Polly po-cket
Duyên Đến Là Em

Duyên Đến Là Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325684

Bình chọn: 8.5.00/10/568 lượt.

o một ống rượu trúc, bên tai trái là một chiếc khuyên tai hình tròn màu bạc thêm một viên sáp ong điển hình của dân tộc Di. Tay đeo nhẫn và một vòng hạt châu, trên người còn mang thêm máy chụp hình.

Trên lưng Long thiếu cũng có máy chụp ảnh vô cùng cao cấp, cái này không chỉ là đạo cụ mà còn là công cụ dùng trong lúc ẩn núp quan sát.

Tiếu Lực Dương vừa hút thuốc vừa nói chuyện với đồng hương, khi Trác Nhất đến gần thì thấy anh ta tươi cười đầy mặt, đôi môi tung bay, những gì anh ta nói, cậu không hiểu dù chỉ một từ!! Sau đó cậu thấy Tiếu Lực Dương gỡ ống rượu trúc bên hông xuống, mở nút lọ lắc lư dưới mũi của người đồng hương kia. Chưa tới hai phút sau, người đàn ông mặc quần áo của dân tộc Lật Túc đoạt lấy ống rượu của Tiếu Lực Dương, ngửa mặt lên uống một ngụm lớn.

“Em trai, lên đường!” Long Tuyền xoay người dùng giọng nói Côn Minh thét to với Trác Nhất để cậu theo kịp, còn mình thì dẫn đầu nhảy lên xe nông của người đồng hương kia.

“Được rồi hả?” Trác Nhất ném ba lô lên xe, bò lên theo. Cậu đã nói qua rằng mình am hiểu nhất là tiếng phổ thông, giọng Côn Minh cũng không nói được, chỉ cần Long Tuyền và Tiếu Lực Dương có thể nói là được rồi. Bây giờ bọn họ đang đóng vai nhiếp ảnh gia tự do ở Côn Minh đi theo người bạn tộc Di của mình, tiện thể còn có người em trai vừa mới vào đại học tới du lịch sưu tầm dân ca.

“Ừ.” Long Tuyền gật đầu: “Người đồng hương này đồng ý đưa một đoạn đường, đi đến bờ đê.” Phí đi đường rất rẻ, chính là một chút tiền xăng dầu và rượu ngon do chính nhà Tiếu Lực Dương ủ.

Trác Nhất vui vẻ cười hí hửng nói: “Hoan hô, lên đường rồi, đi nhìn người đẹp tắm thôi!!” Cậu là vui vẻ thật sự. Vừa thực hiện nhiệm vụ vừa có thể ngắm các cô gái dân tộc Lật Túc xinh đẹp tắm. Loại chuyện như vậy thật tốt đẹp làm sao, hoàn toàn có thể bù vào tiếc nuối không được nghỉ Tết!!

“Anh, anh nói xem, như vậy không phải chúng ta sẽ tham gia lễ hội tắm ao có rất nhiều người ư?” Trác Nhất vô cùng thuận miệng gọi đội phó của mình là “anh”.

“Nghe nói những năm gần đây đã có thêm rất nhiều người.” Long Tuyền gật đầu: “Lúc trước chụp hình cũng có mấy tấm, hiện tại nghe nói còn có nữ du khách cũng chạy đến tắm!”

“Hà hà, chơi thật vui!” Trác Nhất cười đến hai mắt cũng híp thành hình trăng khuyết: “Khẳng định làn da của những cô gái này rất trắng!! Nói không chừng còn mặc bikini!! Đến lúc đó nhất định phải đi ngắm một cái! Không biết có thể nhìn thấy những cô gái xinh đẹp hấp dẫn hay không đây?”

“Tuổi còn nhỏ không lo học!” Long Tuyền cười một tiếng vỗ vào đầu cậu ta một cái.

Khi nhóm người Long Tuyền đi đến khu suối nước nóng ở Nộ Giang thì sắc trời cũng đã là hoàng hôn. Màu trời rất đẹp, mặt trời ở phía xa treo trên đỉnh núi phiếm ánh sáng màu xám, ráng chiều từ bầu trời xanh lam xuyên thấu qua tầng mây ấm áp hướng về phía Nộ Giang làm nổi bật lên những gợn nước lăn tăn, lóng lánh vô cùng chói mắt.

Hội tắm ao sẽ chính thức bắt đầu từ ngày kia, nhưng lúc này đã có thôn dân bắt đầu lục tục xây dựng lều trại tạm thời tại đây. Tiếu Lực Dương và Long Tuyền nhìn ngó xung quanh, sau đó lựa chọn một vùng đất cao, ném bọc hành lý xuống dễ dàng xây dựng một lều trại màu xanh nhạt hai tầng để “mục cao địch”*.

*Mục cao địch: Quan sát địch từ trên cao.

Vị trí mà Long Tuyền lựa chọn rất xảo quyệt, sườn đất nghiêng về phía trước tạo thành một cái mô đất nhỏ, so với mặt đất bằng phẳng xung quanh thì cao hơn nửa mét, giống như một hòn đảo nhỏ bị cô lập. l'q,đ Mô đất này chỉ có thể dựng được một chiếc lều cho 3, 4 người đặt chân. Vì vậy, khi dựng lều ở chỗ này có thể giữ được một khoảng cách ngắn với quần chúng xung quanh mà không bị nghi ngờ, ít nhất khi nhỏ giọng nói chuyện sẽ không bị người khác nghe lén.

Trừ nơi này ra, thì nơi cao nhất cả vùng đất này chính là ở giữa khu vực suối nước nóng. Suối nước nóng nhỏ dựa vào vách núi, tầm nhìn trong vòng 30 mét, chỉ cần liếc mắt một cái là có thể nhìn thấy tất cả, rất thuận tiện cho việc quan sát tình hình xung quanh, vừa có thể nhập gia tuỳ tục đi tắm, vừa có thể trông chừng lều trại và tài sản của mình.

Tiếu Lực Dương có thói quen ẩn núp nên mặc dù rất tán thành với lựa chọn của Long thiếu, nhưng lúc dựng lều vẫn hơi oán trách, anh thầm nói: “Quá huênh hoang, giống như một cái bia ngắm ở nơi cao nhất, xung quanh không hề có vật che chắn.”

“Tạm thời kiên nhẫn chịu đựng vài ngày đi, dù sao chúng ta chỉ cần ‘nhìn’ thật cẩn thận thì sẽ không có người coi chúng ta là cái bia.” l;q/đ Long Tuyền hàm hồ đáp, sau đó nhìn một bãi đất trống không có cây cỏ phía trước lều, cười nói: “Tối nay ăn đồ nướng đi.”

“Không có thịt! Nướng khoai tây?” Trác Nhất lôi một bao lớn khoai tây, cà rốt, rau hẹ và một vài đồ ăn khác ra, không có thịt tươi, chỉ có thịt khô mà Long Tuyền đã mua được khi còn ở thị trấn Lục Khố. Vì vậy cậu vừa hỏi, vừa lấy túi ngủ của ba người từ trong ba lô ra sắp xếp vào trong lều, còn treo thêm môt chiếc đèn dã ngoại.

“Món chính là cá nướng! Trong sông Nộ Giang có, không tốn tiền. Cá ở Nộ Giang rất nổi tiếng, thịt mịn tươi ngon, l0q5đ là một món ăn cao lương mỹ vị,