Snack's 1967
Em Chờ Anh Ở Nơi Sâu Thẳm

Em Chờ Anh Ở Nơi Sâu Thẳm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326954

Bình chọn: 9.00/10/695 lượt.

Bắc Ninh lấy nhé. Cố gắng làm nhanh rồi nộp cho cậu ta nhé!”

- Vâng ạ! – Lôi Vận Trình chẳng thèm nhìn Lục Tự mà quay phắt người, bỏ ra ngoài. Ánh mắt của anh ta cứ bám riết lấy cô, khiến cô chỉ mong có thể co giò mà vọt cho lẹ.

Bóng dáng của cô đã khuất hẳn khỏi tầm mắt, Lục Tự lúc này mới luyến tiếc thu ánh mắt lại.

Phương Mặc Dương thầm lắc đầu, quả đúng như Phong Ấn nói, Lục Tự đúng là để ý đến Lôi Vận Trình thật: “Hai người đã bàn bạc kĩ lưỡng chưa? Phong Ấn vừa đi thì cậu lại đến. Cô bé này có sức hút thế sao?”

Lục Tự cười: “Đội trưởng Phương, anh chưa gặp được cô gái nào khiến anh lúc nào cũng muốn được gặp cô ấy sao?”

Phương Mặc Dương vừa há miệng định nói thì Lục Tự đã giơ tay lên chắn ngang: “Cứ xem như tôi chưa hỏi gì, chắc chắn là không có, có rồi thì anh đâu còn là một độit trưởng máu lạnh nữa chứ?”

Phương Mặc Dương thúc cho Lục Tự một đấm: “Tối ngủ ở đâu? Khu tiếp đón của trường hay là một khách sạn bên ngoài?”

Lục Tự xoa xoa cằm: “Kí túc của Lôi Vận Trình ở đâu thế?”

- Cậu mà đến đây để quấy nhiễu học viên mới thì tôi đá cậu bay khỏi đây ngay đấy

- Vậy thì ở khu tiếp đón của trường đi, tôi không ở lại lâu, sẽ đi ngay mà! – Lục Tự chỉ mang vài bộ quần áo để thay giặt, còn lại chẳng mang thứ gì hết.

Anh ta gọi điện thoại qua phòng của Phong Ấn mới hay được chuyện này từ miệng của Bùi Dịch, thế là lập tức xin nghỉ, lên máy bay bay qua đây. Trên đường đi anh ta vốn định gọi cho Phong Ấn hỏi thăm tình hình của cô, nhưng điện thoại rút ra rồi lại do dự không gọi.

Chẳng phải Phong Ấn không có ý gì với con nhóc ấy ư? Thế tại sao còn vượt ngàn dặm xa xôi đến thăm cô ấy?

Khoảnh khắc ôm Lôi Vận Trình nguyên vẹn trong lòng, trái tim anh ta như thắt lại, lại lần nữa cảm thấy bản thân không thể nào từ bỏ cô.

Lôi Vận Trình vừa về đến kí túc, các học viên khác đã thông báo với cô có người ở dưới lầu đợi cô. Đỗ Nghiên Thanh nhòm qua cửa sổ nhìn xuống: “Là lớp phó của chúng ta đấy, sao cậu ta cứ bám riết lấy cậu như bị dính nhựa đường thế nhỉ, hay là có ý gì với cậu rồi?”

- Đừng nói bậy, để tớ xuống xem sao! – Lôi Vận Trình thay quần áo rồi chạy xuống lầu, quả nhiên nhìn thấy Lịch Vũ đang đứng bên dưới cổng chờ mình.

Tay cậu ta đang cầm nửa điếu thuốc, Lôi Vận Trình vội giật lấy điếu thuốc, dập tắt rồi ném vào sọt rác: “Cậu chán sống rồi à? Đội trưởng mà nhìn thấy thì cậu tiêu là chắc đấy!”

