i McCloud là một tên phù thủy trời đánh. Anh luôn khiến bố phải lo sợ. Quả đúng như vậy, vì những gì đã xảy ra.
“Đừng bận tâm”, Connor nói. “Không nên hỏi. Tôi cần nói chuyện với em, Erin. Liệu tôi có thể lên căn hộ của em không?”
Ý nghĩ về sự hiện diện mạnh mẽ đầy nam tính của anh trong căn hộ nhỏ xíu, tồi tàn truyền từng cơn rung mình xuống xương sống của cô. Cô lùi lại, va mạnh vào lan can thép. “Tôi, ờ, đang định đến chỗ mẹ và xe buýt sẽ đến bây giờ nên tôi vội lắm, vì thế…”
“Tôi sẽ đưa em tới nhà mẹ. Chúng ta sẽ nói chuyện trên xe.”
Ôi, tuyệt. Thế còn tồi tệ hơn. Kẹt một mình trong xe với một chiến binh to lớn, hung hăng. Cô không thể chịu được cái nhìn chăm chú, bỏng cháy của anh trong lúc bản thân cảm thấy muốn khóc, run rẩy và dễ bị tổn thương. Cô lắc đầu, lùi xa khỏi anh, hướng về điểm đỗ xe buýt. “Không. Xin lỗi. Làm ơn, Connor. Tránh… xa tôi ra.” Cô quay người bỏ chạy.
“Erin.” Anh vòng tay ôm chặt cô từ phía sau. “Nghe tôi này.”
Luông hơi nóng từ cơ thể rắn chắc ép vào người cô, tác động lên dây thần kinh cảm xúc khiến cô cảm thất hoảng loạn. “Đừng chạm vào tôi”, cô cảnh cáo. “Tôi kêu lên đấy.”
Hai tay anh càng xiết lấy cô, không thương xót. “Xin đừng làm thế”, anh nói. “hãy nghe tôi, Erin. Novak vượt ngục rồi.”
Một đám chấm đên nhảy nhót trước mắt cô. Cô khuỵu xuống và đột ngột biết ơn anh vì hai cánh tay khỏe mạnh đã giữ cô đứng vững. “Novak?” Giọng cô giống như một sợi âm thanh mỏng manh.
“Hắn đã trốn thoát mấy đêm trước. Cùng hai tên đàn em. Georg Luksch là một trong hai tên đó.”
Móng tay cô bấm sâu vào bắp tay cứng như đá của anh. Đầu óc và dạ dày cô quay cuồng. “Tôi nghĩ sắp ốm đến nơi rồi”, cô nói.
“Ngồi xuống thềm đi. Tựa đầu vào vai tôi.” Anh ngồi xuống bên cạnh, vòng tay ôm lấy vai cô. Cử chỉ của anh rất nhẹ nhàng và cẩn thận, nhưng sự va chạm này đã làm toàn bộ cơ thể cô chấn động.
“Tôi ghét phải làm em sợ hãi”, anh dịu dàng nói. “Nhưng em cần phải biết.”
“Ồ, thế ư?” Cô ngước nhìn anh. “Như thế có ích gì cho tôi?”
“Để em có kế hoạch tự vệ.” Anh nói như thể chuyện này quá hiển nhiên vậy.
Cô gục xuống đầu gối, lắc đầu với tiếng cười cay đắng, nghe giống tiếng ho khan hơn. Tự vệ. Ha. Cô có thể làm gì được chứ? Thuê một đội quân? Mua một khẩu súng thần công? Hay trú ẩn trong một pháo đài? Cô đã rất nỗ lực để đẩy cơn ác mộng này vào quá khứ, nhưng rốt cuộc cô chỉ loanh quanh trong cái vòng luẩn quẩn và lại rúc đầu vào nó lần nữa, trực diện.
Cô ngẩng đầu lên, nhìn trân trối vào khoảng không trống trải. “Tôi không xử lý nổi đâu”, cô nói. “Tôi không muốn biết. Tôi đã chịu đựng quá đủ rồi.”
“Vấn đề không phải là em muốn gì. Em phải….”
“Tôi sẽ nói cho anh biết tôi phải làm gì, Connor McCloud.” Co thình lình giật phắt ra khỏi anh và lảo đảo đứng dậy. “Tôi phải tới nhà mẹ tôi để thanh toán các hóa đơn và khoản thế chấp, phải đăng ký lại số điện thoại bởi vì bà không chịu rời giường. Rồi tôi phải gọi điện tới trường của Cindy để cầu xin họ không thu hồi học bổng của nó. Tôi phải đi xe buýt bởi vì tôi đã bị đuổi việc và tịch thu xe. Tôi sẽ lo lắng về tên giết người điên cuồng đó vào lúc khác. Và xe buýt của tôi đến rồi. Cám ơn anh đã quan tâm, chúc buổi tối vui vẻ.”
Khuôn mặt Connor méo xệch vì đau đớn. “Tôi không muốn em bị tổn thương, Erin. Tôi sẵn sàng làm bất cứ điều gì.”
Vẻ mặt anh khiến ngực cô đau nhói và họng cô nghẹn lại. Chiếc xe buýt gầm lên rồi dừng lại, phả ra đám khói ngột ngạt bao quanh họ. Cánh cửa hắt ra một tiếng, và há miệng chờ cô.
Cô để tay lên bộ ngực vạm vỡ của anh, đẩy mạnh về phía sau, sửng sốt vì hành động táo bạo của mình. Cơ thể anh rắn chắc và ấm áp.
“Tôi biết đó không phải là lỗi của anh”, cô nói. “Những chuyện xảy ra với bố tôi ấy. Tự ông ấy gây ra chuyện đó. Tôi biết ông gặp rắc rối, nhưng lại không cho ai giúp. Và không ai trong chúng ta biết chuyện nghiêm trọng thế nào.”
“Cô kia!”, tài xế hét lớn. “Có lên hay không?”
“Đó không phải là lỗi của anh”, cô nhắc lại. Rồi leo lên xe, chộp lấy cái cột khi chiếc xe lao đi, ngoái nhìn hình dáng cao lớn của Connor mờ dần trong bóng tối nhá nhem. Gió thổi tung mái tóc bờm xờm quanh khuôn mặt lạnh lùng như được tạc khắc. Tấm áo khoác thô bay phần phật. Ánh mắt sắc sảo của anh ghìm chặt cô, lôi kéo cô đến khi chiếc xe rẽ ở khúc quanh và anh khuất khỏi tầm nhìn.
Cô đổ sụp xuống ghế. Cặp mắt cô đảo từ hành khách này sang hành khách khác, như thế Georg sẽ thình lình hiện ra, phô trương nụ cười quyến rũ đã làm cô bối rối sáu tháng trước ở núi Crystal. Cô rất ngạc nhiên và lấy làm thỏa mãn vì được một anh chàng như thế theo đuổi. Gần như đã bị cám dỗ trao cho anh ta cơ hội phá vỡ cuộc sống độc thân mà cô tự áp đặt cho mình – nhưng có thứ gì đó ngăn cản cô.
Các bạn cô còn nóng ruột thay cô. “Cậu muốn cái quái gì từ một chàng trai chứ, Erin? Anh ấy thông minh, khỏe mạnh, quyến rũ và có giọng nói gợi cảm. Anh ấy như người mẫu trang bìa của tạp chí GQ(2) ấy và sự nồng nhiệt của anh ấy phù hợp với hình mẫu của cậu. Đừng có hành động như một nữ tu nữa! Hãy lên giường và tận hưởng đi, bạn ạ
