, hai giây, ba giây, ở nhà vệ sinh nữ lập tức chìm trong yên tĩnh
quái dị. Qua một lúc lâu, cô gái ở sát vách lại yếu ớt mở miệng hỏi lần
nữa: "Cái này. . . . . . Là cậu đi nhầm, hay là tôi đi nhầm?"
Hic hic. . . . . .
Thẩm Hi ôm mặt, thiếu chút nữa là nghẹn ngào ra tiếng, cô gái kia nói không
sai tí nào, chính xác là cô đi nhầm, cứ theo thói quen mà đi thẳng vào
nhà vệ sinh nữ thôi.
Trong lúc cô đang ảo não không thôi thì bên
cạnh truyền đến tiếng mở cửa kèm tiếp theo đó là tiếng đóng cửa rầm rầm, cô gái kia chắc là đã chạy như điên rời khỏi đó. Thẩm Hi mặc quần lên,
đang định thừa dịp không có ai liền nhanh chân rời khỏi đây thì lúc đó
lại thấy có người đi vào hơn nữa lại còn rất đông, ôi thời gian cao điểm của nhà vệ sinh đã đến rồi.
Thẩm Hi trốn ở bên trong không dám
đi ra ngoài, cảm nhận được ở bên ngoài dòng người đang không ngừng tiếp
nối nhau, đúng là khóc không ra nước mắt. Cô chờ suốt năm phút mà lượng
người chỉ có nhiều thêm chứ không hề ít đi, từ điều này có thể thấy được các giáo sư của đại học S được học sinh yêu thích cỡ nào.
"Phòng này có vấn đề gì không biết, lâu như vậy mà còn chưa thấy ra ngoài." Bên ngoài liền có một nữ sinh đặt câu nghi vấn.
"Có thể cửa bị hỏng rồi, cậu đẩy thử xem nào." Một nữ sinh khác đề nghị.
Thẩm Hi vội vàng giữ cửa, phòng ngừa có người đẩy cửa đi vào, đồng thời liền nhắn tin cầu cứu Hà Chi Châu: "Tôi đi nhầm vào nhà vệ sinh nữ rồi, hiện tại không có biện pháp ra ngoài, tôi chỉ sợ làm cho anh mất mặt thôi,
anh có thể tới đây cứu tôi không? Hay là tôi cứ trực tiếp đi ra ngoài?"
Thẩm Hi nhắn cho Hà Chi Châu xong cũng tự cảm thấy bản thân mình thật là
phiền phức, nhưng có phải cô cố ý đâu, thói quen vài chục năm cũng không thể một sớm một chiều mà có thể sửa đổi được.
Một lát sau, Hà Chi Châu liền hồi âm lại. Nhưng chỉ có một câu ——"Cô có thể đi chết được rồi."
Thẩm Hi liền nhắn lại: "Vấn đề là. . . . . . nếu tôi chết ở nhà vệ sinh thì sang ngày hôm sau vẫn sẽ bị phát hiện ra thôi."
. . . . . .
Hà Chi Châu mới từ bệnh viện đi ra, mí mắt liền giật liên hồi, sau đó liền nhận được tin nhắn nhờ giúp đỡ của Thẩm Hi, khi đoc xong nội dung tin
nhắn thì tay liền nắm chặt cái điện thoại như muốn bóp nát nó vậy. Nhưng có thể làm gì được chứ, chỉ còn nước đi xe đạp vào khu giảng đường của
trường đại học S, đón Thẩm Hi từ trong "Nhà vệ sinh nữ" ra ngoài mà
thôi.
Hai người cũng không còn tâm trạng nào, Thẩm Hi liền nhảy
lên ngồi đằng sau xe của Hà Chi Châu, sau khi chở cô đi được một đoạn,
cảm thấy mệt rã rời, liền dừng lại nói: "Cô chở tôi đi?"
Thẩm Hi liền nắm vào cái eo thon của "Bản thân" đáp: "Từ nhỏ tôi đã không biết đi xe rồi."
Hà Chi Châu liền hừ lạnh một tiếng, gia tăng tốc độ đi ra khỏi giảng đường của đại học S, anh vòng qua sân trường, đi tới nhà hàng Tây vắng vẻ,
quen thuộc.
Đây là một nhà hàng Tây theo kiểu tự phục vụ mới mở,
bây giờ đã qua giờ cơm trưa nên người ở bên trong lại càng ít đến đáng
thương. Thẩm Hi bước nhanh vào tìm một chỗ ngồi, rồi bắt đầu chọn món.
Hà Chi Châu gọi thịt bò bít tết và mỳ Ý, cộng thêm một phần canh nhiều cà
rốt. Thẩm Hi nhìn lượng cali thật sự quá cao liền khuyên Hà Chi Châu đổi canh thành bánh mì làm từ lúa mạch.
Hà Chi Châu liền ngước mắt hỏi: "Còn cô, gọi nhiều như vậy cho ai ăn chứ?"
Thẩm Hi cũng cảm thấy xấu hổ, không ngờ Hà Chi Châu cũng quan tâm đến hình
thể như vậy, cô liền giảm một nửa thức ăn rồi mở miệng nói: "Tôi cũng
không biết nữa, từ sau khi bị đổi thân thể lại rất nhanh đói, điều này
chỉ có thể giải thích rằng sức ăn của anh quá lớn."
Hà Chi Châu liền hừ nhẹ, dáng vẻ rất thong thả, nhàn nhã.
Thẩm Hi liền đổi chủ đề, quay sang hỏi anh: "Anh có lấy hồ sơ bệnh án đến không?"
Hà Chi Châu lấy hồ sơ bệnh án cho Thẩm Hi xem: "Cô thử nhìn xem, có vấn đề gì hay không?"
Thẩm Hi liền nghiêm túc xem hồ sơ bệnh án, rồi phân tích ra: "Đuôi xương
cụt. . . . . . Nhưng đuôi xương cụt của tôi đâu có vấn đề gì nhỉ."
"Tôi sẽ tìm một người quen để làm cho." Hà Chi Châu liền nói, đồ ăn đã được
mang tới, động tác của anh vô cùng ưu nhã thành thạo lấy dao cắt thịt
bò, vừa cắt vừa nói, "Cũng không thể để cho nộ