Lịch Vũ nhìn cô hồi lâu, đột nhiên mỉm cười, nụ cười này khiến Lôi Vận Trình cảm thấy khó hiểu: “Cậu bị làm sao thế? Tìm tôi có việc gì?”

- Cũng không có việc gì cả. Lôi Vận Trình, cậu ghét tôi lắm phải không?

Lôi Vận trình ngây ra giây lát: “Nói chung là không thích!”

- Cậu thích mẫu người như thế nào? Như tiền bối phải không?

Cô chống đầu gối cúi xuống nhìn cậu ta: “Lớp phó, cậu ăn nhầm thuốc gì à? Đang yên đang lành đi hỏi tôi mấy câu kì quặc đó làm gì, rốt cuộc là có chuyện gì?”

Lịch Vũ trừng mắt: “Con ranh này, thứ sáu chạy một trăm mét và mười nghìn mét, chạy thang xoắn, quay bánh xe, văn hóa kiểm tra tháng…”

Lôi Vận Trình cũng trừng mắt với cậu ta, đứng thẳng người lên: “Là chuyện này hả? Nhưng mà không dám làm phiền cậu đâu!”

- Cứ coi như tôi làm chân lon ton đến báo cho cậu đi, Hướng Bắc Ninh bảo tôi đến nói với cậu! – Lịch Vũ đứng dậy, phủi phủi mông rồi đội mũ lên đầu: “Chuyện lần trước, tại sao cậu không khai bọn tôi ra với đội trưởng? Nói ra thì đâu đến nỗi bị đội trưởng hành cho như vậy?”

- Tôi mà khai ra thì cả đám chúng ta phải chịu đòn rồi, có cần phải làm thế không? Càng nhiều người càng lớn chuyện, càng khó xử trí, bản thân đội trưởng thích hành tôi, đấy chẳng qua chỉ là cái cớ anh ta nắm được thôi!

Nhiều lúc cô đặc biệt ghét bản thân mình nhìn thấu suốt mọi vấn đề, ngay từ lần đầu tiên bị Phương Mặc Dương phạt cô đã biết chắc chắn cái gọi là “chiếu cố” mà trước đây Phong Ấn nói với cô là thế nào, xét cho cùng chẳng phải vì muốn cô thấy khó mà chủ động bỏ cuộc đấy sao?

Lịch Vũ chăm chú nhìn thẳng vào ánh mắt kiên định của cô: “Tôi về đây, cậu nghỉ ngơi đi!”

Cho dù là để được cùng kiên trì với em, anh cũng sẽ cố gắng ở lại, không để bị đào thải.

Đương nhiên những lời nói xuất phát từ đáy lòng của Lịch Vũ, Lôi Vận Trình chẳng bao giờ nghe được.

Lôi Vận Trình đến chỗ Hướng Bắc Ninh lấy bài ghi và bài thi, cậu ta bảo cô cứ yên tâm, sau này Phương Mặc Dương chắc sẽ không hành hạ cô như vậy nữa. Ban đầu cô còn tưởng là bởi vì mình vừa mới lành vết thương, nhưng qua mấy ngày tập luyện, Lịch Vũ vì một động tác sai quy tắc mà bị phạt chống đẩy một trăm cái, Lôi Vận Trình mới hiểu ra ý của Hướng Bắc Ninh.

Sau khi giải tán đội ngũ, Lịch Vũ kiếm đại một chỗ rồi ngồi bệt xuống đất, thởhồng hộc, quay quay hai canh tay đã đau ê ẩm. Lôi Vận Trình chưa đi, cô nhíu mày nhìn cậu ta: “Có phải cậu đã nói gì với đội trưởng không?”

Lịch Vũ đón lấy cốc nước cô đưa cho, cười hề hề nói: “Tôi bảo là không nhẫn tâm nhìn một con ranh bị phạt, cứ để tôi chịu phạt đi, thế là đội trưởng đồng ý luôn!”

- Lịch Vũ, cậu nghiêm túc một chút có được không? – Lôi Vận Trình sầm mặt.

- Tôi định nói nhưng anh ta c