Duyên Đến

Duyên Đến

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323103

Bình chọn: 7.5.00/10/310 lượt.

ống như quả táo, hơn nữa nụ cười như hoa thực rực

rỡ, xinh đẹp của cô đủ để cho từng người qua đường đi qua cô quay đầu

nhìn, nhưng nhìn xem cô hiện tại. . . . . .

Chết tiệt, rốt cuộc con mẹ nó chuyện gì xảy ra, chẳng qua mới nửa ngày, cô

rốt cuộc đối với bản thân làm cái gì, tại sao có thể có biện pháp đem

mình làm thành bộ dạng này?

Cảm xúc đau lòng không bù được tức giận, Ngôn Nghiễm mím môi đi về phía cô, bỗng nhiên một tay kéo cô đứng lên.

“Lão Tứ!”

” Ngôn Nghiễm!”

Bốn vị trưởng bối ở đây đều bị động tác

thô lỗ của hắn làm sợ tới mức kêu ra tiếng, nhưng hắn đã tức quá rồi,

căn bản không nghe được.

“Cô rốt cuộc đang giở trò quỷ gì?” Hắn

cầm bả vai của cô dùng sức lay động, quát: “Muốn học người ta tuyệt thực kháng nghị có phải hay không? Tốt nhất, cô nên cái gì đều không cần ăn, tốt nhất ngay cả nước cũng không cần uống. . . . . .”

” Ngôn Nghiễm, ngươi điên rồi sao!” Ngôn Chỉ nhanh chóng xông lên trước tách hắn cùng Khương Hồng Lăng ra, nhưng một giây sau một bóng đen phút chốc từ trước mắt hắn lủi qua ——

Khương Hồng Lăng trực tiếp nhào vào trong lòng Ngôn Nghiễm.

” Anh Ngôn Nghiễm!” cô khóc cơ hồ nghe không ra giọng lúc trước, nghẹn ngào kêu to, sau đó gắt gao ôm hắn.

Ngôn Nghiễm đầu tiên cả người cứng đờ, sau đó cúi đầu, thở dài dè chừng nhìn cô ôm chặt mình.

” Khương Hồng Lăng, đừng như vậy, trước đứng vững được không?” Hắn ôn nhu thở dài.

Nhanh dựa vào trước ngực hắn đầu kịch liệt lắc lắc, “Ta muốn về nhà, anh Ngôn Nghiễm, ta muốn về nhà.” cô nghẹn ngào nói.

” Anh Ngôn Nghiễm tối hôm qua không phải đã nói với em, cha mẹ em đã xuất ngoại không ở nhà, cho nên. . . . . .”

Nhờ chức vụ của anh cả, bọn họ tra được

Khương gia một nhà ba người trong tuần liền đến Mĩ đi thăm bạn bè rồi,

nghe nói ít nhất phải đợi hơn một tháng nữa, muốn liên lạc đến bọn họ

căn bản chính là chuyện không có khả năng.

“Ta muốn về nhà! Ta muốn về nhà!” Khương Hồng Lăng lần đầu tiên phát cáu kêu lên, “Ô. . . . . . Ta muốn về nhà ! ! Ô. . . . . .”

Ngôn Nghiễm có chút thúc thủ vô sách nhìn cha mẹ cùng cha mẹ Trần Nhu Bình.

” Hồng Lăng ngoan, dì ngày mai lại kêu

anh Ngôn Nghiễm mang cháu đi chỗ trẻ em vui chơi được không?” Phòng văn

ôn nhu rất đúng lúc mở miệng.

Nghe thấy lời của mẹ, sắc mặt Ngôn Nghiễm nhất thời lúc trắng lúc xanh. chỗ vui chơi của trẻ em? Không cần đi!

“Ta không cần, ta muốn về nhà, ô. . . . . . Ta muốn về nhà. . . . . .”

Ngôn Nghiễm không khỏi âm thầm thở dài nhẹ nhõm một hơi.

