và Lôi Vận Trình đã đến phòng chỉ huy, vẻ mặt ai nấy đều nặng nề, ai cũng lo lắng quan sát các số liệu trạng thái máy bay của Lục Tự.
Mục Phong đón lấy mic phó chỉ huy đưa cho: “711, tốc độ hiện giờ của cậu?”
- Tốc độ 360
- Đẩy cần điều khiển, duy trì tốc độ 420, chú ý khoảng cách độ cao!
Lục Tự liếc đồng hồ: “Độ cao 1100, đèn cảnh báo áp suất chất lỏng đang nhấp nháy, đồng hồ áp suất chất lỏng có biểu hiện lạ thường!”
Phong Ấn mím chặt môi, hệ thống áp suất chất lỏng rối loạn đúng là có thể dẫn đến động cơ máy bay ngừng hoạt động.
Độ cao máy bay của Lục Tự mỗi lúc một giảm dần, Mục Phong toát mồ hôi hột: “711, giờ cậu có thể nhảy dù!”
Máy bay chết máy ở độ cao dưới hai nghìn mét, phi công có thể bỏ máy bay để nhảy dù.
Lục Tự sốc lại tinh thần, anh ta không muốn vứt lại một thứ đắt giá như thế này: “Yêu cầu thử cách trượt trên không hạ cánh khẩn cấp!”
Phong Ấn xoa cằm trầm ngâm hồi lâu, anh thầm nhẩm tính tỉ lệ thành công của việc hạ cánh khẩn cấp: cự li trượt mỗi khi xuống một mét và khoảng cách giữa máy bay của Lục Tự tới sân bay trong tình trạng động cơ của máy bay tiêm kích không hoạt động: “Hạ cánh khẩn cấp không phải là không thể, thành công hay không thì còn phụ thuộc vào kĩ thuật của Lục Tự thôi!”
Mục Phong nhíu mày, cắn chặt răng nhìn vào màn hình: “Đường bay số ba, nhắm thẳng hướng! Bảo đảm tư thế bay!”
- Rõ! – Lục Tự nắm chặt cần điều khiển, nhắm thẳng đầu máy bay vào đường hạ cánh số ba.
Thời tiết lúc này đã bắt đầu chuyển lạnh, Lôi Vận Trình thu mình trong lớp áo dày, cô đã nhìn thấy chiếc máy bay của Lục Tự. Những người đã hạ cánh chẳng ai còn tâm trí nào mà lên xe, ai nấy đều mở to mắt chờ đợi.
Trái tim cô cứ phấp phỏng không yên. Lôi Vận Trình hít thở thật sâu. Hướng Bắc Ninh lại gần vỗ vai cô: “Sẽ không có chuyện gì đâu Trình Trình!”
- Tại sao không nhảy dù chứ? Tỉ lệ hạ cánh khẩn cấp thành công nhỏ như vậy…
- Bởi vì anh ấy cảm thấy có hi vọng thành công, cho dù hi vọng ấy có nhỏ nhoi đến mấy, anh ấy cũng muốn thử!
Lôi Vận Trình nghe ra hàm ý của câu nói ấy, cô cắn chặt môi nhìn chiếc máy bay.
Máy bay của Lục Tự đã hạ bánh lái hạ cánh. Lục Tự cẩn thận điều khiển độ cao và tốc độ hạ cánh.
Giọng nói của Mục Phong từ đài phát thanh truyền đến: “Chú ý duy trì tốc độ! Kìm lại! Kìm lại…, đúng rồi, thả ô!”
Máy bay lao xuống đường bay với tốc độ lớn gấp hai, ba lần so với bình thường. Tất cả mọi người, bao gồm cả Lục Tự đều nín thở. Bánh xe hạ cánh nổ tan tành, Lôi Vận Trình run lên, lấy tay bịt chặt miệng, mắt không dám chớp.
Bởi vì hệ thống áp suất chất lỏng gặp vấn đề khiến cho ô giảm tốc không thể phóng ra. Lục Tự nắm chặt lấy cần điều khiển, dốc toàn bộ sức lực kìm máy bay lại, sau khi hoàn thành một loạt các động tác hạ cánh, máy bay trượt hơn một nghìn mét trên đường bay, cuối cùng mới từ từ dừng lại… hạ cánh an toàn.
Lục Tự tắt nguồn, mở nắp máy bay, tháo mặt nạ dưỡng khí ra, hít một hơi thật sâu, xe cứu hỏa và cấp cứu hú còi lao đến.
Mục Phong ngồi bệt xuống ghế, thở phào nhẹ nhõm. Phong Ấn quay người rời khỏi phòng chỉ huy, khoảng khắc này, anh cảm thấy kiêu hãnh vì có một chiến hữu như thế.
Đám đông ào ào kéo đến, Lục Tự tìm thấy Lôi Vận Trình trong đám đông, khuôn mặt trắng bệch của cô khiến anh không khỏi nghẹn ngào, anh biết đó là bởi vì cô lo lắng cho anh.
Anh tháo mũ bảo hiểm ra, đi thẳng đến trước mặt cô, những giọt mồ hôi trên trán thi nhau lăn xuống. Lôi Vận Trình cũng vô cùng phấn khích như tất cả mọi người, cô bật ngón tay cái lên với anh: “Tuyệt lắm Lục đại đội trưởng!”
Yết hầu anh khẽ động đậy, hàng mi hơi cụp xuống ngắm nhìn nụ cười chưa bao giờ cô dành cho anh: “Một giây trước khi máy bay tiếp đất, anh đã nói với bản thân, nếu có thể sống, anh không ngại làm người thay thế của em đâu. Lôi Vận Trình, anh chờ em!”
- Lục đại đội trưởng! – đầu Lôi Vận Trình như muốn nổ tung, nụ cười trên môi như đông cứng lại.
Những người xung quanh ai nấy đều nhìn nhau, tiếng hò reo bỗng im bặt. Phong Ấn đã đến nơi, vừa hay chứng kiến toàn bộ cảnh tượng này. Lục Tự biết Phong Ấn đến, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi Lôi Vận Trình, cô ái ngại né tránh ánh mắt của Lục Tự, quay sang nhìn Phong Ấn, sau đó tất cả sự chú ý của mọi người đều hướng về Phong Ấn.
Một mối quan hệ tay ba đã lộ ra trước mắt mọi người. Có người không giấu được ánh mắt ngạc nhiên, hóa ra Lục đại đội trưởng đã để mắt đến người con gái của Phong đại đội trưởng, lại còn bày tỏ trước mặt bao nhiêu người.
Phong Ấn vẫn tỏ vẻ bình thản như không có chuyện gì xảy ra, không thể nhìn thấy bất cứ sự khó chịu nào trên mặt anh. Anh tiến lên trước, quàng tay ôm Lục Tự chúc mừng anh ta thoát khỏi kiếp nạn,
Phong Ấn vỗ mạnh vào vai Lục Tự, anh hoàn toàn thật lòng, mặc dù giữa hai người có hiềm khích, nhưng điều đó trở nên quá nhỏ bé trước sự sinh tử.
- Chào mừng mày sống sót trở về! – Phong Ấn lên tiếng, sau đó nói bằng âm lượng chỉ đủ hai người nghe: “Nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc tao sẽ nhường cô ấy cho mày, cả đời này tao sẽ không bao giờ làm vậy!”
Bên trên cử người đến điều tra sự cố lần này, s