Ring ring
Đừng Kiêu Ngạo Như Vậy

Đừng Kiêu Ngạo Như Vậy

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326090

Bình chọn: 7.5.00/10/609 lượt.

Dục Đường trở lại chỗ ngồi của mình, tuyệt không muốn tham gia vào những loại thảo luận như thế này.

Nhưng với Tráng Hán thì lại khác, loại đề tài này, cậu ta vô cùng quan

tâm. Nên liền nói tiếp: "Tôi cảm thấy được lão đại là công mới đúng, hôm trước lão đại còn vỗ vỗ vào mông của tôi, đề nghị tôi phải tập thể hình vận động."

Hầu Tử trầm mặc hỏi: "Cậu có cảm giác gì?"

Tráng Hán bỉ ổi cười đáp lại: "Nếu như đối tượng là lão đại, tôi có thể suy tính một chút."

"Cút đi!" Hầu Tử để bút xuống nhìn về phía Lâm Dục Đường: "Lão Tam, cậu cảm thấy như thế nào?"

Chuông cảnh báo trong lòng Lâm Dục Đường bắt đầu rung lên, nhưng mặt vẫn bình tĩnh nói: "Các cậu đừng ăn nói lung tung."

"Tại sao lại ăn nói lung tung chứ." Tráng Hán tiếp tục cười treei chọc:

"Hiện tại tôi cực kỳ hoài nghi, việc lão đại đột nhiên đào góc tường nhà lão Tam, không phải là thích Thẩm mỹ nhân, mà là thích lão Tam."

Hầu Tử: ". . . . . ."

Tráng Hán lại than thở nói: "Tình yêu của Lão đại thật vất vả."

Người nói vô ý, người nghe lại có lòng. Lâm Dục Đường thẹn quá thành

giận, trong lòng chợt bùng lên một đốm lửa, liền vỗ bàn đứng lên quát:

"Các cậu đều có bệnh rồi!" Nói xong liền đi ra ban công hóng gió, kết

quả lại nhìn thấy Thẩm Hi và Hà Chi Châu cùng nhau về đây.

Hi Hi đưa Hà Chi Châu về?

Lâm Dục Đường và Hầu Tử lúc này rất muốn hút một điếu thuốc, để đèn nén tâm tình đang nổi sóng .

Thẩm Hi về còn cầm theo bốn cân tôm hùm nhỏ đám Hầu Tử và Tráng Hán ăn

khuya. Lâm Dục Đường vì không muốn đối mặt với Hà Chi Châu, nên đã trèo

lên trên giường, nhắm mắt lạ giả vờ ngủ.

Ba người kia lại ăn uống rất vui vẻ, vừa ăn vừa nói chuyện cười đùa trêu chọc nhau.

Tráng Hán: "Ngon quá, chúng ta ăn hết nhé."

Hầu Tử: "Không thành vấn đề, dù sao lão Tam cũng ngủ rồi."

Thẩm Hi: "Không được, để phần cho Lâm Dục Đường đi, cậu ấy thích ăn tôm hùm nhỏ . . . . . ."

Lâm Dục Đường hận không thể từ trên giường bật dậy đáp: không cần phải phần tôi làm gì!

Đêm khuya yên tĩnh, Lâm Dục Đường an vị nằm ở trên giường, ký túc xá

tĩnh lặng không có một tiếng động, đoán chừng chỉ có một mình anh là vẫn còn thức.

"Đường Đường, ghét. . . . . ."

Đột nhiên, một giọng nói mơ hồ không rõ lầm bầm từ giường trên truyền xuống, làm cả người anh cũng cứng lại.

Lần này, đã không có cái gì may mắn rồi. Anh sắp phải đối mặt với một

vấn đề nghiêm túc, cho nên anh phải nhanh chóng tìm Thẩm Hi nói chuyện

mới được.

