ta đã
sớm đi thu thập nó rồi. Giao Long bị áp chế dưới một tòa cầu, tạm thời
không thoát thân được. Nếu như nó thật sự làm sập cầu, như vậy ....
Phong Châu không thể tồn tại nữa.” Nước lũ sẽ bao phủ tất cả.
“Trước đó vài ngày, ta gặp một vị đạo trưởng, công lực của hắn không tệ, gần đây đều là ta và hắn luân lưu phiên với Giao Long kia. Nhưng ....
cuối cùng vẫn không phải là biện pháp, lực lượng của hai chúng ta chưa
đủ để hàng phục Giao Long. Tòa cầu kia cũng kiên trì không nổi bao lâu,
đến lúc đó Giao Long kia bơi ra ngoài, đó chính là tai nạn chân chính.”
Tịch Tích Chi là đồ đệ Tịch Chân, dĩ nhiên biết tu vi của sư phụ mình
như thế nào. Đến sư phụ mình cũng không có biện pháp hàng phục, kẻ đó
lợi hại cỡ nào?
“Nếu hai tháng trước, không chừng ta còn đánh bại được nó. Nhưng hiện
tại tất cả đều đã muộn, thời điểm yêu tinh độ kiếp chính là thời kỳ công lực cường thịnh nhất. Huống chi ước chừng Giao Long kia chưa tới bảy,
tám ngày, chỉ sợ sẽ nghênh đón lôi kiếp.”
Trong lòng Tịch Tích Chi không ngừng mắng, dứt khóat để Thiên Lôi đánh chết Giao Long kia là được.
Sắc mặt của An Hoằng Hàn vô cùng nặng nề, đã sớm đoán được Phong Châu có điều kỳ quái,lại không nghĩ rằng chuyện nghiêm trọng đến vậy.
“Chúng ta phải vào lúc trước khi Giao Long cuốn sập cầu hàng phục cho
nó. Thời điểm gần đây ta quan sát con Giao Long kia, hình như nó tràn
đầy địch ý với loài người, sợ rằng một khi nó thấy lại ánh mặt trời, dân chúng Phong Châu đến một người cũng không trốn thoát.”
“Sư Phụ, đến người cũng không chế phục được nó, còn có ai có thể?” Tịch Tích Chi không khỏi chán ngán thất vọng.
An Hoằng Hàn nhẹ nhàng vén mái tóc như tơ trên trán nàng lên, cũng nhìn về phía Tịch Chân, hi vọng ông có thể có biện pháp.
Tịch Chân lại lần nữa quan sát An Hoằng Hàn mấy lần, khi lần đầu tiên
nhìn thấy người trẻ tuổi này, Tịch Chân phát hiện trên người hắn mang
theo một cỗ hơi thở cực kỳ cường thế, cái loại hơi thở đó giống như có
thể khiến vạn vật thần phục.
“Trước không có, nhưng bây giờ lại có ...” Tịch Chân nhìn chằm chằm An
Hoằng Hàn, nếp nhăn nơi khóe mắt bởi vì cau mày mà chen thành một đoàn,
“Có phải ngươi ... đã nuốt thứ gì đúng không?”
An Hoằng Hàn cũng không gạt ông, nói thẳng: “Trong thân thể trẫm có Long Châu.”
“Quả nhiên là thế! Ta ngược lại có một biện pháp, chỉ là có thể dùng hay không, tất cả đều nhờ ngươi.”
“Ngài nói thẳng, trẫm sẽ nghe theo.” Nếu hắn đi tới Phong Châu, dĩ nhiên không thể nào nhìn Phong Châu lâm vào trong hồng thủy.
“Cái này trước không vội, sắp đến thời gian thay ca của ta. Ta trước
phải chạy tới tòa cầu đó, nếu không cị đạo trưởng kia sẽ không chịu được được, Giao Long có thể chạy ra ngoài.” Nói xong Tịch Chân liền muốn vận công đi.
Không ngờ bị tay Tịch Tích Chi bắt được tay áo, Tịch Tích Chi không có
quên mẹ con đang chờ chữa trị. Bọn họ đi lâu như vậy, không biết đứa bé
phát sốt đó thế nào rồi.
“Sư phụ, có người chờ người cứu mạng, không hao phí nhiều thời gian của người đâu.”
Tịch Chân dựng râu trừng, “Không phải con có thể cứu sao? Làm gì nhất định phải là vi sư chứ?”
Tịch Tích Chi nắm một nhánh tóc lên, lại chỉ hai mắt của mình, “Người
nói bộ dáng này của con, sao đi ra ngoài gặp người được hả?”
Tóc bạch kim, tròng mắt màu lam, thật sự là quá khó khăn thấy.
Trước đây không lâu Tịch Tích Chi ở trong hoàng cung mới gặp phải một
đống phiền toái. Đặc biệt là sau khi bị Ngô Kiến Phong biết chân tướng,
Tịch Tích Chi cảm thấy nàng càng thêm phải cẩn thận một chút, không bao
giờ muốn có người liên hệ nàng với Tịch Tích Chi lúc trước.
“Đi tìm chút huy linh thảo ép thành nước, bôi lên tóc là có thể nhuộm
thành màu đen. Chút chuyện nhỏ này đều muốn tìm vi sư, con sống đúng là
uổng phí? Trên núi có huy linh thảo, con tự đi tìm,” Nói xong, Tịch Chân hất tay áo ra khỏi tay Tịch Tích Chi, một đường chạy như bay, tốc độ
nhanh chỉ còn lại tàn ảnh. Huy linh thảo. . . . . .
Tịch Tích Chi từng nhìn thấy hai lần ở trong sách thuốc.
Thật ra thì nàng cũng biết biện pháp này, chỉ là nàng chậm chạp không
dám dùng. Đưa tay cầm một luồng tóc bạch kim, không biết nhuộm tóc đen ở hình người, sau khi biến trở về hình chồn có thể trở thành một con chồn đen hay không?
Tịch Tích Chi vừa nghĩ đến bộ dáng kia của mình, bị dọa đến sợ run cả người.
Nhưng trước mắt ở Phong Châu, nếu mình không dùng hình người xuất hiện,
như vậy về phương diện nói chuyện với nhau sẽ gặp phải vấn đề rất lớn.
Vì vậy, Tịch Tích Chi chỉ có thể quyết tâm thôi.
Ước chừng tìm gần nửa canh giờ ở trong một bụi cỏ lộn xộn, cuối cùng Tịch Tích Chi cũng tìm được vài cọng huy linh thảo.
Trong tay nàng không có công cụ pha chế dược liệu, cho nên chỉ có thể
ngồi cạnh bờ sông, dùng tay mình không ngừng bóp nát huy linh thảo, nặn
nước từ trong cây cỏ ra, sau đó liền bôi lên tóc.
Vì không để cho nước cỏ nhuộm đen bàn tay đang cầm nó, Tịch Tích Chi cách một lúc liền rửa tay một lần.
Vừa nhuộm tóc cho mình, Tịch Tích Chi vừa nhìn cái bóng in trong nước.
Vốn là sợi tóc màu bạc, bị nước nhuộm biến thành từ