Polly po-cket
Dưỡng Thú Thành Phi

Dưỡng Thú Thành Phi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3216454

Bình chọn: 9.5.00/10/1645 lượt.

u. Tịch Tích Chi thổi thổi bụi ra bốn phía, trong lòng suy

nghĩ, mình có nên chạy trốn hay không?

Lấy hình người sống ở trong hoàng cung, bị người khinh bỉ khắp nơi, đây

không phải là cuộc sống Tịch Tích Chi muốn. Nếu như vẫn duy trì hình

chồn, rất dễ nhận thấy là không đáng tin. Nếu như đến thời khắc cần

thiết, ngân phiếu liền vô cùng hữu dụng.

Dù sao trong khoảng thời gian này, Tịch Tích Chi chắc sẽ không biến trở

về hình người rồi. Vừa nghĩ tới ánh mắt mỗi người nhìn mình, sẽ làm cho

Tịch Tích Chi đứng ngồi không yên.

Hôm nay thời gian lâm triều lâu hơn bình thường một chút, An Hoằng Hàn

mới vừa đuổi xong đám đại thần không biết mệt mỏi kia, liền chạy về Bàn

Long điện. Mới vừa bước vào cửa điện Bàn Long điện, lập tức có cung nữ

hồi báo ‘Vân Chồn đã trở lại ’.

Ánh mắt An Hoằng Hàn lóe lên một cái, lúc này hiểu chuyện gì đã xảy ra.

Gần đây nghị luận nhiều nhất, không phải là chuyện xấu kia sao? Mình

cũng bị các đại thần phiền đến tâm tình không tốt. Bây giờ Tịch Tích Chi biến trở về Vân Chồn, còn có thể tránh một chút đầu gió, biện pháp

ngược lại không tệ.

An Hoằng Hàn nhấc chân đi tới nội điện, vừa đi vừa tuyên cung nữ thái giám lui xuống.

Cửa chính chậm rãi khép lại.

Tịch Tích Chi nghe được động tĩnh, nhanh chóng bò từ đáy giường ra. Một

thân ảo não, tựa như một con chồn cố ý nhuộm thành màu xám tro.

"Ngươi muốn chạy trốn?" Tuy là câu hỏi, nhưng trong lời nói lại mang theo mấy phần khẳng định.

Không có suy nghĩ bối rối khi bị vạch trần, Tịch Tích Chi nhảy lên bàn, liếm liếm nước trong ly trà, giải khát.

“Tốt nhất ngươi bỏ suy nghĩ đó đi, ngươi là sủng vật của trẫm, không có

sự cho phép của trẫm, cả đời này cũng chỉ có thể sống ở bên cạnh trẫm.

Nếu ngươi muốn chạy trốn, trẫm liền chặt đứt hai chân của ngươi.”

Tịch Tích Chi không có một chút nghi ngờ độ chân thật của những lời này, người đến lột ra người cũng làm được, sẽ đặt vào mắt chuyện chặt đứt

chân ư?

Nghĩ đến đây, ánh mắt Tịch Tích Chi liền nhìn chằm chằm hai tay của An Hoằng Hàn, kêu lên hai tiếng chít chít.

Đã lâu chưa thấy qua hình chồn của Tịch Tích Chi, vừa nghe nàng kêu lên, An Hoằng Hàn lại có chút không quen.

“Nhìn tay trẫm làm cái gì? Chẳng lẽ ngươi cho rằng trẫm tự mình ra tay

lột da Ngô Kiến Phong?” Hình như hắn còn chưa có rãnh rỗi như vậy, trong địa lao cũng không phải là không có ngục tốt, hắn cần gì phải tự mình

dính đầy máu tanh? Chỉ là, tối hôm qua hắn đúng là ở trong địa lao một

đêm, nhìn tận mắt da trên thân thể Ngô Kiến Phong từ từ lột xuống. Nghe

tiếng kêu thảm thiết tuyệt vọng của Ngô Kiến Phong, An Hoằng Hàn có một

loại khoái cảm trả thù.

Hàng năm ngục tốt tiếp xúc với phạm nhân, thủ pháp thi hình rất nhuần

nhuyễn, cho đến một khắc cuối cùng da được lột xuống, Ngô Kiến Phong vì

chảy máu quá nhiều mà chết.

Sau đó An Hoằng Hàn lại đi một phòng giam khác, nhìn An Vân Y một hồi.

An Vân Y là bị ngự lâm quân lôi ra từ trong chăn vào lúc nửa đêm, chỉ mặc một cái áo mỏng, hoang mang sợ hãi kêu loạn.

Mới vừa rồi khi lâm triều, An Hoằng Hàn liền thương nghị với bọn họ nên

xử trí An Vân Y thế nào? An Vân Y một khi phạm tội, chuyện hòa thân

không thể phái nàng ta đi. Hoang đường nhất chính là, trên triều đình

chậm chí có người muốn cho Tịch Tích Chi thay thế nàng ta, đi hòa thân

với Huy Anh quốc, lúc ấy An Hoằng Hàn liền giáng quan viên kia xuống ba

cấp, sau đó lập tức không ai dám có chủ ý này rồi.

Nghe thấy không phải An Hoằng Hàn tự tay lột da, Tịch Tích Chi thở ra một hơi, tâm tình từ từ buông lỏng.

Vừa muốn nằm ở trên bàn, hai bàn tay to liền đánh về phía nàng, ôm Tịch Tích Chi vào trong ngực.

An Hoằng Hàn vuốt ve bộ lông trên xương sống của Tịch Tích Chi, nhíu nhíu mày, thu hồi bàn tay vừa nhìn, tất cả đều là bụi bậm.

“Đi tắm rửa cho ngươi trước, một thân mụi bậm cũng không ngại bẩn.” Ôm Tịch Tích Chi, An Hoằng Hàn đứng dậy đi về phía bể tắm.

Cả đêm không có chợp mắt, long bào trên người An Hoằng Hàn vẫn là bộ mặc hôm qua, chưa thay mới. Sáng sớm vì không muốn trễ nãi thời gian, An

Hoằng Hàn chính là mặc như vậy đi lâm triều. Hiếm khi có thời gian, vì

vậy liền cởi quần áo, nâng Tịch Tích Chi lên, cùng tiến vào ao trì.

Ao trì ấm áp nhanh chóng vây quanh một người một chồn, nhiệt độ ấm áp vô cùng thoải mái.

Tịch Tích Chi lơ lửng ở trên mặt nước, chỉ lộ ra một cái đầu thở dốc.

Nước nóng làm cả bộ lông nàng giãn ra, rất thoải mái, tự tại.

Chít chít….

Hưởng thụ hừ hai tiếng, Tịch Tích Chi lấy kiểu bơi chó đạp hai cái chân.

Đột nhiên nghĩ đến cái gì, con chồn nhỏ chuyển phương hướng bơi về phía An Hoằng Hàn.

An Hoằng Hàn đang mệt mỏi, đã nhắm mắt lại, dựa vào bờ ao nghỉ ngơi. Cảm nhận được đầu sỏ khiến cho dòng nước bồng bềnh đang đến gần mình, không khỏi mở mắt ra.

Ánh mắt lạnh lẽo sắc bén, giờ phút này không có phòng bị, không có xa cách, An Hoằng Hàn hỏi “Lại muốn biết chuyện gì?”

Người hiểu ta, chỉ có An Hoằng Hàn….

Tịch Tích Chi thật muốn giơ ngón tay cái lên khen ngợi An Hoằng Hàn.

“Đừng suy nghĩ gì hết, chuyện này sắp kết thúc rồi. Mấy ngày gần đây,

ngươi trước hết du