nh động
này, nàng…… chỉ có thể thành công, không thể thất bại!
Dường như đã nhận được ánh mắt của Thập Tứ công chúa, Ngô Kiến Phong giữ chặt thanh kiếm, liếc nhìn An Vân Y một cái, khẽ gật đầu với nàng ta.
Hắn đã sớm chuẩn bị xong tất cả. Tối nay…… hắn tuyệt đối sẽ khiến cho nữ tử kia mất đi tất cả, giống như bản thân hắn mấy tháng trước, trở thành hai bàn tay trắng!
Hắn làm việc cho bệ hạ đã nhiều năm, đương nhiên hiểu tính tình ngài
thưởng phạt phân minh, mà điều khiến ngài không thể dễ dàng tha thứ nhất chính là - phản bội. Phàm là người thành tâm cống hiến sức lực cho
ngài, nếu như một khi đã phản bội thì số phận mà hắn phải nhận, chính là loại hình phạt còn tàn nhẫn hơn cả mười tám loại cực hình.
“Đúng… Là bổn điện quá nóng lòng rồi.” Sắc mặt của Đoàn Vũ Phi có chút
ngượng ngùng, mà nét mặt này của hắn cũng khiến cho quần thần đều thấy
phải cẩn thận hơn.
Mọi người chỉ cảm thán…… không ngờ sức hấp dẫn của Thập Tứ công chúa lớn như vậy! Nhìn thử xem, đã khiến cho hoàng tử của Huy Anh quốc say mê
thành bộ dạng gì luôn rồi, nhưng mà càng như vậy thì trong lòng bọn họ
lại càng thoải mái.
Mà vào giờ phút này, lúc Đoàn Vũ Phi khẽ cúi đầu, đáy mắt bỗng thoáng
qua một tia giễu cợt khiến cho người ta không thể nắm bắt được. Nếu
không phải là do tình thế bức bách, bọn họ cho rằng hắn thật sự sẽ lấy
Thập Tứ công chúa sao? Giờ vờ thâm tình nhìn An Vân Y ở phía xa, trong
lòng Đoàn Vũ Phi vô cùng bình tĩnh, nữ nhân xinh đẹp hơn An Vân Y, hắn
đã thấy nhiều rồi. Muốn dùng sắc đẹp để mê hoặc hắn sao, đó đương nhiên
là chuyện không thể nào.
Ánh mắt nóng bỏng như vậy rất khó không làm cho người ta chú ý, An Vân Y nghiêng đầu tránh đi, làm bộ như đang nói chuyện với vị hoàng tỷ ngồi
bên cạnh, cố ý tránh khỏi tầm mắt của đối phương, chỉ chừa cho Đoàn Vũ
Phi một bên sườn mặt
“Thú vị, thú vị.” Tịch Tích Chi cầm quả lê lên, cắn mạnh một cái, không
hề bỏ qua các loại biểu cảm đặc sắc trên khuôn mặt An Vân Y và Đoàn Vũ
Phi.
“Ngươi thật biết cách tìm niềm vui, chỉ thiết kế một cái bẫy đơn giản
cho bọn họ, là đã có thể xem được một tuồng kịch rồi.” An Hoằng Hàn phân phó Lâm Ân đi lấy thêm một ly rượu nữa rồi rót rượu cho hắn. Ánh mắt
rơi vào trên khuôn mặt đáng yêu của Tịch Tích Chi, mặc dù giọng nói vô
cùng lạnh nhạt, nhưng lại mang theo một chút cưng chiều, khiến cho người ta hãm sâu vào trong đó.
“Có sao?” Tịch Tích Chi hừ lạnh hai tiếng.
An Hoằng Hàn không trả lời, bất đắc dĩ bưng ly rượu lên uống một hớp.
Rất nhiều đại thần đều đã không nhẫn nại được nữa, bắt đầu rối rít muốn
tiến lên xin ý kiến An Hoằng Hàn, thương lượng chuyện hôn sự của An Vân Y với hắn.
Nhìn thấy có mấy vị đại thần đã đi tới phía này, An Hoằng Hàn nhíu nhíu
mày, hình như có chút không hoan nghênh, “Các vị đại thần đừng vội trả
lời vấn đề của trẫm. Về chuyện hôn sự của Thập Tứ công chúa, sau khi các vị khanh gia có đầy đủ thời gian để suy nghĩ rõ ràng, đợi tới lúc dạ
yến kết thúc, lại tiếp tục nói cho trẫm biết đáp án.”
Lời này vừa nói ra khiến cho mấy vị đại thần kia lập tức dừng bước trong nháy mắt.
Tịch Tích Chi cười một tiếng gian xảo, “Ngươi cố ý đúng không?”
An Hoằng Hàn quay đầu nhìn nàng, nhướng mày kiếm lên, giả bộ như không hiểu, hỏi: “Cố ý cái gì?”
Tịch Tích Chi lại gặm thêm một quả lê, chớp mắt nhìn về phía mấy đại
thần đang nghiêm mặt chán nản quay về chỗ ngồi như đưa tang, rồi lại
nhìn về phía An Hoằng Hàn nói: “Câu nói mới vừa rồi của ngươi là cố ý
nói cho bọn họ nghe, đồng thời, ngươi cũng đang trêu cợt Đoàn Vũ Phi, cố ý bắt hắn ta đợi.”
“Thông minh.” An Hoằng Hàn kéo một lọn tóc màu bạch kim bên tai cô nhóc
ra đùa nghịch. Dưới ánh đèn, lọn tóc màu bạch kim trở lên lấp lánh óng
ánh rực rỡ, khiến cho Tịch Tích Chi nhìn qua giống như một tiểu tiên nữ
rơi xuống phàm trần.
Lời Tịch Tích Chi nói không sai, An Hoằng Hàn đúng là cố ý làm như vậy,
mục đích là muốn khảo nghiệm tính nhẫn nại của Đoàn Vũ Phi.
Đây gọi là biết người biết ta, trăm trận trăm thắng. Mặc dù hiện giờ
Phong Trạch quốc và Huy Anh quốc rất thái bình, nhưng mà chuyện sau này, không ai nói chính xác được, biết rõ tác phong làm người của Đoàn Vũ
Phi là chuyện rất cần thiết.
Đoàn Vũ Phi không làm người ta thất vọng, hắn tỏ ra rất sốt ruột, nhưng
từ đầu đến cuối lại không hề mở miệng thúc giục, chỉ lẳng lặng ngồi ở
phía dưới, thi thoảng lại nói chuyện phiếm với các vị đại thần.
Ở trong suy nghĩ của rất nhiều người, việc hôn sự này nhất định là chạy
không thoát. Cho nên dù bệ hạ còn chưa tuyên bố thì cũng đã có rất nhiều vị đại thần vây xung quanh trái, phải Đoàn Vũ Phi nói lời chúc mừng.
Một màn này không tránh khỏi ánh mắt của An Hoằng Hàn, nhưng mà hắn lựa chọn coi thường, không thèm đi quấy rầy.
Ở chính giữa đại điện, hơn mười Vũ Cơ uốn éo thân hình như rắn nước, tận sức thi triển những kỹ thuật múa mị hoặc của bản thân. Từng động tác
đều có thể khiến lòng người rung động, không ít ánh mắt của các vị đại
thần đều tập trung ở trên người các nàng ấy.
Ngô Kiến Phong vừa quan sát Tịch Tích Chi, vừa suy tính kế hoạch đã bà