để ý
đến vân chồn.”
Xích sắt trên cánh tay và bắp đùi vì hành động nổi điên của hắn mà đồng
thời rung chuyển. Âm thanh leng keng chói tai hành hạ màng nhĩ Tịch Tích Chi.
“Ta… Ta thật sự hối hận. Tại sao… Tại sao không sớm thông suốt sự thật
này, như thế đêm kia, đích thân ta đã lột da ngươi!” Khuôn mặt Ngô Kiến
Phong dữ tợn như lệ quỷ chốn địa ngục, cặp mắt đỏ ngầu giăng đầy tơ máu, trợn to đến cực hạn.
Tịch Tích Chi nhìn bộ dáng kia của hắn có chút sợ hãi, âm thầm may mắn,
may mà đầu óc Ngô Kiến Phong không quá thông minh, bằng không tối hôm đó nàng khỏi ăn cơm rồi.
An Hoằng Hàn vẫn đứng yên không nhúc nhích, tựa như không thấy sự giãy dụa điên cuồng của Ngô Kiến Phong.
“Đều là ngươi! Đều tại ngươi làm hại!” Mới vừa rồi còn điên cuồng rống
to, đột nhiên hai hàng nước mắt chảy ra, thê thảm nỉ non, “Nếu không
phải do ngươi, huynh trưởng sẽ không phải chết, tất cả mọi chuyện đều
không xảy ra.” Hắn vẫn là nhi tử ngoan hiền của Ngô gia, sẽ không bị
trục xuất khỏi gia môn, càng không bị xem thường khắp nơi.
Biểu tình trước sau của Ngô Kiến Phong kịch liệt tương phản, khiến Tịch Tích Chi cảm thấy quái dị không nói thành lời.
“Dường như những kẻ tuyệt vọng đều mang bộ dáng hài tử nực cười này.” An Hoằng Hàn vân đạm phong khinh nói, như đã tập mãi thành quen.
Nhưng cho dù An Hoằng Hàn biểu hiện thoải mái cũng không thể giảm áp lực cho Tịch Tích Chi. Từ trước tới giờ nàng đã làm gì có lỗi với Ngô Kiến
Phong? Nàng vẫn chưa làm chuyện gì xấu mà?
Bản thân Tịch Tích Chi đang phiền não điều gì, không chạy khỏi ánh mắt
của An Hoằng Hàn, An Hoằng Hàn giơ tay sờ sờ cái trán tiểu hài tử, “Vốn
chuyện này không liên quan tới ngươi, dù không có cơ hội săn bắn, sớm
muộn trẫm cũng sẽ bắt Ngô Lăng Dần, dám tự mình hoán đổi vũ khí quân
doanh, đáng đời hắn ta bị vạn tiễn xuyên tim.”
Bốn chữ cuối cùng nặng nề nện vào tim Ngô Kiến Phong, hắn vĩnh viễn
không quên được, hắn là kẻ đầu tiên bắn tên, mũi tên trúng người huynh
trưởng.
Phòng giam nhỏ hẹp làm người ta cảm thấy hít thở không thông, bầu không
khí nặng nề đến nổi hô hấp Tịch Tích Chi cũng thấy khó khăn.
“Không… Không phải như thế!” Ngô Kiến Phong lắc đầu, “Nếu không phải
ngươi muốn báo thù một mũi tên kia cho vân chồn, làm sao có thể xoay
chuyển tìm ra chứng cứ, hại huynh trưởng thân bại danh liệt.”
Nói không sai! An Hoằng Hàn híp mắt, đúng là như vậy. Nếu không phải Ngô Lăng Dần vọng tưởng muốn bắn Tịch Tích Chi bị thương, hắn dự định qua
một thời gian nữa mới xử lý chuyện Ngô Lăng Dần. Nhưng ai bảo Ngô Lăng
Dần tự tìm đường chết chứ?
Cảm xúc của Ngô Kiến Phong càng ngày càng khó không chế…
An Hoằng Hàn nhấc chân đá vào bụng hắn, một cước này vô cùng ác độc, Ngô Kiến Phong lập tức phun ra một ngụm máu tươi.
Đây là lần đầu tiên Tịch Tích Chi tận mắt chứng kiến bộ dáng hung ác của An Hoằng Hàn, chỉ cảm thấy An Hoằng Hàn trước mắt trở nên cực kỳ xa lạ, dường như không phải là người mà ngươi biết. Nhớ tới lúc trước An Hoằng Hàn đã từng nói “bộ mặt khác của trẫm, ngươi không biết thì tốt hơn”.
Tịch Tích Chi cúi đầu thở dài một hơi, mặt mày quả thật khiến người khác khó có thể tiếp nhận. Nhưng con người ai chả có nhiều bộ mặt, chẳng
phải sao? Đối mặt với kẻ địch, ngươi không thể tươi cười chào đón được?!
Mặc dù không ủng hộ, nhưng Tịch Tích Chi cũng không phản đối.
Sau một kích, An Hoằng Hàn thu chân lại, “Lời nói vô ích đến đây là chấm dứt, khai đồng lõa của ngươi ra,”
Đồng lõa? Tịch Tích Chi sửng sốt, nhìn về phía An Hoằng Hàn.
“Ngươi cho rằng chỉ bằng một mình Ngô Kiến Phong đã có thể gây ra chuyện lớn như vậy sao? Hắn không xứng.” Giọng nói An Hoằng Hàn không hề thay
đổi giống như thường ngày.
Tịch Tích Chi thoáng cái đã hiểu, hận đến mức nghiến răng, nghĩ lại rốt
cuộc mình có cừu oán gì với ai? Đáng tiếc Tịch Tích Chi xòe tay ra đếm,
cũng không đếm được một cái. Người nàng thực sự đắc tội, một kẻ cũng
không có. Nhưng vì An Hoằng Hàn mà giận chó đánh mèo lên người nàng, lại có một đống lớn.
Trước tiên là công chúa… một đám cho rằng nàng tranh giành tình cảm với
bọn họ, nhìn nàng như cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt.
Lại tới phi tần… Mỗi người đều mạnh như hổ, không ai cho rằng nàng là nữ nhi tư sinh của An Hoằng Hàn, lại cảm thấy nàng là một mối nguy hại.
Nhỏ tuổi tạm thời vẫn chưa có gì, nhưng sau khi nàng trưởng thành, tuyệt đối là một mối họa lớn làm lung lay địa vị.
Kết quả là từ khi Tịch Tích Chi bước vào cửa cung cho tới nay, có vẻ như luôn bị người ta thống nhận ghen ghét.
“Còn không phải là do ngươi làm hại.” Tịch Tích Chi nhỏ giọng thì thầm
một câu, kiên quyết cho rằng mình không sai, sai là ở lòng người.
“Ta không nói! Có bản lĩnh thì bệ hạ tự mình đi điều tra đi.” Ngô Kiến Phong phun một ngụm máu tươi, dáng vẻ vô cùng chật vật.
“Không nói?” Ánh mắt của An Hoằng Hàn đầy nghiêm túc, “Ngươi không nói?
Là cho rằng trẫm không đoán được sao? Âm mưu lần này, người duy nhất
được lợi là An Vân Y.”
Nhất thời sắc mặt Ngô Kiến Phong cứng nhắc, “Thì thế nào? Nhất định là
bệ hạ không có chứng cứ bắt người, nên mới c