“Vì sao, không phải cháu thích nhất đến chỗ chơi trò chơi, công viên chơi sao? Dì. . . . . .”

“Không muốn không muốn không cần, ta

muốn về nhà, ô. . . . . . Ta muốn về nhà, ta muốn cha mẹ, ô. . . . . .

Cha mẹ, ô. . . . . .”

Làm sao bây giờ? Mọi người trên mặt nhất trí không tiếng động hỏi.

” Hồng Lăng đói bụng không, có muốn ăn MacDonald không? Anh đưa em đi ăn MacDonald được không?” Ngôn Chỉ linh cơ vừa động hỏi.

Mọi người nhất thời bừng tỉnh đại ngộ,

bọn họ làm sao có thể quên biện pháp hay này, cô thích ăn MacDonald nhất rồi, nhất định sẽ quên chuyện phải về nhà .

“Kêu Ngôn Nghiễm mang cháu đi ăn MacDonald được không?”

“Không cần!” Ngoài dự liệu của mọi

người, Khương Hồng Lăng dùng sức cự tuyệt, đồng thời tiếp tục cầm chặt

lấy Ngôn Nghiễm cố tình gây sự kêu, “Ta muốn về nhà, ta muốn về nhà!”

Tại sao có thể như vậy?

” Khương, Hồng, Lăng.” Ngôn Nghiễm rốt

cục nhịn không được nhìn cô mà gầm nhẹ. Chính là anh hét lên, mọi người đều bị ánh mắt phẫn nộ nhìn thẳng anh, anh hít sâu một hơi, sửa lại ngữ khí hòa hoãn một lần nữa rồi mở miệng, “Em không phải thích ăn nhất

MacDonald sao? Vì sao nói không cần ﹖”

“Em. . . . . . em muốn tìm mụ mụ của em.” Khương Hồng Lăng khóc thút thít trả lời.

“Anh đã nói với em là cha cùng mụ mụ của em xuất ngoại đi chơi , vì sao ngươi chính là nghe không hiểu?” Ngôn

Nghiễm nhịn không được phẫn nộ mở miệng.

“Ô. . . . . . Ô. . . . . .”

“Không cho phép khóc!” Anh rít gào, lại

đưa tới một đôi hướng anh trợn mắt nhìn ánh mắt. Sâu hơn hít một hơi,

anh nhẫn nại hạ thấp giọng nói: “Đừng khóc nửa, nói cho anh Ngôn

Nghiễm, em rốt cuộc là làm sao vậy?”

“Ta. . . . . .” Khương Hồng Lăng vẫn còn khóc thút thít , sau đó cúi đầu lầm bầm nói gì đó.

“Em nói cái gì?” Ngôn Nghiễm đem lỗ tai khuynh hướng hỏi cô.

Cô khóc thút thít lại nói một lần nữa, lúc này anh nghe được hai chữ đau quá.

“Làm sao đau? Em nói lại lần nữa xem,

anh không có nghe rõ.” Anh nhẫn nại hỏi lại, cảm giác xung quanh mình

người đang nghe anh nói đến đau thì tựa hồ cũng ngừng lại rồi hô hấp.

“ Bình, con làm sao không thoải mái, nói cho mụ mụ nghe nào.” Trương Thục Phân nhịn không được mà tới lại gần.

Khương Hồng Lăng thấy thế, lập tức dùng

cả tay chân hướng đến trên người Ngôn Nghiễm mà nhảy, thiếu chút nữa làm hắn bị áp đảo toàn bộ.

” Khương ,Hồng Lăng ——” thật vất vả mới

đứng vững vàng , Ngôn Nghiễm lập tức nghiến răng nghiến lợi hướng cô bật ra tiếng gầm rú, nhưng một tiếng thét kinh hãi cắt ngang lời anh.

“Ông trời!” Trương Thục Phân hai tay che miệng lại kinh hô.

Theo tiếng kinh hô này, hi


pacman, rainbows, and roller s