mang thai.” Cảnh Hạo lúc này mới đảo mắt nhìn về phía Lộ Hiểu Vụ, ánh mắt thâm trầm xa xăm, có vẻ như vấn đề của cô đã được giải quyết.
“Cám ơn.” Mạnh Dịch Nam ôm Lộ Hiểu Vụ, mỉm cười nói, “Nghe Hiểu Vụ nói, Cảnh tiên sinh đang qua lại cùng với chị họ cô ấy.”
Lộ Hiểu Vụ giật mình ngẩng lên, tay nhịn không được khẽ vò vò áo Mạnh DịchNam, anh không cần nói lung tung thế, Cảnh Hạo cùng với chị họ còn chưa biết có khả năng với nhau không.
Mắt Cảnh Hạo chợt lóe lên, nhưng không phủ nhận, chỉ cười lạnh nhạt, ánh mắt vãn nhìn về phía Hiểu Vụ. Hiểu Vụ nhanh chóng nhắm mắt lại, nếu không phải thì phủ nhận đi, đỡ để người khác phải hiểu lầm, chị họ lại khó chịu.
“Hiểu Vụ, lần trước có nói mời Cảnh quản lí về nhà làm khách, mà vẫn chưa có cơ hội, không bằng tối mai đi, mời Cảnh quản lí cùng chị họ đến nhà chơi, thế nào?” Mạnh Dịch Nam khóe miệng thủy chung mỉm cười, Lộ Hiểu Vụ giật mình gọi anh, “Dịch Nam.” Rồi lại lo lắng nhìn về phía Cảnh Hạo, liệu chị họ mà nhìn thấy anh ta bây giờ sẽ không tức giận sao?
Cảnh Hạo lại mỉm cười gật đầu, “Cung kính không bằng tuân mệnh.”
Lộ Hiểu Vụ lại giật mình, anh ta không chỉ không phủ nhận mối quan hệ của mình và chị họ, lại còn đáp ứng sẽ cùng nhau ăn, Cảnh Hạo rốt cuộc là có dụng ý gì? Còn DịchNamthì có dự định gì nữa, anh không phải là rất ghét Cảnh Hạo sao? Làm sao lại chủ động mời anh ta đến nhà chơi được.
“Được, Hiểu Vụ, em liên lạc với chị họ đi, tối ngày mai.” Mạnh DịchNam kề mặt Hiểu Vụ lại, dịu dàng ôm hôn một lát, rồi mới buông cô đi vào thang máy.
Lộ Hiểu Vụ mỉm cười nhìn Mạnh Dịch Nambiến mất ở sau thang máy, mới trừng mắt hướng sang người bên cạnh là Cảnh Hạo. “Minh Quyên là người phụ nữ tốt.” Nói xong liền xoay người đi về văn phòng.
Cảnh Hạo nhìn bóng dáng Hiểu Vụ rời đi, trong lòng một loại cảm giác chua chát hiện lên, Minh Quyên đúng là người phụ nữ tốt.
–
Lộ Hiểu Vụ gọi điện thoại cho Minh Quyên, thử dò hỏi ý tứ của cô, cô sợ Minh Quyên không muốn nhìn thấy Cảnh Hạo, không muốn cùng nhau ăn cơm. Cũng không nghĩ đến, Minh Quyên đáp ứng luôn. Hiểu Vụ kinh ngạc hỏi, “Chị họ, chị thật sự không có việc gì?”
“Không có việc gì, chị đã cùng Cảnh Hạo nói chuyện rồi.” Minh Quyên thanh âm rất thoải mái.
Lộ Hiểu Vụ cẩn thận hỏi, “Kết quả thế nào?”
“Tốt lắm.” Minh Quyên cười khẽ trong điện thoại, “Em đó, chuyện đứa nhỏ là như thế nào? Dịch Nam đã biết rồi sao?”
“Đã biết, hơn nữa chúng em tìm một chuyên gia, chuyên gia nói không cần phải bỏ đứa nhỏ đi. Chị họ, cám ơn chị.” Hiểu Vụ nghĩ may mà nghe lời chị họ khuyên, bằng không thực sự cô đã làm chuyện điên rồ.
