chẳng
quan trọng với ông ta, nhưng sau đó, không biết Tiêu Kiến Thành nói gì
với ông ta, đại khái vụ quyên góp phải do Tô Lạc chịu trách nhiệm, không thì thôi. Sau đó, Chủ tịch Mã cũng gọi điện cho Thư ký Dụ, hỏi tại sao
dự án lại bị ngưng, làm ông ta sợ run người.”
Tô Lạc hết nói nổi, cầm thanh gỗ vẽ vòng tròn dưới đất.
Dương Nhuệ hỏi: “Gần đây cơ quan có dự án quyên góp nào khác không?”
Tiểu Tần lắc đầu. “Không.”
“Tôi đã liên hệ với mấy tổ chức trợ giúp giáo dục nhưng bọn họ tạm
thời cũng không có tiền nhàn rỗi để giúp chúng ta.” Dương Nhuệ nói.
Tô Lạc ngẩng đầu hỏi: “Cần khoảng bao nhiêu ạ?”
“Mấy phòng học này về cơ bản không thể sử dụng, cần phải phá đi xây
lại, nhưng nơi này giao thông không thuận tiện, việc vận chuyển nguyên
vật liệu tương đối khó khăn, vì vậy, giá thành đội lên rất nhiều. ít
nhất cũng cần khoảng năm trăm ngàn tệ.”
“Chúng ta kêu gọi quyên góp trên mạng được không?” Tô Lạc đưa ra kiến nghị.
“Tác dụng không lớn lắm, trước đây anh từng thử rồi. “Dương Nhuệ đáp.
Tiểu Tần hỏi: “Weibo1 thì sao?”
“Như nhau cả thôi, chuyện này khó có thể trở thành tâm điểm chú ý.” Dương Nhuệ nói.
“Trừ khi…” Tiểu Tần bắt đầu nghĩ ngợi lung tung. “Chúng ta tạo ra tin tức nóng hổi.”
“Tin gì nóng hổi?”
“Ví dụ, đất đá sạt lở từ trên núi xuống, sét đánh, động đất phá hủy
trường học khiến bọn trẻ trôi dạt khắp nơi, tình trạng thảm hại đến cực
điểm…” Tiểu Tần càng nói càng hăng.
Tô Lạc vỗ vỗ người chị. “Chị đừng nói những lời xúi quẩy đó”
“Thật đấy, chỉ như vậy mới có tác dụng. Thời buổ bây giờ, con người sắp mất hết sự cảm thông rồi.”
Dương Nhuệ gật đầu tán thành: “Kêu gọi quyên tiền là việc làm khó khăn nhất.”
Tô Lạc gửi gắm niềm hy vọng vào Tiểu Tần. “Tiểu Tần, dù có quen biết các ông chủ có lòng thương người không?”
Tiểu Tần lắc đầu. “Chị kết hôn sớm, làm gì có cơ hội tạo các mối quan hệ”. Tô Lạc ủ rũ, chán nản.
Tiếu Tần Vươn vai. “Tô Lạc, chẳng phải Tiêu Kiến Thành muốn chiếm
đoạt cô hay sao? Cô thuận theo cậu ta là mọi chuyện được giải quyết ngay ấy mà.”
Tô Lạc kêu lên: “Chị đừng nói linh tinh!” Dương Nhuệ đứng dậy. “Đến
giờ ăn cơm rồi!” Nói xong, anh quay người đi vào nhà bếp. Tô Lạc liền
trừng mắt với Tiểu Tần.
Mọi người ăn cơm ở dưới bếp, Mãn Muội tuy còn nhỏ nhưng không cần
người lớn chăm sóc mà tự cầm đũa và cơm, nhưng lúc gắp thức ăn, con bé
toàn gắp chệch ra bên ngoài đĩa. Tô Lạc không kìm được định giúp nó
nhưng bị Dương Nhuệ dùng ánh mắt ngăn lại.
Tiểu Tần không hiểu tình hình, hỏi thẳng: “Thị lực của bạn nhỏ này không tốt à?”
