giường, giúp em ngủ, chỉ ngủ thôi đó!"
"Ừ." Cô là nữ thần của anh, cô nói như thế
nào thì phải làm như thế nấy, anh cam tâm tình nguyện cho dù bị cô bắt nạt.
Vào bên giường, hai người cùng nằm xuống, cô vẫn rúc
vào trong lòng anh, anh biết rõ lực ảnh hưởng của cô, lại luyến tiếc không nỡ
rời cô dù chỉ một chút.
"Anh có vẻ nóng?" Cô cởi một khuy áo của
anh, hai nút, ba nút...... Đầu ngón tay lướt nhẹ qua ngực anh, bụng anh, nhưng
không chịu tiến thêm một bước nữa.
" Tân Vũ......" Ông trời rủ lòng thương, anh
sắp nổ tung rồi.
Nhận thấy anh không an phận, cô xoay người chặn anh
lại: "Không cho phép nhúc nhích!"
"Tốt, anh bất động, bất động." Anh giơ hai
tay lên đầu hàng, cô bá đạo mà yếu ớt, chưa từng thấy qua bộ dáng này, thật sự
thật đẹp mà cũng quá quyến rũ, ngoài việc nhận thua còn có thể thế nào?
"Anh nói đi, anh và Du tiểu thư đã làm đến mức độ
nào rồi?"
Có phải có người ghen hay không? Anh mừng thầm trong
lòng. "Anh chỉ nắm tay, hôn qua mặt cô ấy, buổi tối hôm đính hôn, anh uống
rượu, còn bị nôn."
"Phải không? Anh không gạt em?" Đàn ông phần
lớn là dùng nửa phần thân dưới để nghĩ, vị Du tiểu thư kia xinh đẹp mê người,
anh cũng không phải tên mù.
"Nếu anh lừa em, thì nửa đời còn lại anh sẽ bị
bất lực."
"Được rồi, em tạm thời tin anh." Lời thề này
cũng đủ ngoan độc, cô coi như vừa lòng.
Đến phiên anh có vấn đề, lại còn ghen. "Còn em?
Em và tên kia hẹn hò bao lần? Chuyện tình cảm đến mức độ nào?"
"Hẹn ba lần, không có." Cô rầu rĩ trả lời,
không hài lòng lắm với “sự nghiệp to lớn” của mình, không có cách nào làm được
giống anh, đính hôn rồi lại hủy hôn, đời người thật giống một vở kịch.
Anh còn chưa hỏi đến đây là thật hay giả, cô đã đẩy
anh ra, xoay người xuống giường. "Vậy thôi, em muốn về nhà." Cô quyết
định không chơi nữa, thật ra sáng ý của cô không nhiều lắm, cũng không thể vạch
trần anh, cô sợ đến cuối cùng chính mình lại không cầm lòng được.
"Đừng đi." Ông trời! Cô đã làm anh phát
cuồng rồi, sao có thể nói đi là đi chứ?
Anh ôm cô vào trong lòng, cô không giãy giụa, lại nhăn
đôi mày thanh tú nói: "Em đã nói anh không được cử động."
" Tân Vũ, em nói cho anh biết, rốt cuộc anh nên
làm thế nào? Thế nào em mới có thể tha thứ cho anh, đón nhận anh?" Mấy
ngày này nay, ở mặt ngoài anh có thể lại gần cô một chút, nhưng không có cách
nào đụng vào lòng của cô, anh có tự tin hơn nữa cũng khó tránh khỏi bối rối.
"Em cũng không biết." Cô nói thật, cô thật
mâu thuẫn, thật ra còn thương anh, lại hận anh, nghĩ đến anh vô tình liền tức
giận, nhưng nhìn đến thâm tình của anh lại cảm động, chính mình cũng không biết
nên làm gì bây giờ.
"Không sao, chúng ta sẽ cùng nhau tìm đáp
án." Anh khẽ vuốt mái tóc đen của cô, hít hơi thở thơm tho của cô.
"Ít nhất hôm nay trước khi chia tay, chúng ta hãy giống như trước kia, nắm
tay, nói chuyện, ngủ, em thấy thế nào?"
Cô suy nghĩ trong chốc lát, gật đầu, cô cũng nhớ quãng
thời gian kia, đơn giản chỉ là yêu.
Vì thế hai người cùng giường mà ngủ, nói một ít những
lời có ý nghĩa hay không có ý nghĩa, trong lúc nửa tỉnh nửa mê ôn lại chuyện
cũ, hưởng thụ cảm giác bình yên khó tìm, chỉ có chạm vào lòng cô, mới là vùng
mẫn cảm nhất.
Những ngày này, nội dung hẹn hò số một là ngủ, Dương
Kỳ Phong căn bản cũng rất yêu “Ngủ” cùng Hà Tân Vũ, có thể để anh ngon giấc
không gặp ác mộng, mặc dù dục hỏa không ngừng thiêu đốt, nhưng hứa là hứa, thân
thể dù khó chịu đến mấy cũng phải cam chịu.
Sau rất nhiều lần thử nghiệm, rốt cục cô đã xác định
được thành ý của anh, mỗi khi anh cố nhịn đến đầu đổ mồ hôi, chỉ không ngừng
hít thở sâu, chứ không miễn cưỡng cô một lần. Tình cảm tin cậy thật kỳ lạ,
trong nháy mắt có thể bị hủy diệt, nhưng cũng có thể phục hồi như cũ, hiện tại
cô cảm thấy mình đã tốt hơn rất nhiều.
Đêm cuối tuần, bọn họ nằm trên giường đọc sách, uống
trà trên bàn, nghe nhạc jazz, không khí nhàn nhã.
Vốn không biết đang nói chuyện gì, bỗng nhiên cô nghĩ
đến một việc. "Anh à, chúng mình làm đi!"
"A?" Làm cái gì? Chocolate hay là bánh bích
quy? Anh nhất thời không phản ứng kịp.
"Nhẫn nại lâu không tốt, anh sẽ sinh bệnh."
Lúc này anh mới hiểu ý cô, tuy cao hứng nhưng cũng
không thể đồng ý. “Không được! Anh không cần em phải thương hại."
"Vậy anh muốn em phải thế nào?" Cô đồng ý
rồi mà anh còn dám từ chối?
"Anh hi vọng là vì em yêu anh, muốn anh.” Anh mỉm
cười vuốt tóc cô, cô quả thật quá tốt.
Cô đã hiểu, thì ra anh hi vọng làm tình vì yêu, ngoài
dùng nửa thân dưới để suy nghĩ, anh cũng có dụng tâm, cho nên mới cố nén dục
vọng, cố kiên trì.
Vì thế, cô suy nghĩ hơn mười phút rồi nói. "Thành
thật mà nói, em cũng không biết mình còn yêu anh bao nhiêu? Tình cảm không thể
hàn gắn nhanh như vậy… Nhưng em nghĩ, dù ít dù nhiều em vẫn còn yêu anh.”
" Tân Vũ, cám ơn em." Những lời này làm anh
hi vọng rất lớn, chỉ cần cô còn có một tia tình yêu với anh, sinh mệnh anh đã
tràn ngập ánh mặt trời rồi.
"Ngoài ra...... Em cũng có chút muốn anh."
Cô thừa nhận là đã thẳng tanh tới cực điểm. "Như vậy vừa lòng chưa?"
Không