hỉ ngươi đang tìm nàng, nàng cũng đang tìm ngươi” Bỏ qua
nóng vội và lửa giận trong lòng con chồn nhỏ nào đó, An Hoằng Hàn tiếp tục không chút hoang mang treo ngược lòng hứng thú
của ông già nào đó.
Tịch Tích Chi tràn ngập lửa giận nhìn chằm chằm lão đầu đối
diện, ai bảo ông muốn ăn thịt của nàng!? Nàng sớm muộn gì
cũng phải tính lại món nợ này.
“Ngươi biết tung tích của nàng?” Tịch Chân có mấy phần nóng
lòng, nhưng lại không dám dễ dàng tin tưởng đối phương. Đừng xem tuổi người này còn trẻ, nhưng cảm giác hắn cho người ta là
bụng dạ cực sâu, coi như mình đã nhìn vô số người, Tịch Chân
cũng không nắm chắc sẽ nhìn thấu tâm tư của đối phương.
An Hoằng Hàn trêu chọc con chồn trong ngực, “Muốn biết? Đi theo ta.”
Nói xong câu đó, An Hoằng Hàn xoay người liền đi xuống núi.
Dù chỉ có một chút tin tức về đồ đệ của minh, Tịch Chân cũng không muốn bỏ qua. Lại nói cõi đời này người có thể đánh
ngangvới ta, sợ rằng không có mấy người, ông đương nhiên sẽ không sợ An Hoằng Hàn. Thu thập một chút vậy hành y gì đó của
mình, Tịch Chân nhanh chóng đi theo.
Dọc theo đường đi, An Hoằng Hàn cũng không có lên tiếng, toàn tâm toàn ý đuổi theo.
Tốc độ của hắn cực nhanh, khiến Tịch Chân không thể không cảm
thấy kinh ngạc. Người trẻ tuổi trước mắt này chỉ là một kẻ
** phàm nhân, tại sao tốc độ lại không phân cao thấp với mình?
Càng đi càng lệch, đến cuối cùng, không còn nhìn thấy dấu chân người nữa.
Gió thổi lá cây rung động xào xạc, dùng tiếng xào xạc này phá vỡ không khí trầm mặc giữa hai người.
“Ngươi dẫn ta đi tới nơi này là có mục đích gì? Ngươi nói biết tung tích đồ đệ của ta, tại sao ta phải tin tưởng ngươi? Ngươi
rốt cuộc là ai?” Tịch Chân nhịn một đường, thấy An Hoằng Hàn
rốt cuộc dừng lại, không nhịn được mở miệng liên tục hỏi thăm
như pháp nổ.
An Hoằng Hàn nhếch khoé miệng thành một nụ cười nhạt, mơ hồ
mang theo một chút xíu âm hiểm, “Ta là ai? Lấy bối phận mà
nói, ta phải giống như Tịch Tích Chi, gọi ngươi một tiếng ‘sư
phụ’. Chỉ là nếu lấy thân phận quân thần mà nói, ngươi nên gọi trẫm một tiếng ‘bệ hạ’.”
Lúc nghe được câu đầu tiên, Tịch Chân không nhịn được giơ chân,
câu nói phía sau càng khiến ông giận đến nổi điên. Ở trong khái niệm của ông, ghét nhất chính là cái gì quân, cái gì thần.
“Ta cũng chưa từng nhận ngươi là đồ đệ! Sư phụ cũng không thể nhận loạn.”
An Hoằng Hàn nhướng mắt, “Ngươi cho rằng trẫm rất hi vọng người sư phụ như ngươi?”
Hắn ước gì Tịch Tích Chi chỉ thuộc về một mình hắn, Tịch
Tích Chi chia cho lão gia hoả này không ít tình cảm, An Hoằng
Hàn vô cùng không hài lòng. Nhưng ngại vì Tịch Tích Chi vô cùng nhớ nhung lão đầu này, An Hoằng Hàn chỉ có thể nhịn xuống.
“Vậy ngươi ….” Hình như Tịch Chân nghĩ đến cái gì nghẹn họng.
“Đồ đệ của ngươi bây giờ là người của trẫm.” An Hoằng Hàn trực tiếp ném xuống những lời này.
Cùng lúc đó, con chồn nào đó vừa rồi còn lộn xộn, nhất tay chân cứng ngắc nằm trong ngực An Hoằng Hàn.
Tịch Chân lập tức bị sét đánh ngoài khét trong sống, trong
lòng mắng to, con mẹ nó! Ông mới muộn nửa năm, đồ đệ của ông
liền bị bắt cóc rồi.
Tịch Chân tức đến dựng râu trợn mắt, chỉ vào lỗ mũi An Hoằng
Hàn, càu nhàu mắng một chút, “Ngươi …. ngươi gọi Tích Chi ra,
lão tử không thể không dạy dỗ nó.” Trước kia đã nói với nó, người tu tiên kiêng kỵ nhất là động tình. Động
tình thật sẽ có nhớ thương với thế gian, đến thời điểm phi thăng, cuối
cùng khổ mệt vẫn là mình.
Tịch Tích Chi ở trong ngực An Hoằng Hàn run lên, bị sợ đến không ngừng
chui vào trong ngực hắn, hình như muốn che kín thân thể của mình. Bi
thương thầm nghĩ, mới bắt đầu là lão đầu này tính toán ăn mình, rõ ràng
là ông ấy đuối lý. Hiện giờ bị An Hoằng Hàn quấy nhiễu như vậy, ngược
lại mình không mặt mũi gặp người.
Mắt không dám chống lại một cặp mắt tức giận của lão đầu, Tịch Tích Chi yên lặng nhắc đi nhắc lại a di đà phật bồ tát phù hộ.
Tích Chi. . . . . . ? Nghe Tịch Chân gọi con chồn nào đó thân mật như
vậy, sắc mặt của An Hoằng Hàn đổi một cái, sau đó rất nhanh liền khôi
phục thành bình thường, ngay cả mình cũng chưa từng gọi như vậy.
"Nàng đang ở trước mắt ngươi." An Hoằng Hàn vẫn như cũ, mí mắt đều không chớp nói tiếp, bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve sống lưng Tịch Tích Chi, giống như đang an ủi nàng, lại giống như cấp cho nàng dũng khí.
Có câu nói, nàng dâu xấu sớm muộn cũng phải gặp cha mẹ chồng, An Hoằng Hàn thích nhất là đánh đòn phủ đầu.
Huống chi, sớm một chút xác nhận quan hệ giữa hai người, không phải tốt hơn sao?
Vừa nhìn thấy lão gia hỏa này tới tìm Tịch Tích Chi, tá