Dương Nhuệ vội đáp: “Mắt con bé có chút vấn đề, cũng chuẩn bị đưa nó vào thành phố khám xem sao.”
Cô giáo Mãn cúi đầu, tiếp tục ăn cơm.
Tiểu Tần gật đầu. “Việc khám chữa bệnh cho con trẻ không thể chậm chễ, nên tiến hành càng sớm càng tốt.”
Mãn Muội ngẩng đầu, cất giọng lanh lảnh: “Đợi bố cháu kiếm tiền về sẽ đưa cháu đi khám.”
Cô giáo Mãn vẫn không lên tiếng, ăn xong liền ra ngoài. Tiểu Tần áy
náy, hỏi Dương Nhuệ: “Có phải tôi nói sai điều gì rồi không?”
“Không sao, cô cứ ăn cơm đi.” Dương Nhuệ đáp.
Mãn Muội cười híp mắt, lắc lắc cái bát không. “Chú Dương, cháu ăn xong rồi.”
Dương Nhuệ xoa đầu con bé. “Cháu ngoan lắm, ra ngoài chơi đi!” Mãn Muội liền nhảy chân sáo đi tìm mẹ.
Dương Nhuệ nói nhỏ: “Hai chị em nhớ đừng hỏi cô giáo Mãn về chuyện chồng của cô ấy.”
“Tại sao?” Tiểu Tần tỏ ra hiếu kỳ.
“Nămngoái, chồng cô ấy… đã qua đời, bị rơi từ trên cao xuống khi làm việc ở công trường.”
Tô Lạc và Tiểu Tần đều giật mình kinh ngạc. Dương Nhuệ nói tiếp: “Mãn Muội còn chưa biết chuyện này, vì vậy, hai chị em hãy chú ý một chút.”
Tiểu Tần nuốt nước miếng. “Cô ấy được bồi thường bao nhiêu?”
Dương Nhuệ lắc đầu. “Chỉ có ba mươi ngàn, lo tang lễ xong cũng chẳng còn mấy đồng.”
“Tại sao ít thế?” Tô Lạc lên tiếng.
“Bọn họ nói cái chết của anh ta không phải tai nạn lao động, mà chết vì bệnh tật.”
“Sao có thể như vậy?” Tô Lạc cảm thấy khó tin.
“Nói để hai chị em biết thế thôi, anh cũng không rõ lắm. Tóm lại, hai chị em đừng bao giờ nhắc đến chuyện này” Dương Nhuệ kết thúc cuộc trò
chuyện, đi khỏi nhà bếp.
Tô Lạc và Tiểu Tần đưa mắt nhìn nhau. Tiểu Tần ôm ngực. “Ôi giời, bản thân chị vốn yếu tim sẵn, nghe câu chuyện này, chị thật sự không chịu
nổi.”
Tô Lạc đứng dậy thu dọn bát đĩa. Tiểu Tần hỏi: “Chẳng phải bình
thường cô cực kỳ căm ghét cái ác hay sao, hôm nay tự dưng bình tĩnh
thế?”
Tô Lạc vừa rửa bát vừa lên tiếng: “Bây giờ, nghĩ đến những người có tiền đó, em hận đến mức không thể đem xử tử bọn họ.”
Tiểu Tần đập bàn. “Đúng vậy, phải xử Tiêu Kiến Thành trước tiên. Cậu ta đám bắt cóc tôi đến vùng quê này.”
Tô Lạc cầm đống đũa, làm động tác ngắm bắn. “Đựợc, đem anh ta ra xử bắn.”
Buổi tối, Tô Lạc và Tiểu Tần ở trong phòng nói chuyện phiếm. Dương Nhuệ đi đến cửa, ra hiệu cho Tô Lạc ra ngoài.
Tô Lạc vội rời khỏi phòng. Dương Nhuệ dừng bước ở dưới mái hiên bên
cạnh. Bốn bề vô cùng yên tĩnh, nhớ tới vòng tay ôm của anh hồi sáng, Tô
Lạc có chút mong chờ.
Nào ngờ Dương Nhuệ cất giọng nghiêm túc: “Ngày mai, em và Tiểu Tần quay về thành