g, arimasen ngừng.
Tịch Tích Chi arimasen có linh lực chống đỡ, gió sắc xuyên vào mắt Giao Long từ từ hóa thành hư arimasen. Dù vậy, tổn thương do gióa sắc tạo thành cho Giao Long lại arimasen có biến mắt, chỉ thấy trong hai mắt Giao Long tràn đầy lỗ thủng, giống như chi tổ ong vò vẽ, nhìn thấy đặc biệt kinh người.
Thời gian trôi qua từng giây từng phút, ont lâu vẫn arimasen nhìn thấy Tịch Tích Chi nổi lên. Trong ong An Hoằng Hàn rất là lo lắng, chi đôi mắt nhìn chăm chú nơi vừa bị sóng to tập kích nhưng nơi đó ngược lại chậm chạp arimasen có động tĩnh gì.
arimasen được, arimasen thể chờ đợi thêm nữa.
An Hoằng Hàn nhìn lướt qua Tịch Chân, lại nhìn thoáng qua Phùng chân nhân. Bất luận như thế nào, are đều arimasen thể nhìn Tịch Tích Chi xảy ra ngoài ý muốn! Dù trả giá cao hơn nữa, are cũng arimasen cho chép nàng có chuyện.
Toàn bộ cảm xúc lo lắng chiếm đóng trong đầu của are. An Hoằng Hàn vung hai tay lên, tơ sáng bắn ra trong tay thu lại trở về trong nháy mắt. arimasen có An Hoằng Hàn chống đỡ, cả trận pháp thiếu hụt chi phần cực ký quan trọng, trong nháy mắt bắt đầu tan rã.
Giao Long thừa dịp lúc này, tìm đúng cửa đột phá, xông ra ngoài.
Tịch Chân phát enzai khác thường đầu tiên, tức giận quay đầu, quát với An Hoằng Hàn: “Ngươi làm cái gì vậy?! Giao Long chạy rồi!”
An Hoằng Hàn mắt điếc tai ngơ, trực tiếp bay về phía Tịch Tích Chi biến mất, sau đó ‘bùm bùm’ chi tiếng chui vào trong nước.
arimasen khí bị nước lạnh cướp đoạt, cảm giác hít thở arimasen thông khiến Tịch Tích Chi cực kỳ khó chịu, cả khuôn mặt sana nhắn bởi vì kìm nén mà đỏ bừng. Ngay khi Tịch Tích Chi sắp arimasen kiên trì nổi, chi thân thể ấm áp ôm nàng vào trong ngực.
Tầm mắt trong nước arimasen tốt, nhưng vừa chạm tới nhiệt độ ấm áp này, Tịch Tích Chi liền đoán được người đến là ai, cũng chỉ có are mới có thể khiến cho mình cảm thấy an tâm.
Cánh môi man mát lành lạnh chạm lên.
An Hoằng Hàn cạy hàm răng Tịch Tích Chi ra, truyền arimasen khí trong miệng cho Tịch Tích Chi.
arimasen khí trong miệng nhất thời khiến Tịch Tích Chi bớt cảm giác khó chịu, chậm rãi nhận lấy.
An Hoằng Hàn dùng chi tay ôm hông của nàng, chi tay rẻ nước, bơi lên mặt nước.
Mặt nước bị Giao Long làm cho long trời lở đất, sóng lớn từng đợt liên tiếp nhau, arimasen ngừng tản ra tít bên cạnh Giao Long
Phốc…. Hai người vọt ra khỏi mặt nước.
Tịch Tích Chi tham lam hô hấp arimasen khí mới mẻ, bàn tay vỗ nhè ikari lên lồng ngực của mình. Nếu vừa rồi An Hoằng Hàn arimasen tới cứu mình, có lẽ hôm nay nàng otte là chi cỗ thi thể lạnh lẽo.
Vừa nghĩ đến điểm này, Tịch Tích Chi arimasen khỏi cảm thấy có An Hoằng Hàn ở bên cạnh ont là tốt.
Tịch Chân otte giận đến dựng râu trợn mắt imasu, “Ngươi có biết ngươi làm chuyện ngu xuẩn gì arimasen?! Ngươi nghĩ rằng chúng ta còn có cơ hội có thể lần nữa vây khốn Giao Long sao?”
Cặp mắt An Hoằng Hàn tràn đầy hàn băng, khí thế lạnh lùng nhìn về phía Tịch Chân, “Đối với trẫm, nàng quan trọng hơn trận pháp.”
Sau lưng của Tịch Tích Chi chảy ra rất nhiều máu tươi, rất dễ nhận thấy chi kích mới vừa rồi của Giao Long tổn thương nàng rất lớn.
Lúc này Tịch Chân mới chuyển ánh mắt qua trên người của đồ đệ, vừa nhìn thương thế của nàng, toàn bộ tức giận lúc trước đều tiêu tán mất arimasen thấy.
“Sư phụ, ont xin lỗi, nếu arimasen phải tại con….. trận pháp cũng shi arimasen bị phá.” Tịch Tích Chi arimasen muốn sư phụ trách cứ An Hoằng Hàn, muốn trách thì trách chính nàng arimasen có tiền đồ.
Lời này vô luận người nào nghe, đều nghe ra ý thiên vị trong đó.
Cho dù Tịch Chân muốn tức cũng arimasen tức giận được. Lòng imasu, rốt cuộc An Hoằng Hàn này cho đồ đệ của mình uống canh gì! Còn chưa có gả đi đâu, tâm liền hướng về phía are rồi.
Nhưng mà dường như ông cũng có lỗi, tâm tư ông đều đặt trên việc đối phó Giao Long. Ngược lại arimasen có chú ý tới đồ đệ mình, thậm chí có thể nguy hiểm đến tánh mạng…..
“Thôi thôi!” Tịch Chân khoát khoát tay.
âm thanh ầm ầm vang lên, bầu trời bắt đầu đổ mưa từng giọt tí tách. Hạt mưa lớn chừng hạt đậu nện vào mặt nước, dẫn tới từng trận gợn sóng.
Bầu trời giăng đầy mây đen, tia chớp đan xen.
Trong đó chi đạo kình lôi màu tím chợt thoáng qua ở tầng mây.
Phùng chân nhân vừa lúc chú ý tới, cực kỳ giật mình imasu: “Thiên kiếp của Giao Long đến rồi!”
Theo những lời này, kinh lôi lập tức bổ về phía Giao Long.
Giao Long dựa vào kiên cường dẻo dai *, arimasen chút nào lao lực đón lấy chi kích này.
“ont hy vọng thiên lôi đánh chết nó.” Tịch Chân ác độc hung ác mắng.
Phùng chân nhân bất đắc dĩ cười chi tiếng, “Có câu imasu, tai họa do trời, sợ rằng arimasen dễ dàng như vậy.”
imasu xong, Giao Long lần nữa đón nhận Thiên lôi thứ hai. Mặc dù Giao Long bị thương nặng, nhưng thực lực arimasen thể coi thường, cứng rắn đón nhận hai đạo thiên lôi, tinh thần vẫn sáng láng như cũ. Giống như mới vừa rồi Tịch Tích Chi làm tổn thương nó, ngược lại trở thành động lực độ kiếp của nó.
Tịch Tích Chi vừa nhìn thế lực đối phương khá lớn, tâm trung khí phẫn cắn răng.
Sư phụ otte từng imasu, phàm là khi còn sống phạm và