——

Ngày hôm sau, Thẩm Hi dậy sớm. Bởi vì cô phải đi cùng với Hà Chi Châu

đến viện phúc lợi của ngoại ô thành phố S, dạy cho những đứa trẻ ở nơi

đó khiêu vũ. Đây là việc mà cô đã nhận lời với trung tâm Thanh Chí trong học kỳ vừa rồi, điệu múa《 Đánh răng 》này đã tập được một nửa, hôm nay

vừa đúng là ngày tập luyện .

Hôm qua, cô đã nói chuyện này với Hà Chi Châu, mặc dù anh không có biểu hiện gì, nhưng cũng không từ chối.

Vừa xuống xe, cô dẫn Hà Chi Châu đi thẳng vào vào Viện Phúc Lợi. Sau đó

Hà Chi Châu lập tức bị bọn nhỏ vây quanh, cô bé, cậu bé nào cũng nhiệt

tình gọi anh là "Chị Thẩm Hi " .

Hà Chi Châu đứng yên bất động, cau mày lại.

Thẩm Hi vọi vàng bước tới trước, nghiêng đầu, hết sức khả ái nói: "Hôm

nay toeis phiên anh Hà dạy các em khiêu vũ, có được hay không?"

"Không được ——" bọn nhỏ cơ hồ là trăm miệng một lời đồng thanh đáp.

Thẩm Hi rất buồn bực, nhưng tự nhiên đã có mấy phương pháp xử lí. Cô

vươn cánh tay mềm mại uốn lượn mấy cái, cuối cùng chống tay lên đầu làm

con thỏ nói: "Các em thật không muốn xem anh khiêu vũ sao?"

Hà Chi Châu bèn xoay người, không đành lòng nhìn "bản thân" trở thành

như vậy. Chỉ là những đứa bé đang vây chung quanh anh đã bị Thẩm Hi hấp

dẫn đi đến đó. Rất nhanh, Thẩm Hi đã vui vẻ dẫn bọn chúng đi tới phòng

tập múa.

Hà Chi Châu bỗng lên cơn nghiện thuốc lá, nên đi sau hoa viên tìm một

góc khuất, dựa vào bức tường hút một điếu. Anh thầm nghĩ Thẩm Hi cũng

rất thích hợp với nghề cô giáo dạy múa này, liền so sánh kỹ sư và giáo

viên dạy múa?

Dường như rất xứng đôi . . . . . .

Đột nhiên, điện thoại trong túi vang lên. Hà Chi Châu liếc nhìn tên hiện trên màn hình rồi ấn nút nghe.

"Hi Hi. . . . . ." tiếng của Lâm Dục Đường từ trong ống nghe truyền đến.

Hà Chi Châu rít một hơi thuốc rồi hỏi: "Có chuyện gì sao?"

Lâm Dục Đường vừa nghe giọng nói kia lập tức bình tĩnh hỏi: "Em đang ở đâu?"

"Ngoài vườn của viện Phúc Lợi vườn, dạy cho bọn rẻ ở đây khiêu vũ." Hà Chi Châu nói.

"Hà Chi Châu đang ở cùng với em?" Giọng nói của Lâm Dục Đường hết sức kích động, vừa chứa đựng cả sự tức giận không hề che giấu.

Hà Chi Châu liền nhả ra một vòng khói xinh đẹp đáp: "Đúng, chúng tôi đều đang ở đây."

Lâm Dục Đường cảm thấy rất kích động, đối với Thẩm Hi chỉ có tức giận,

nhưng đối với Hà Chi Châu lại thấy cực kỳ ghê tởm, nhưng lần này, rốt

cuộc anh có thể khiến cho Hi H rời khỏi Hà Chi Châu rồi. Cất giọng trong trẻo của mình mà nghiêm túc nói: "Hi Hi, em không thể qua lại với cậu

ta được, cậu ta không thật tâm thích em đâu."

Hà Chi Châu lại dựa vào tường, im lặng hút thuốc, không lên tiếng.

Lâm Dục Đường khổ sở xoa trán