nói như vậy.”
“Tạm biệt Erin trong mơ đi. Xin chào Erin thực tại. Hãy làm quen với chuyện này.”
“Ồ, anh cũng đang dần thích nghi”, anh cam đoan với cô, “Lúc đầu em đã khiến anh ngỡ ngàng, nhưng anh sẽ rất nhanh chóng quen với Erin thực tại cứng đầu.” Anh ôm trọn bộ ngực cô. “Vậy, hãy nói cho anh ham muốn của em đi, cưng. Anh sẵn lòng phục vụ em bằng bất kỳ cách nào.”
Cô ngập ngừng và quyết định nếu giả vờ biết rõ những gì mình đang làm sẽ khiến mọi chuyện căng thẳng hơn. “Em không chắc lắm”, cô thừa nhận. “Em đã hy vọng, anh sẽ có vài ý tưởng.”
Anh khịt mũi. “Ồ, anh biết chính xác mình muốn làm gì. Chỉ có một vấn đề, anh không có bao cao su.”
Mắt cô mở lớn. Cô hoàn toàn quên mất chi tiết nhỏ nhưng lại rất cần thiết này.
“Anh không mong sẽ có cơ hội được ngủ với em khi đến đây”, anh nói thô lỗ. “Thậm chí anh còn không cho phép mình nghĩ về nó nữa. Anh không thể tin mình lại có cơ hội làm tình với em và anh đã thổi bay mất nó.”
Cô cắn môi do dự. “Chúng ta không thể... làm nó bằng mọi cách à?” Cô hỏi. “Em đã từng nghe nếu người đàn ông dừng lại đúng lúc, rằng...”
“Về lý thuyết, chắc chắn.”
Cô vội vàng, hăng hái trình bày ý tưởng khi nó vẫn còn hiển hiện trong đầu. “Chu kỳ của em đều đặn và nó vừa hết đêm hôm kia, vì thế có lẽ em sẽ không...”
“Có lẽ là từ khoá quan trọng. Nhưng anh không thể hứa chắc sẽ rút ra kịp thời.”
Một ý nghĩ chợt nảy ra trong đầu cô. “Em xin lỗi, em nên nói điều này sớm hơn. Nếu anh đang nghĩ về vấn đề an toàn thì em có thể tóm lược lịch sử tình dục của em, dù làm gì em cũng luôn dùng bao cao su, nên...”
“Không, Erin. Thực sự đó là điều bận tâm cuối cùng của anh”, anh dịu dàng. “Nhưng nhân tiện đang bàn về chủ đề này, anh cũng luôn chú trọng vấn đề an toàn. Kết quả xét nghiệm lần cuối trước khi anh bị hôn mê đều âm tính. Và anh cũng không quan hệ với bất kỳ ai trong thời gian dài trước đó. Vì vậy, ừm... chỉ để em biết.”
“Cảm ơn anh”, cô thì thầm. “Đó là quãng thời gian rất dài.” Tất nhiên không dài bằng thời gian cô sống độc thân, nhưng cô là một cá biệt. “Vậy, chúng ta có thể, ừm, làm những chuyện khác không?”
Nụ cười của anh thật chậm rãi, gợi cảm, tàn nhẫn. “Ồ, được, chuyện gì nào?”
“Ờ, có rất nhiều khả năng.” Cô cố tỏ ra tự nhiên.
“Liệt kê cho anh vài khả năng”, anh dịu dàng nói. “Nói cho anh cái em thích nhất.”
Cô cụp mắt xuống, thì thầm. “Em không biết.”
Anh kéo cô vào lòng. “Đó là điều anh đã nghĩ.”
Cô giấu mặt vào ngực anh. Anh quấn tóc ở gáy cô vào tay và kéo cô ngả ra sau. “Em có thể thành thật với anh vài chuyện không, Erin?”, anh hỏi. “Bởi vì anh sẽ phát điên nếu không được biết.”
Cô bắt gặp ánh mắt dò xét của anh. “Chuyện gì?”
“Những lần quan hệ tình dục em vừa kể, có phải cùng với Georg Luksch không?”
Cô vặn người, thoát ra khỏi vòng tay anh. “Em chưa bao giờ để cho gã khốn đó chạm vào người! Sao anh lại có thể hỏi em câu đó?”
“Đừng nóng nảy”, anh xoa diu. “Anh không trách móc em nếu em đã từng. Không ai có quyền trách em. Một gã trai trông như...”
“Như cái gì?” Cô nhào tới cạnh va li, lục lọi bộ đồ nào đó để mặc bằng các ngón tay lập cập. “Hắn giống một gã trai bao! Hắn không quan tâm tới tôi tí ti nào!” Cô tìm thấy mấy chiếc quần lót bằng vải bông, xỏ chân rồi xốc mạnh lên người.
“Ồ, thôi nào. Gã khốn đấy trông giống hệt người mẫu quảng cáo của hãng Calvin Klein mà.”
“Không, ngay cả trước những gì anh đã làm với hắn!”
Anh nhăn nhó. “Anh xin lỗi đã để em chứng khiến chuyện đó. Nhưng anh không áy náy về điều mình đã làm.”
“Bất cứ chuyện gì”, cô gằn giọng. “Hãy nghĩ về cái anh muốn, Connor. Tôi không quan tâm. Tôi đã bị hãm hiếp, làm ô uế, dơ bẩn. Tôi đã làm mọi thứ có thể với hắn. Tôi bị huỷ hoại hoàn toàn. Được chưa? Giờ anh thoả mãn chưa?”
Cô lôi ra một cặp quần dài từ va li và ngồi xuống giường để mặc vào. Connor giật khỏi tay cô, ném chúng ra xa rồi đè ngửa cô xuống giường. Phần thân trần, nóng bỏng bên trên của anh đè nặng lên người cô. “Nhảm nhí. Nhìn vào mắt anh, Erin.”
Cô vùng vẫy điên đại bên dưới anh. “Buông tôi ra!”
“Nhìn vào mắt anh”, anh nhắc lại. “Anh chỉ yêu cầu thế thôi.”
Cô nhìn chằm chằm vào mắt anh một lát. “Thoả mãn chưa?”
Anh thoải mái, gật đầu. “Phải. Em chưa bao giờ để hắn chạm vào người.”
“Ồ phải, làm sao anh biết. Tôi có thể nói dối.”
“Em không thể nói dối anh”, anh bình tĩnh đáp. “Anh có thể đọc được con người em.”
“Ồ! Thật kiêu ngạo! Anh không hiểu tôi, Connor! Anh cho rằng chỉ cần nhìn vào mắt tôi là có thể được được suy nghĩ của tôi sao?” Cô đánh mạnh vào ngực anh. “Thậm chí tôi còn không thể hiểu được suy nghĩ chết tiệt của mình nữa.”
“Anh hiểu rõ em”, anh ngoan cố. “Và em chưa bao giờ cho phép hắn chạm vào em.”
Cô quay mặt đi, cổ họng rung rung. “Không”, cô thừa nhận. “Hắn không thuộc típ người tôi thích. Và hắn luôn khiến tôi thấy lo sợ.”
Anh lăn khỏi người cô và chống tay đỡ lấy đầu. Tay kia xoè ra đầy sở hữu trên bờ mông cong cong của cô. “Tốt”, anh nói.
“Em không thấy có gì thay đổi cả.”
“Đúng”, anh đáp “Nhưng điều đó khiến anh cảm thấy dễ chịu hơn. Anh đã g