soát hoàng cung. Nếu có chỗ thất lễ, kính xin thứ lỗi nhiều.”
Tiếng nói của hắn cực lớn, chính là để cho đối phương có cơ hội mặc quần áo. Ai cũng biết hoàng thất chú trọng nhất là thể diện, cho nên bọn hắn cũng không dám đi tiếp xúc với rủi ro kia.
Nhóm thị vệ vừa tiến vào không lâu, chỉ nghe bên trong đột nhiên truyền đến một âm thanh vô cùng kinh ngạc mà rung động.
“Bệ hạ… chúng thần tìm được Tịch cô nương rồi!”
Những lời này khiến cho An Hoằng Hàn vốn đứng ở cửa, nhanh chóng cất bước đi vào.
Chỉ nhìn lướt qua, ánh mắt An Hoằng Hàn tựa như đóng băng, lạnh lẽo khiến cho người ta không dám nhìn thẳng.
Đại thần đứng ở phía sau khiếp sợ khí thế của bệ hạ, mỗi một người đều
cúi đầu, nhưng lòng hiếu kỳ nổi lên, đều nhìn vào trong gian phòng.
Đông Phương Vưu Dục đứng cách đó không xa, vừa lúc có thể nhìn thấy
giường lớn bày ra chăn bông tơ lụa. Chỉ thấy hai bóng dáng xích lõa nằm
trên giường, không mảnh vải che thân, cánh tay của nam tử khoác lên
người bé gái, giống như bao bọc cô bé kia. Ở giữa hai người được đắp một cái chăn bông, vừa vặn che cảnh tượng còn lại.
Một màn này có ý nghĩa gì, sợ rằng không ai lại không biết.
Không ít đại thần đã bắt đầu trách móc nghị luận.
Từng tia mặt trời chiếu rọi vào phòng, vừa lúc chiếu vào mép giường.
“Đoàn hoàng tử tới Phong Trạch quốc không phải để cưới Thập tứ công chúa sao? Bây giờ lại nằm trên giường cùng một cô bé, đây là ý gì? Để thể
diện của Thập tứ công chúa vào đâu! Để thể diện của của nước Phong Trạch ta vào chỗ nào!” Người lên tiếng trách móc đầu tiên chính là Lưu Phó
Thanh, đa phần mũi nhọn của ông đều hướng tới Đoàn Vũ Phi.
Mà Tư Đồ Phi Du luôn luôn đối nghịch với ông, cùng lúc này cũng tức giận bất bình mắng: “Đây cũng không nhất định là lỗi của Đoàn hoàng tử?
Không chừng là do Tịch cô nương quyến rũ đó?”
Thân phận của Đoàn hoàng tử sao có thể ở chung một chỗ với tiểu nha đầu
không rõ lai lịch, cho nên Tư Đồ Phi Du mới có thể nghĩ như vậy. Trước
còn muốn lôi kéo Tịch Tích Chi, dựa vào nàng ở bên cạnh bệ hạ cho mình
mấy câu nói ngọt, mà bây giờ… Tư Đồ Phi Du đã bỏ đi ý niệm này.
Ở triều đại này, nữ tử mười lăm tuổi là có thể lập gia đình. Cho nên
tuổi Tịch Tích Chi tuyệt đối không coi là nhỏ, rất nhiều gia đình gia
đình khi tám chín tuổi, đã để cho lũ trẻ đính hôn, chỉ chờ đủ tuổi thì
trực tiếp thành thân. Lúc này Tịch Tích Chi toàn thân xích lõa nằm chung một chỗ với Đoàn Vũ Phi, có thể nói là trong sạch đã bị hủy đi. Dù bệ
hạ cưng chiều ngươi thế nào, cũng không thể giữ nàng ở bên người.
Tư Đồ Phi Du nói càng lúc càng khó nghe, khiến cho Lưu Phó Thanh hung
hăng trợn mắt nhìn ông ta một cái, “Một đứa bé tám, chín tuổi hiểu được
cái gì gọi là quyến rũ sao? Tư Đồ đại nhân, ngươi nói chút lý lẽ được
không?”
Không chỉ hai người ầm ĩ ở một chỗ, nhóm đại thần lớn ở phía sau cũng ồn ào lộn xộn.
Sắc mặt An Hoằng Hàn âm trầm đáng sợ…
Lâm Ân ở bên cạnh sợ lui xa hai bước, sự tình sao có thể biến thành như vậy?!
“Câm miệng hết cho trẫm!” Lời nói lạnh lùng âm u truyền khắp cung điện, nhất thời lặng ngắt như tờ.
Tịch Tích Chi không bị chuốc thuốc mê, tỉnh lại nhanh hơn Đoàn Vũ Phi, ý thức đã sớm trở lại trong cơ thể, ngón tay khẽ động, mí mắt từ từ mở
ra.
Vừa mở mắt liền thấy một đám đông, khi nhìn thấy An Hoằng Hàn quen
thuộc, trong lòng Tịch Tích Chi vui mừng, còn tưởng rằng An Hoằng Hàn
cứu mình ra từ trong tay Ngô Kiến Phong. Vừa định đứng dậy, chạy về phía hắn. Ai ngờ đau nhức toàn thân, nhất định là tối hôm qua sử dụng linh
lực quá độ, để lại di chứng. Thân thể liền liên tục ngã xuống, mà Tịch
Tích Chi lập tức phát hiện ra một vấn đề chấn dộng, dưới người ngươi là
một cơ thể xích lõa của nam tử! Ánh mắt nhìn từ cổ nam tử lên, nhìn thấy khuôn mặt làm người ta hít thở không thông.
Tịch Tích Chi sợ đến mức không nói ra lời, có ngu đi nữa thì người ngu
khi nhìn thấy một màn này, cũng sẽ hiểu ngươi bị Ngô Kiến Phong tính kế!
Phía dưới truyền đến một tiếng kêu đau đớn, có lẽ là bị Tịch Tích Chi đè lên, Đoàn Vũ Phi từ từ tỉnh lại trong cơn mê man.
Cặp mắt trong suốt vừa vặn đối diện với Tịch Tích Chi, trong đôi mắt kia xen lẫn các loại cảm xúc khiếp sợ, tức giận, xấu hổ, khiến cho Đoàn Vũ
Phi nhìn ngây người.
Trong mắt An Hoằng Hàn tức giận từng cơn từng cơn, bởi vì hai người trên giường tỉnh lại, các vị đại thần cũng từ từ đưa mắt tiến lại gần.
Mặc dù cách cự ly rất xa, nhưng bọn họ đều nhìn thấy trên thân thể trắng noãn của Tịch Tích Chi, có dấu vết bầm tím khả nghi. Mà những dấu vết
này, càng thêm chứng thực suy đoán trong lòng họ.
Không biết những dấu vết này, tất cả đều là Tịch Tích Chi và Ngô Kiến Phong đánh nhau tối hôm qua gây ra.
“Tất cả xoay người lại hết, người nào liếc mắt nhìn nữa, trẫm khoét
tròng mắt người đó.” Phẫn nộ trước nay chưa từng có quét sạch suy nghĩ
của An Hoằng Hàn, nhìn thấy Tịch Tích Chi vẫn nằm trên người Đoàn Vũ Phi như cũ, ánh mắt An Hoằng Hàn càng thêm lạnh giá. Ba chân bốn cẳng ôm
Tịch Tích Chi từ trên giường vào trong ngực, sau đó thô lỗ dùng chăn
bông bao lấy người.
Chăn bông bị
