Em Chờ Anh Ở Nơi Sâu Thẳm

Em Chờ Anh Ở Nơi Sâu Thẳm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326373

Bình chọn: 8.5.00/10/637 lượt.

đủ các bài kiểm tra lớn nhỏ, với tư cách là lớp trưởng, Lôi Vận Trình thường phải ở lại giúp đỡ cô giáo chấm bài sau giờ tan học. Lúc ra khỏi trường, trời đã nhá nhem tối, không khí ngột ngạt cùng với mấy tiếng sấm khan dự báo trời sắp có mưa lớn. Trước khi Lôi Vận Trình ra về, cô giáo chủ nhiệm có tìm cô nói chuyện, nếu không có lẽ cô đã về đến nhà từ lâu rồi.

Một chiếc ô tô màu đen đi theo sau cô. Vừa ra khỏi cổng trường Lôi Vận Trình đã nhìn thấy, chỉ có điều cô coi như nó không tồn tại mà thôi. Một ngày thời tiết tồi tệ như vậy cộng thêm với cái tội danh mà cô chủ nhiệm chụp lên đầu cô khiến cho cô gần như rơi vào vực thẳm của sự nổ tung. Lục Tự một tay giữ vô lăng, ánh mắt dán chặt trên người Lôi Vận Trình, cô đi anh ta cũng đi, cô dừng lại xe cũng dừng lại. Gần như tất cả những người qua đường chỉ cần lưu ý một chút thôi là chẳng khó để phát hiện ra ai đang theo ai. Những ánh mắt tò mò ngày càng nhiều, cuối cùng khiến cho cô không thể nhẫn nhịn nổi nữa.

Cô dừng phắt lại, hùng hổ chạy về phía chiếc xe sau lưng, chất vấn Lục Tự đang cười giả lả: “Anh đủ chưa hả? Xin anh sau này đừng có làm phiền tôi nữa!”

Lục Tự xuống xe, thích thú nhìn cô: “Anh làm phiền em cái gì nào?”

Câu nói mà anh ta hi vọng nghe được lại không phát ra từ miệng Lôi Vận Trình, cô gần như phát giác ra ý đồ của anh ta nên chỉ mỉm cười vẻ mỉa mai: “Làm phiền đến tâm trạng của tôi giờ phút này!”

- Ô, chỉ có thế thôi ư? Anh còn định xin lỗi vì đã làm ảnh hưởng đến cuộc sống của em cơ, giờ thì xem ra em không cho anh có cơ hội rồi!

- Anh cũng chẳng có cơ hội làm ảnh hưởng đến cuộc sống của tôi đâu! – Lôi Vận Trình lừ mắt một cái rồi quay người định bỏ đi, cô không muốn lãng phí thời gian với con người này.

Lục Tự không đuổi theo cô, chỉ nói với theo: “Nhưng em đã làm ảnh hưởng đến cuộc sống của anh rồi, làm sao đây?”

Lôi Vận Trình nghe thấy vậy liền quay lại: “Anh tên là gì ấy nhỉ?”

- Lục Tự! – Lục Tự cố tình tỏ ra thờ ơ với việc cô cố tình tỏ vẻ không nhớ tên mình để làm mình mất mặt, thản nhiên nhắc cô.

- Lục Tự, anh nhìn cho rõ đi, tôi vẫn là học sinh đấy! –Lôi Vận Trình chỉ vào bộ đồng phục của mình: “Tôi phải đi học, phải thi đại học, không có thời gian chơi trò chơi tình cảm với anh đâu, tôi không phải là đối tượng thích hợp để anh giết thời gian, làm phiền anh nương tay cho, đừng làm phiền tôi nữa có được không?”, cô nói rất thành khẩn, giọng điệu và ánh mắt rất nghiêm túc.

- Anh còn tưởng em mang Phong Ấn ra để từ chối anh chứ? Sao em không nói em đã có người mà em thích rồi?

- Tôi thích ai không quan trọng, quan trọng là tôi không thích anh! Lần đầu tiên gặp anh tôi đã không thích rồi, bây giờ không thích, sau này cũng không thích!

- Sao em dám chắc thế?

- Chút tự tin này thì tôi có, tôi còn phải phiền anh sau này đừng gửi hoa và quà đến trường tôi nữa, tôi không muốn trở thành người nổi tiếng bị mọi người bàn tán!

- Nếu không làm vậy thì bây giờ em đâu có chịu nói chuyện với anh, bọn họ bàn tán em thế nào? Yêu sớm? Vớ được đại gia?

Lục Tự là một người khó nắm bắt, kể cả lúc anh ta cười cũng vậy. Lôi Vận Trình từ trước đến giờ cực kì không thích loại người này.

- Nói chung là anh không tự biết thân biết phận mà dừng lại, tôi sẽ cho người xử lí anh! – Lôi Vận Trình thấy tội nghiệp sự nhẫn nại của anh ta, thế nên không nén được vẻ bực bội.

- Cưng à, em là xã hội đen đấy à? Cẩn thận không qua nổi vòng gửi xe của cuộc thi tuyển phi công nhé! – anh ta cúi xuống nhìn cô, ánh mắt ánh lên sự tinh quái: “Em không làm được phi công thì làm nào mà theo đuổi cậu ta được?”

Nửa câu đầu của anh ta là nói đùa, nửa câu sau đột nhiên chuyển sang vẻ hăm dọa, Lôi Vận Trình không khỏi lùi lại sau, trừng mắt đề phòng anh ta.

Lục Tự nhướn mày: “Hai người đã sáu năm không gặp phải không? Là bạn học kiêm huynh đệ tốt của nó, anh có thể nói cho em biết một chuyện. Bao nhiêu năm nay Phong Ấn chỉ nghiêm túc hẹn hò với một mình Hạ Viêm Lương, kể từ sau khi chia tay cô ta, cậu ta cứ cô đơn đến tận bây giờ.”

Đôi mắt của Lôi Vận Trình vẫn tĩnh lặng chẳng chút gợn sóng, Lục Tự tiếp tục nói: “Phong Ấn trước đây từng nói với anh nếu sau này hai người họ chia tay, tuyệt đối không phải là nó không cần cô ta nữa. Thằng đó thường ngày chơi bời thế, bất cần đời thế thôi chứ ngoài chuyện lái máy bay ra, chỉ có một mình Hạ Viêm Lương là có thể khiến cho nó nghiêm túc. Lần trước cái trò mà mọi người chơi ấy, bọn anh chơi nhiều lần rồi. Hạ Viêm Lương lúc đó cũng có mặt, tình huống cũng tương tự như hôm ấy, Phong Ấn đã nhận hết hình phạt dành cho cô ta về mình. Hạ Viêm Lương là người duy nhất vẫn “toàn mạng” sau cuộc chơi…

Vì vậy Phong Ấn không hề yêu em đâu.

Lục Tự im lặng hồi lâu, cuối cùng vẫn không nói ra câu đó, anh ta tin chắc Lôi Vận Trình là một cô gái thông minh, chắc chắn cô sẽ hiểu ý của anh ta nói.

Anh ta vừa dứt lời, một giọt nước rơi trúng vào đầu Lôi Vận Trình, ngay sau đó là cơn mưa ào ào như trút nước, chẳng mấy chốc đã làm nhòa cả thế giới của hai người. Hai người đứng nguyên tư thế đó, đặc biệt là Lôi Vận Trình, vẫn hơi ngẩng đầu,


Pair of Vintage Old School Fru