. "Nói cũng buồn cười, ngày thứ mười
anh lên làm tổng giám đốc, đã ngất trong văn phòng." 73
"A?" Cô có nghe lầm hay không? Anh bị bệnh
nặng? Trong lúc nhất thời, tim cô đập rất chậm, có khi còn không đập nổi nữa.
Mắt của anh tránh hướng cô. “Em biết không? Trước kia
em chăm sóc anh rất tốt, anh đã không cách nào sổng nổi khi còn một mình, nghĩ
đến việc anh làm em tổn thương, còn có khả năng anh sẽ không thể gặp em lần
nữa, anh ăn không được ngủ cũng không được, bác sĩ bảo anh nằm viện hai ngày, chỉ
ngủ và truyền nước biển.”
Cô nghe xong thì bực bội. “Anh là đứa trẻ sao? Ăn hay
ngủ cũng muốn có người quản?”
“Đúng vậy, anh chỉ là đứa trẻ to xác, mới biết anh
không thể không có em, em nói anh là đứa trẻ ngốc cũng được.”
“Ngốc đến mức làm cho người ta không tin nổi.” Cô còn
tưởng rằng anh thông minh, trưởng thành, nhìn xa trông rộng, thì ra đều là hiểu
nhầm.
Anh gật đầu, hoàn toàn tiếp nhận lời bình của cô, dù
sao ở trước mặt cô không cần phải giả vờ xuất sắc. “Còn em, từ khi chia tay em
có khỏe không?”
“Làm để sống, không có gì không tốt cả.”
“Em không trách anh? Không hận anh?” Anh không tin cô
không hề có cảm giác với anh.
Nói vài ba câu sao có thể rõ ràng? Cô có điểm khô
miệng, uống xong chén trà mới mở lởi: "Em ở bên anh mười năm, tình cảm
không thể công khai, mỗi ngày đều muốn nói lời chia tay với anh, anh không hiểu
nó tra tấn lòng đến thế nào đâu, em nghĩ có lẽ sẽ có một ngày anh cảm động vì
em, nhưng em đã quá ngây thơ rồi, công chúa của anh đến bây giờ cũng không phải
là em.”
Giọng của cô ấm ức như thế, giống như lưỡi dao đâm vào
lòng anh, lại mắng chính mình sao lúc ấy có thể vô tâm như thế? Hai mắt tham
lam không nhìn thấy chân tình đáng quý, phóng tầm mắt trong cuộc sống, ai có
thể thương anh như Tân Vũ? Chỉ mong cô vẫn còn một tia tình cảm với anh, ngàn
vạn lần đừng nói cái gì cũng đã mất rồi…
“Tân Vũ...... Anh biết anh dã gây cho em nhiều đau
khổ, nhưng anh sẽ dùng cả đời này bù đắp cho em, em muốn trả thù anh thế nào
cũng được, chờ đến khi em bình tĩnh lại, xin hãy để anh yêu em, được không?”
Anh nói rất thành khẩn, nhưng cô lại lắc đầu. "Em
không có cách tin anh lần nữa, em không có cảm giác an toàn, em chấp nhận không
cần yêu ai cả, ngày anh đính hôn em còn muốn chúc phúc cho anh, anh thật sự rất
tàn nhẫn, không có anh em vẫn có thể sống được, em đã chịu đủ rồi…”
Nhìn lệ trong mắt cô, anh hiểu được, bọn họ vẫn cần
thời gian. "Xin lỗi, thật xin lỗi."
Cô hít sâu mấy hơi, không để nước mắt chảy xuống, có
thể nói ra những lời này đã khá hơn một chút, cô cũng không hiểu mình cần phải
nói gì, đối mặt với người làm cô tổn thương nhiều nhất, đây là lên án hay làm
nũng?
Anh lại rót trà cho cô, bóc đậu phộng cho cô, bỏ vỏ,
lại gọi mấy món ăn, nhẹ nhàng gắp vào bát cô, coi cô như một đứa bé để chăm
sóc. Bọn họ im lặng ăn uống, gió đêm từ từ thổi qua, có một số việc không cần
phải nói cũng hiểu được, tốt nhất hãy lắng đọng lại trong chốc lát.
"Ít nhất chúng ta vẫn còn làm bạn được chứ, lần
sau chơi bóng, em còn có thể đến không?"
Cô suy nghĩ thật lâu, tay anh bưng chén cũng phát run,
cô mới chậm rãi trả lời: "Nếu có thời gian em sẽ đến."
"Cám ơn." Có thể thở, có thể gặp cô, tự đáy
lòng anh rất cảm kích.
Đêm nay, hai người đều mất ngủ, tình yêu vẫn còn,
thương tổn lại càng sâu, đời người khó vẹn toàn, còn sống chính là mâu thuẫn và
vật lộn, rồi lại lưu luyến mãi một khắc dịu dàng, nói thật không có đạo lý, con
người rốt cục là kiên cường hay yếu đuối?
Sau hai ngày nghỉ, Chu Bằng Phi chịu trách nhiệm liên
lạc với mọi người, đội bóng nghiệp dư lại sống lại tại công viên Hà Hán, diễn
màn long tranh hổ đấu.
Lúc này Ngô Tuyết Yến theo đoàn xuất ngoại nên không
thể đến, vì thế Hà Tân Vũ dẫn em gái mình theo, cô biết Chu Bằng Phi còn độc
thân, em gái mình cũng độc thân, nói không chừng có thể tóe ra tia lửa gì đó.
Hà Thiến Văn không có hứng thú làm “nữ giúp việc”,
nhưng xem bóng cũng không tệ, Chu Bằng Phi không câu nệ tiểu tiết, một bên dạy
cô chơi bóng, một bên hàn huyên chuyện đông tây, hai người có cảm giác gặp nhau
thật muộn.
Thời gian nghỉ giữa hiệp, Dương Kỳ Phong ngồi bên cạnh
Hà Tân Vũ, thấp giọng nói: “Cám ơn em đã đến.”
74
“Em chỉ muốn giúp em gái mình.” Hà Tân Vũ cúi đầu
không nhìn anh, cô tự ghét mình, đối với anh yêu hận không rõ.
"Em ấy rất hoạt bát, Bằng Phi chắc sẽ thích em
ấy." Đây là lần đầu tiên Dương Kỳ Phong gặp em gái cô, em gái cô và Ngô
Tuyết Yến là một mẫu người, mà mẫu người của anh thì lại là cô chị gái, tự đáy
lòng anh đã phân loại như vậy.
"Ừ." Làm mai vốn là chuyện vui, lúc này cô
mới hiểu lòng nhiệt tình của đồng nghiệp từ đâu mà đến.
"Chơi bóng xong, đến nhà của anh, mọi người tụ
tập được không?"
"Tốt." Cô tự nói với mình, thuận theo tự
nhiên là được, dù sao có nhiều người như vậy làm bia đỡ đạn mà.
"Cám ơn." Anh lại nói lời cảm ơn, cô có thể
chịu được sự vụng về như vậy của anh, trong quá khứ họ vẫn luôn như vậy.
Hà Thiến Văn đã sớm nhận ra Dương Kỳ Phong, chính là
người đàn ông đêm đó nói ch
