XtGem Forum catalog
Em Đồng Ý Gọi Anh Là Chồng

Em Đồng Ý Gọi Anh Là Chồng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324641

Bình chọn: 10.00/10/464 lượt.


dẫn một cô gái đi vào hội quán, có phải là Tử Khâm không? Mày đã để cho

cô ấy nhìn thấy cái gì rồi?”

Vinh Phi Lân nhìn Tịch Mộ Thiên đầy mỉa mai:Tịch Mộ Thiên, anh sợ cái gì chứ? Nếu không có tật thì sao phải giật mình? Tôi chỉ cho Tử Khâm

nhìn thấy sự thật thôi!”

Tịch Mộ Thiên điên tiết vung tay cho Vinh Phi Lân một đấm.Vinh Phi

Lân loạng choạng suýt ngã ra đất. Anh ta đứng thẳng dậy, quệt máu ở khóe môi, chính người đàn ông này đã cướp mất Hạ Tử Khâm, còn không biết

trân trọng cô. Cơn hận bùng lên, Vinh Phi Lân siết tay thành nắm đấm trả đòn.

Lúc Vinh Hồng Thịnh đi ra bắt gặp hai người đang đánh nhau không

thương tiếc, cứ như thể động vật giống đực đang mất hết lí trí. Ông quát lớn:

“Mộ Thiên, Phi Lân, hai đứa đang làm gì thế hả?”

Vinh Phi Lân xông đến hỏi:

“Bố, bố nói cho con biết, người phụ nữ trong kia không có quan hệ gì

với con hết, con và Tử Khâm không phải là anh em. Bố nói cho con đi, mau nói cho con biết!”

Tịch Mộ Thiên kinh hãi kéo Vinh Phi Lân lại, đôi mắt đỏ vằn:

“Tử Khâm đâu? Tử Khâm đã biết những chuyện này rồi à? Tao hỏi mày Tử Khâm đâu? Cô ấy đi đâu rồi?”

Vinh Phi Lân hất tay Tịch Mộ Thiên ra: “Sao anh không đi quấn lấy cô người đẹp con lai của anh đi, tìm cô ấy làm gì?”

Vinh Hồng Thịnh ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề, liền hỏi:

“Phi Lân, ban nãy bố với Thục Nhàn nói chuyện, con và Tử Khâm đều nghe

thấy hết sao?”

Vinh Phi Lân như không nghe thấy ông hỏi gì: “Con và Tử Khâm có phải

anh em không? Con và người phụ nữ trong kia có quan hệ gì đúng không? Bố mau nói cho con biết đi, có phải không?”

Vinh Hồng Thịnh thở dài, quyết định nói thẳng cho Vinh Phi Lân: “Thục Nhàn không phải mẹ đẻ con, nhưng Tử Khâm đích thị là con gái của ta,

hai đứa là anh em cùng cha khác mẹ!”

Tịch Mộ Thiên lúc này mới xâu chuỗi các sự việc lại, anh đoán chắc,

Jennifer đã tìm gặp Tử Khâm, với tính cách xảo quyệt và mưu mô của

Jennifer, muốn gây hiểu lầm cho Tử Khâm thì dễ như trở bàn tay.Gần đây

bản thân anh quá bận rộn, lạnh nhạt với Tử Khâm, cô có thai nên tâm lí

không ổn định, vốn lại hay nghĩ vớ vẩn.

Buổi tối anh vừa ra khỏi nhà, cô cũng lập tức bám theo, còn có cả

Vinh Phi Lân chuyên gây rắc rối, chính cậu ta đã dẫn cô vào hội quán,

hội quán ấy là của nhà họ Vinh, Vinh Phi Lân muốn làm gì dễ như trở bàn

tay.Chuyện xảy ra giữa anh và Jennifer nếu để Tử Khâm nhìn thấy, chắc

chắn cô sẽ hiểu lầm, sẽ buồn, với tính cách của cô chắc chắn sẽ đi tìm

Mẹ viện trưởng, nhưng vô tình lại bắt gặp Vinh Hồng Thịnh, thân thế của

cô cuối cùng bị lộ ra vào chính cái thời điểm không thích hợp này.

