ắn nói. "Giữ nguyên như thế. Ta thích nhìn cô khỏa thân."
Hắn liếc màn hình máy tính của cô ta. "Cô đang làm gì vào lúc này."
"Em đang theo dõi xe của McCloud", cô ta đáp. "Em nhận được cuộc gọi từ Marc. Anh em nhà McCloud đã đột ngột tấn công Billy Vega đêm nay như những thiên thần báo thù. Bọn chúng đưa Cindy đi và bỏ mặc Vega trong vũng máu."
Hắn chớp mắt. "À, điều đó sẽ làm thay đổi mọi chuyện."
"Vâng. Dường như McCloud đã hủy hoại những gì ngài đang cố làm với Barbara Riggs. Bà ta đã hồi phục. Đến mức đập vỡ tất cả cửa kính trên xe của Vega bằng cái nạng của McCloud."
Hắn cười khanh khách. "Cô không cần lo lắng."
"Em hứa. Lúc này anh ta đang ở nhà Riggs. Các máy quay cho thấy anh ta đang leo lên cầu thang, để đùa bỡn với Erin."
Hắn nhìn chằm chằm ra cửa sổ lúc cài khuy áo, suy tính kế hoạch cho phù hợp với tình hình mới. Dù sao Barbara và Cindy cũng đã bị kết tội, sớm hay muộn vài ngày không thành vấn đề. Nhưng tin tức về thất bại của Billy Vega khiến hắn nảy ra một ý tưởng thú vị mà có thể giúp thúc đẩy nhanh chóng mọi chuyện. "Gọi Georg, Tamara", hắn ra lệnh.
Cô ta lục lọi trên cái bàn bị tàn phá của mình và nhấn nút. "Georg? Ông chủ muốn anh tới văn phòng của tôi ngay." Cô ta nhấn nút ngắt liên lạc và với chiếc váy.
"Không", hắn nói ngọt xớt. "Vui lòng cứ giữ nguyên như thế."
Nụ cười bất biến của cô ta nhạt dần. Thời gian gần đây, nụ cười đó đã trở nên sút kém khá thường xuyên.
Khi Georg bước vào, cô ta thở dốc, giật mình tới nỗi quên cả bản thân đang trong tình trạng trần như nhộng. Georg đã cạo trọc đầu và lông mày, nhổ cả lông mi. Những đường gân xanh nổi chằng chịt trên cái sọ trọc lốc, đôi mắt xanh của gã dữ tợn trong hốc mắt sâu, tím bầm. Gã giống con ma cà rồng, một thứ kinh tởm chui ra từ miệng cống. Người đàn ông đã không còn là Novak gật đầu hài lòng. "Ta thấy cậu đã làm theo chỉ dẫn của ta. Cậu đã tẩy tế bào chết à?"
"Ba lần một ngày", Georg đáp. "Như ngài bảo. Tôi đã sẵn sàng."
Hắn ôm Georg và hôn lên hai má gã. "Tuyệt vời. Cậu là một con chó săn trung thành, nguy hiểm và đêm nay cậu sẽ được nếm mùi máu tươi."
Sau khi Novak giải thích việc gã cần làm, Georg quay sang Tamara. Cặp môi sứt sẹo rúm ró do hàm răng bị phá hỏng lúc gã nhìn cô ta từ trên xuống dưới. "Lúc trở về, tôi muốn làm tình", gã nói.
Kẻ không còn là Novak nhún vai. "Hiển nhiên", hắn nói. "Cô sẽ rất vui vẻ giúp đỡ cậu ta, phải không, Tamara? "
Tamara do dự, lâu hơn bình thường. Hắn đợi… A, đây rồi. Nụ cười tươi sáng, luôn sẵn sàng. "Tất nhiên", cô ta yếu ớt nói. Connor ngồi trên hiên nhà, ngắm nhìn bình minh nhuộm hồng những đám mây. Anh quá hạnh phúc, cảm giác này làm anh kinh hãi. Bất cứ điều gì khiến anh cảm thấy cởi mở và yếu đuối đều đáng nghi ngờ.
Trời sáng hẳn, mọi người ra khỏi nhà để tới chỗ làm, lùa bọn trẻ vào xe. Đó là một ngày làm việc bình thường với phần thế giới còn lại. Không ai biết rằng vũ trụ đã đổi chiều trên trục quay của nó. Erin, cô gái xinh đẹp nhất thế giới sẽ là cô dâu trong tương lai của anh. Anh gần như không thể thở được, anh quá sung sướng.
Cánh cửa sau lưng anh bật mở. Anh nhảy dựng, quay lại. Nụ cười ngớ ngẩn nhạt dần khi anh nhận ra mình đang đối diện với ánh nhìn trừng trừng đáng ngờ của Barbara Riggs. Anh nhớ lại cái giường kêu cót két và chắc chắn là bà không nắm thứ gì nặng nề trong tay có thể dùng để đập nát đầu anh.
Hôm nay trông bà rất khác lạ. Ăn mặc thời trang, tóc đúng kiểu và trang điểm. Bà đúng là Barbara trước đây, lúc chưa suy sụp.
"Ừm, chào buổi sáng", anh đánh liều.
Bà gật đầu cộc lốc. Anh băn khoăn không biết có nên nói vài câu chuyện phiếm. Nhưng tệ quá. Anh chẳng có gì để nói.
Cuối cùng, bà thương hại anh, mở rộng cửa. "Có cà phê vừa pha trong bếp. Cậu có thể uống, nếu thích."
Giọng bà hàm ý anh không xứng đáng với một tách cà phê nóng, nhưng anh vẫn buộc mình gật đầu, mỉm cười. "Cảm ơn, tôi rất thích."
Tất nhiên, điều này có nghĩa là theo bà vào trong bếp, ngồi xuống, dùng một tách cà phê và đối mặt với sự im lặng đang gào thét khác. Bao nhiêu năm dùng bữa trong im lặng chết chóc với Eamon McCloud không hề rèn luyện cho anh đối đầu với sự im lặng băng giá của Barbara Riggs.
Cuối cùng, anh không chịu đựng được nữa. "Ừm, Cindy thế nào?" anh hỏi.
"Vẫn đang ngủ", bà đáp, "Erin cũng vậy."
"Tốt quá", anh nói. "Cả hai đều cần nghỉ ngơi."
"Phải", bà đồng tình. "Cậu có đói không?"
Thực sự anh rất đói, nhưng cái nhìn lạnh lẽo của bà làm anh tự biết ý. Kiểu như đói là một cái gì đó rất vô đạo đức. "Tôi ổn", anh đáp. "Đừng lo về chuyện đó."
Bà đứng lên, với cái nhìn đày đọa. "Tôi sẽ làm bữa sáng cho cậu."
Vài phút sau Erin từ trên gác đi xuống, thuần khiết, tươi tắn sau khi tắm rửa và thấy anh đang vùi mình vào chồng bánh kếp thứ ba cùng một chuỗi xúc xích. Khuôn mặt cô có màu rực rỡ của hoa hồng. "Chào anh", cô nói.
Anh để ý cô không mặc áo lót bên dưới chiếc ba lỗ thiếu vải. Ánh mắt anh đã bật công tắc cặp đèn pha của cô. Chúng căng cứng và hằn rõ trên nền vải co giãn. Anh có thể cảm giác hai núm vú ngọt mềm như quả