“Thật sự là quá tốt rồi, như vậy cũng đúng thôi, vợ chồng trong lúc đó sẽ cảm thông cho nhau, cũng giống như chị và Cảnh Hạo, có một số việc nói ra mới hiểu rõ được.” Rõ ràng là Cảnh Hạo và Minh Quyên đã giải quyết được một số vấn đề, Hiểu Vụ có thể nghe ra sự vui vẻ trong lời nói của Minh Quyên.
“Vậy tối mai gặp.” Lộ Hiểu Vụ bỏ điện thoại xuống, nghĩ đến vẻ mặt vừa rồi của Cảnh Hạo, không khỏi cười khẽ, cô đến lúc đấy nhất định sẽ làm cho anh xấu hổ.
–
Kỳ thật đêm đó, Minh Quyên khuyên nhủ Hiểu Vụ xong, vừa tiễn cô đi, liền gọi điện thoại hẹn gặp Cảnh Hạo. Cảnh Hạo nhận được điện thoại của Minh Quyên thấy rất kinh ngạc, nhưng cũng rất sảng khoái đến nơi hẹn.
Hai người hẹn gặp mặt ở quán barVictoria.
Cảnh Hạo vừa vào quán bar, đã nhìn thấy Minh Quyên ngồi ở góc phòng. Cảnh Hạo đi đến, ngồi trước mặt Minh Quyên, áy náy nói một tiếng. “Rất xin lỗi.”
Minh Quyên khẽ cười, lắc lắc ly rượu trong tay, “Có muốn uống một chén không?” Cảnh Hạo gật đầu, Minh Quyên kêu người mang đến cho anh một chén cũng giống như cô.
Minh Quyên cầm ly rượu, lẳng lặng nhìn Cảnh Hạo, vẫn không nói lời nào. Cảnh Hạo tựa vào trên ghế sofa, có chút phiền não móc điếu thuốc ra, ngậm ở trong miệng, rầu rĩ hút, cũng không nói lời nào.
“Thật ra em đã sớm biết.” Minh Quyên thản nhiên mở miệng, khóe miệng mỉm cười, cô đã sớm biết lòng Cảnh Hạo đặt ở trên người Hiểu Vụ.
Cảnh Hạo mở to mắt nhìn cô, vẫn không nói câu nào.
“Nhưng mà, em vẫn lừa chính mình, sẽ có một ngày anh tỉnh táo lại.” Minh Quyên nhàn nhạt cười, ánh mắt bình tĩnh.
Cảnh Hạo nặng nề nhấp một ngụm rượu, mới mở miệng, “Minh Quyên, xin lỗi, anh không nên gạt em.” Anh cũng không biết chính mình nên làm cái gì bây giờ? Hôm nay khi Hiểu Vụ dùng sức gạt tay anh ra, anh chỉ biết rằng mình thật là ngốc, Lộ Hiểu Vụ cho tới bây giờ cũng không coi anh là người đặc biệt.
“Hiểu Vụ rất đơn thuần, không bao giờ có tâm tư đề phòng người ngoài, nhưng chính vì con bé đơn thuần, nên lòng của nó chỉ vướng bận một người, đó là ông xã nó.” Thanh âm Minh Quyên nhẹ nhàng chậm chạp nói ra, chuyện này là thật. Hiểu Vụ sẽ không buồn rầu với người đàn ông khác ngoại trừ ông xã cô, bởi vì trong lòng cô không thể chứa đựng được người nào nữa, mặc kệ cô có yêu hay không yêu ông xã của cô, cô cũng sẽ không ra khỏi quỹ đạo đó.
“Anh cũng không biết anh bị trúng phải ma quỷ gì, vì cái gì mà không thể kìm lòng khi nhìn cô ấy đau lòng, nhìn cô ấy khổ sở, tim cũng sẽ đau theo, biết rõ cô ấy đã kết hôn