Nhưng cô đã đi đâu rồi? Sức khỏe của cô vốn không tốt, lại đang mang

thai. Tịch Mộ Thiên tóm cổ Vinh Phi Lân, chỉ hận không thể bẻ gãy cổ anh ta. Tịch Mộ Thiên nghiến răng nói: “Mày còn không nói mau đi, Tử Khâm

đi đâu rồi? Cô ấy đang có thai, nếu có sơ xảy gì, Vinh Phi Lân, mày có

tin tao giết chết mày không?”

“Ban nãy ở bên trạm tàu điện kia, cô ấy bắt xe đi rồi, cô ấy không cho tôi đi theo, Tử Khâm nói đừng làm phiền cô ấy.”

Vinh Phi Lân thẫn thờ nói, Tịch Mộ Thiên thả anh ta ra, lái xe bỏ đi. Tìm suốt cả đêm mà không thấy tung tích gì, Hạ Tử Khâm cứ như bốc hơi

khỏi nhân gian vậy. Cuối cùng, vẫn không thể giấu Hạ Thục Nhàn, dù gì Hạ Thục Nhàn cũng là người hiểu cô nhất.

Hạ Thục Nhàn vốn cũng có chung suy nghĩ với Tịch Mộ Thiên, tạm thời

giấu Hạ Tử Khâm chuyện thân thế của cô, dù gì Hạ Tử Khâm cũng rất nhạy

cảm và yếu đuối, nhưng chuyện đời là vậy, càng muốn giấu càng không giấu nổi, cuộc đời chẳng có bí mật nào là vĩnh viễn, không sớm thì muộn cũng lộ rõ chân tướng, chỉ có điều thường vào những lúc không phù hợp.

Mạch Tử dìu Hạ Thục Nhàn đứng ở con dốc phía sau cô nhi viện, Hạ Thục Nhàn chỉ lên nói: “Trên đó có một cái hang, hồi nhỏ mỗi lúc buồn tủi Tử Khâm thường thu mình trong đó suốt cả ngày.”

Tịch Mộ Thiên không kịp nghe hết đã leo ngay lên dốc. Là một cái dốc

thoai thoải, không quá nguy hiểm, cái hang cũng không quá khuất nên Tịch Mộ Thiên chẳng mất nhiều công sức cũng tìm thấy. Đúng là Tử Khâm có

đến, Tịch Mộ Thiên tìm thấy tấm khăn lụa của cô, nhưng không thấy người

đâu cả.

Đầu óc Tịch Mộ Thiên ong ong như muốn vỡ tung, Tử Khâm mà cố chấp có

khi sẽ tìm cách trốn tránh anh cả đời. Về điểm này cô và mẹ đẻ giống hệt nhau. Nhưng Thục Nhàn hồi đó ra đi là vì nguội lòng, trong khi đó

chuyện giữa anh và cô chỉ là hiểu nhầm.

Tịch Mộ Thiên quyết định sau này đi đâu cũng sẽ dẫn cô theo, không để cô rời khỏi tầm mắt, nhưng trước tiên phải tìm thấy cô đã.

Đến hai giờ chiều, bởi vì Hạ Tử Khâm mở máy nên thiết bị định vị toàn cầu đã định vị được vị trí của cô, chính là ở phía đông nam của ngọn

núi này, nhưng vị trí cụ thể ở đâu thì thiết bị không xác định được.

Ngọn núi này chỉ khai thác một nửa, phần sát với cô nhi viện vẫn còn

hoang sơ, núi cách mặt biển rất cao, không có đường mòn, vì thế rất được những người leo núi yêu thích, năm nào cũng có vài vụ cần cứu hộ vì gặp nguy hiểm. Huống hồ Tử Khâm hàng ngày lười vận động, lại không đem theo công cụ leo núi, chắc chắn cô sợ an