n mãi tập trung ăn uống nên không để ý. Khi nghe cẩn thận, thì cảm thấy
giọng nói của Hà Chi Châu cũng tuyệt không kém so với diện mạo chút nào, trầm thấp thanh thuần như gió mùa xuân. Bởi vì giọng nói này của Hà Chi Châu mà Thẩm Hi đưa mắt lên để quan sát, người này mặt mũi vô cùng
thanh tú, đôi mày rậm thẳng, vừa thanh tú lại vừa dài, ánh mắt lộ rõ vẻ
cao quý, bất quá bên trong lại toát ra một chút lạnh nhạt.
Hình như là bữa cơm này đã làm tốn rất nhiều tính nhẫn nại vốn có của anh ta.
Hà Chi Châu đột nhiên nhìn qua phía cô nên Thẩm Hi đành phải dời tầm mắt, ra vẻ vô tình nhìn sang bên kia.
Tối nay là sinh nhật của Hạ Duy Diệp, nên cô ấy muốn níu kéo Hà Chi Châu
một chút: "Hà học trưởng, đi một chút thôi, vẫn còn sớm mà."
Người ta nói khó nhất là qua ải mỹ nhân, Hạ mỹ nhân cũng đã mở miệng rồi nên
Hà Chi Châu đành im lặng. Đúng lúc này, Trần Hàn lại đi tới trước mặt
Thẩm Hi, hỏi một câu: "Thẩm Hi, cậu đi chứ?"
Thẩm Hi ngước mắt, tâm đã có chút lạnh trả lời: "Mình không đi ..."
Giọng nói của Thẩm Hi hạ thấp khoảng hai đề-xi-ben với bình thường khiến cho
Trần Hàn có chút kinh ngạc, cũng khó trách, từ trước đến nay Thẩm Hi vẫn là người có chút kiêu ngạo mà. Vì thế Trần Hàn có chút mất tự nhiên,
hơi xấu hổ nói: "Đi đi, gọi cả anh Lâm của cậu cùng đi nữa."
Thẩm Hi có đôi khi rất cứng đầu nhưng cũng không muốn cùng các hai người họ
ồn ào làm gì, nên liền nói với Hạ Duy Diệp và Trần Hàn: "Các cậu cứ đi
đi, mình về ký túc xá trước ."
Hạ Duy Diệp lại còn dặn dò Thẩm Hi: "Nếu như bọn mình về muộn, thì ký tên hộ bọn mình nhé."
Thẩm Hi liền đáp ứng, sau đó trực tiếp tách khỏi đám người này, cũng không
để ý bọn họ rốt cuộc muốn đi đến chỗ nào ca hát, mà trong số đó chỉ có
mình Đậu Đậu tiếc nuối, kéo tay cô lại mà thôi.
Trong lòng Thẩm
Hi có chút thất vọng, cô kiểm tra di động, phát hiện một cuộc gọi nhỡ
của Lâm Dục Đường, nên đi đến đại học S tìm anh, đến trước cổng cô liền
chạy đi mua hai hộp hồng trà vị chanh. Sau khi thanh toán tiền, quay trở lại liền nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc, chính là Hà Chi Châu.
Thẩm Hi cầm hai hộp trà đi theo sau Hà Chi Châu, từ cổng trường ở phía bắc
của đại học S vào đến khu ký túc xá nam phải mất khoảng hai mươi phút.
Thẩm Hi có chút lười, thấy Hà Chi Châu dắt xe đạp qua cổng, liền tươi
cười đi qua: "Hi, ... Chi Châu..." Thẩm Hi hình như quên mất họ của anh
ta là cái gì rồi.
Câu chào này khiến cho Hà Chi Châu thiếu chút
nữa từ trên xe ngã xuống, không biết cô gái nào lại gọi tên mình một
cách thân thiết như vậy? Anh ngẩng đầu lên, liền nhận ra đó chính là cô
gái cùng tham gia trong bữa tiệc sinh nhật của Hạ Duy Diệp.
Thẩm Hi chạy tới trước mặt Hà Chi Châu, cười cười.
Đáng tiếc tuy Thẩm mỹ nhân cười tươi roi rói như vậy nhưng cũng không thể
cuốn hút người nào đó. Mặt Hà Chi Châu không hề thay đổi nhìn vào hai
hộp hồng trà trong tay của cô, trong đầu lập tức sáng tỏ: Thế giới này
sao lại như vậy chứ, tại sao các cô gái càng xinh đẹp thì lại càng lớn
mật như thế chứ?
"Hi, anh còn nhớ tôi không, buổi tối tôi với anh cùng ngồi ăn cơm đấy." Thẩm Hi thấy Hà Chi Châu không nói lời nào, liền lên tiếng nhắc.
Hà Chi Châu miễn cưỡng gật gật đầu nói: "Xin hỏi, có việc gì không?"
Thẩm Hi cầm một hộp hồng trà trong tay đưa cho Hà Chi Châu. Hà Chi Châu liền thấy hơi đau đầu, từ nhỏ đến lớn cũng đã có không ít nữ sinh đưa đồ ăn
cho anh ta, nhìn anh ta giống một người thiếu ăn như vậy sao? ! Hà Chi
Châu trầm ngâm nhìn Thẩm Hi, hy vọng có thể dùng ánh mắt nghiêm túc lạnh như băng của mình để cho Thẩm Hi biết khó mà lui, đồng thời anh cũng mở miệng nói: "Thật xin lỗi, tôi không khát."
"Làm ơn đưa cái này cho Lâm Dục Đường giúp tôi." Cùng lúc đó Thẩm Hi cũng nói.
Hà Chi Châu trở
lại ký túc xá, khi đặt hộp hồng trà xuống trước mặt bạn cùng phòng Lâm
Dục Đường thì hai người bạn cùng phòng khác là Hầu Tử và Tráng Hán cùng
nhao nhao lên kháng nghị:
"Lão đại, cậu chỉ mua cho lão tam thôi à?"
Hầu Tử: "Bất công!"
Tráng Hán: "Tâm địa bất lương!"
Hà Chi Châu quét mắt nhìn hai kẻ đang oán giận kia, bọn họ đồng loạt quay
đầu, coi như không có việc gì tiếp tục xem tấm ảnh, đánh giá "ngực" bình luận "chân" .
Bữa cơm ngày hôm nay khiến tâm tình của Hà Chi
Châu rất không thoải mái, lúc quay về còn bị náo loạn thêm một trận nữa, không hiểu sao tâm trạng lại càng thêm khó chịu. Anh nói với Lâm Dục
Đường: "Có một bạn nữ nhờ tôi mang về cho cậu."
Hầu Tử cùng Tráng Hán đồng thanh cảm khái: "Hâm mộ nha."
Lâm Dục Đường nhìn hộp hồng trà vị chanh thì đã biết là người nào gửi rồi,
khóe miệng bất giác cong lên một chút rồi lại hạ xuống. Anh nhìn về phía Hà Chi Châu hỏi: "Thẩm Hi biết cậu?"
"Tôi cùng ăn bữa tối với cô ấy." Hà Chi Châu nói thẳng, sau đó cười cười nhìn Lâm Dục Đường.
Lâm Dục Đường sao có thể tin tưởng lời nói của Hà Chi Châu. Đại khái cũng
biết được nguyên nhân, liền hỏi: "Người mà hôm nay cậu đi tham gia tiệc
sinh nhật là bạn cùng phòng của Thẩm Hi phải không?"
Hà Chi Châu
đưa tay ra vỗ vỗ vào bả vai Lâm Dục Đường, bất giác nhớ lại tiếng gọ
