chồn trong ngực, con chồn nhỏ không còn hơi sức mềm nhũn nằm ở trên người
hắn.
Trong miệng Tịch Tích Chi nhạt nhẽo đến độ không có mùi vị, nàng là một
động vật ăn thịt thứ thiệt. Mà mấy ngày nay, mỗi ngày chỉ có thể gặm
những thứ thịt khô quắt khô queo kia, không khác gì nhai sáp nến, khô
chết nàng.
An Hoằng Hàn nhìn nàng gần đây cũng không ăn gì, đã sớm đoán được, cho
nên gặp phải một tửu quán, tự nhiên muốn để con chồn nào đó ăn no rồi
tiếp tục lên đường.
Chỉ là còn chưa có nhảy xuống xe ngựa, đã nghe thấy bên ngoài có âm thanh gây gỗ huyên náo.
“Ông nói ông còn có tác dụng gì, đến thu bạc cũng có thể thu phải bạc
giả! Ta xem, chúng ta vốn là buôn bán nhỏ, giờ khỏi phải làm nữa, sớm
muộn sẽ bị ông phá hết sạch!” Một lão phụ nhân mặc áo gai vải thô, chỉ
vào lão đầu đối diện mắng liến thoắng không ngừng, vừa mắng còn vừa dậm
chân.
Lão đầu kia uất ức, không để ý bạn già mắng thế nào, mình cầm khăn lau
bàn, “Không mở cửa thì ăn không khí à?! Lúc đó rõ ràng ta nhìn thấy
chính xác là vàng, ta mới thu. Ai biết qua một buổi chiều, vàng liền
biến thành hòn đá! Ta còn tìm rất nhiều bạc vụn cho người nọ đấy, bà nói đi, sao vàng lại biến thành đá chứ?”
Lúc đó ông vì xác nhận có phải vàng giả hay không, cố ý cắn ở phía trên
một cái, sau đó thả vào trong túi áo. Ai biết thời điểm muốn giao tiền
cho vợ, lấy ra lại là đá!
“Ta……. ta thấy ông là già mắt mờ rồi, bằng không làm sao sẽ coi đá là
bạc! Như thế rất tốt, đến tiền mua muối cũng bị mất.” Lão phụ nhân kia
nhéo lỗ tai lão đầu, giọng nói vang đến ngoài ba dặm cũng nghe được.
An Hoằng Hàn nhíu mày một cái, đưa tay muốn che lại lỗ tai Tịch Tích Chi.
Tay kia còn chưa vươn ra, vốn con chồn nhỏ đang nằm bẹp, lại kích động thoát khỏi xe ngựa nhanh như chớp.
“Hồ Khuất, dừng xe.” An Hoằng Hàn phân phó một tiếng, bánh xe dần ngừng chuyển động.
Khi An Hoằng Hàn nhảy ra khỏi xe ngựa, đã nhìn thấy con chồn kia vênh váo hống hách đứng ở trên bàn của quán người khác.
Lão phu nhân và lão đầu nhi đều là lần đầu tiên nhìn thấy con chồn nhỏ
màu trắng như vậy, cho nên khi nhìn thấy liền quên cãi vả. Sau đó nhìn
sau lưng con chồn nhỏ, hô hấp càng thêm chậm lại, một nam tử rất anh
tuấn.
An Hoằng Hàn mặc một bộ cẩm bào màu xanh đậm, cả người đều là khí thế lạnh lùng, người lạ chớ lại gần.
Chỉ nhìn ngây ngốc hồi lâu, lão đầu nhi kia mới phản ứng được hỏi “Khách…... khách quan, muốn ăn cái gì?”
Lâm Ân vỗ vỗ y phục tràn đầy bụi bậm, chậm rãi nói: “Mang tới một đĩa
thịt kho tàu, thịt băm ớt xanh, nếu trong này các ngươi còn có thịt gà,
thịt vịt gì thì cứ bưng lên tất cả đi.”
“Không có gà, chỉ là có trứng gà, nếu không làm cho các ngài món khổ qua trứng chiên được không?” Tay lão phụ nhân cầm muôi, vừa nghe đây là
buôn bán lớn, lập tức nhìn thẳng, gương mặt tươi cười.
Lâm Ân móc ngân phiếu từ trong quần áo ra, đưa cho lão phụ nhân, “Như vậy cũng được, hai ngươi đi làm món ăn đi.”
Tịch Tích Chi vung móng lung tung với An Hoằng Hàn, kêu loạn chít chít
không ngừng. Mới vừa rồi lúc nàng nghe hai lão già này cãi vả, đã cảm
thấy chuyện này có điểm giống tác phong của một lão đầu hư hỏng nào đấy. Mặc dù biết rất rõ suy đoán này rất không có khả năng, nhưng Tịch Tích
Chi vẫn không muốn bỏ qua một phần ngàn vạn hi vọng.
Nhìn con chồn nhỏ khác thường, huơ tay múa chân, An Hoằng Hàn lại lần nữa cau mày, theo ý tứ con chồn nhỏ gọi hai người đó lại.
“Các ngươi trước chờ một chút, ta có chút lời nói muốn hỏi các ngươi.” Đi ra khỏi cung, An Hoằng Hàn đã từ bỏ tự xưng của mình.
Thời điểm Tịch Tích Chi nghe được, vẫn có chút không được tự nhiên.
Lão phụ nhân và lão đầu nhi đều thu lại bước chân, xoay người lại, “Vị
gia này, ngài có lời gì muốn hỏi? Chỉ cần hai chúng ta biết, khẳng định
đều nói tất cả cho ngài.”
Lúc này, xe ngựa của Lưu Phó Thanh và Tư Đồ Phi Du cũng chạy tới quán rượu. Bọn họ xuống xe ngựa, đang đi tới đây.
An Hoằng Hàn nhìn về phía Tịch Tích Chi, hắn chỉ biết con chồn có ý tứ
không để cho hai người này nghe, về phần dụng ý, hắn tạm thời còn không
có đoán được.
Tịch Tích Chi hiểu được, đi tới ven mép bàn kéo kéo y phục An Hoằng Hàn.
An Hoằng Hàn thuận thế liền ôm nó lên.
Sau đó, móng vuốt nhỏ của Tịch Tích Chi lại bắt đầu ở trên mu bàn tay An Hoằng Hàn viết ra dụng ý của mình.
‘Tiếp tục hỏi bọn họ về chuyện vàng biến thành đá’
Chẳng lẽ việc đó còn ẩn ý gì? An Hoằng Hàn biết Tịch Tích Chi không phải là ý nghĩ nông nổi nhất thời, khẳng định còn có nguyên nhân khác.
“Mới vừa rồi các ngươi nói vàng biến thành đá? Thật có chuyện này ư? Vừa đúng lúc ta cảm thấy có chút hứng thú, có thể nói rõ chi tiết không.”
An Hoằng Hàn kéo ghế dài ra ngồi xuống, một bộ dáng rửa tai lắng nghe.
Lão đầu nhi sững sờ, “À….. Có thể.” Sợ để khách quý chờ lâu, lão phụ nhân để lão đầu nhi lại cho bọn họ hỏi chuyện kia, mình thì chạy đi nấu ăn.
Tịch Tích Chi nằm ở trên đùi An Hoằng Hàn, một đôi mắt tròn vo không
ngừng chuyển động, kích động nhìn lão đầu nhi chờ ông mở miệng.
Bị một con sủng vật đáng yêu đến bạo nhìn chằm chằm, lão đầu nhi cực kỳ
vui mừng, v