o bỏ được.
*****
Y
tá nhỏ mắt nhìn trân trân Tiêu Giản Đào cứ lấp ló đứng ngoài cửa y tế trường chần
chừ không dám bước vào. Sau khi nghe được giọng của Tiêu Giản Đào ở khoảng cách
gần như thế, cô lần nữa xác nhận cậu chàng này đúng là Đao sama mà cô yêu mến bấy
lâu nay. ><
Đáng
ghét, tuy trông thấy bạn tốt đã “tu thành chính quả” cô cũng vui mừng lây.
Nhưng hễ nghĩ đến thần tượng Đao sama yêu dấu lại rút lui, thì cô rất là đau
lòng đó có biết không hả! Không thể nghe được Đao sama phối kịch nữa có biết
không hả!! Cô cũng không thể vì sama thân yêu mà đi “chiến đấu” nữa có biết
không hả!
Y
tá nhỏ cầm tờ giấy khám nhăn nheo trên tay. Không sai, chính là cái tờ giấy ở
khắp nơi trong phòng y tế ấy đấy, bắt đầu ngập ngừng không biết có nên đến xin
chữ kí của sama không.
Lục
Tri Thu ngước mắt nhìn cô một cái: “Được rồi, muốn kí tên thì cứ đi đi.”
Y
tá nhỏ nhảy cẫng hoan hô, rồi cầm giấy bút chân mang giày cao gót chuẩn bị xông
ra ngoài.
“Đợi
chút,” Lục Tri Thu bỗng nhiên gọi giật cô lại.
Cô
ngoảnh đầu lộ vẻ khó hiểu.
Giọng
bé con của Lục Tri Thu chợt đâm ra nghiêm túc vô cùng: “Kí tên thì được, nhưng
không được tỏ tình, bởi vì anh sẽ ghen với em.”
Y
tá nhỏ nước mắt đầm đìa: Bác sĩ Lục tuyệt đối là người đen tối mà hu hu hu!!
*****
Một
ngày nọ, một fan cũ nọ của Đao Kiến Tiếu khó khăn lắm mới thoát ra khỏi thế giới
nhị thứ nguyên của mình, bắt đầu cùng cha mẹ xem ti vi, trong lúc chán chường bật
sang đài truyền hình địa phương, xem tiếp sóng lễ trao giải cuộc thi dẫn chương
trình sinh viên.
Trong
đó cậu chàng đoạt giải quán quân có vẻ ngoài sáng sủa, khôi ngô, khi chiếu lại
đoạn thi đấu, trên màn hình ấy, cậu trông điềm tĩnh chín chắn, nhưng khi tươi
cười cầm chiếc cúp quán quân trên tay thì lại pha lẫn chút nét trẻ con.<>
Tên
người quán quân đó là Tiêu Giản Đào.
Người
fan nọ cứ lẩm bẩm cái tên ấy, bụng nghĩ nếu đọc ngược lại thì chẳng phải là Đao
Kiến Tiếu đó sao! Cô thầm cười nhạo suy nghĩ của mình, thì nghe cậu quán quân
trong tivi bắt đầu phát biểu câu cuối cùng.
Cậu
quán quân đó nói, cậu muốn dành tặng chiếc cúp này cho thầy cô cha mẹ vẫn luôn ủng
hộ cậu, và cả người mà cậu thương yêu nhất.
Sau
khi nghe thấy giọng nói đó, ngụm nước trong miệng của người fan nọ liền phụt một
tiếng, bắn hết lên màn hình tivi.
*****
Mấy
hôm trước Lục Tri Thu nhận được điện thoại của thầy hướng dẫn tiến sĩ của anh.
Thầy nói tên chủ nhiệm của bệnh viện vẫn không chịu thu nhận học trò đắc ý nhất
của mình. Thầy tức quá liền quyết định chuyển anh về bên cạnh mình. Dẫu sao ông
cũng đang thiếu một trợ giảng, đảm bảo một năm sẽ được vào biên chế. Lục Tri
Thu nhoẻn cười, anh đứng trong phòng khách đưa mắt nhìn Tiêu Giản Đào đang ngồi
trong phòng ngủ nhẩn nha lướt web, rồi xoay đầu qua, nói vào ống nghe điều gì
đó. Anh vừa nói vừa lắc đầu, trên mặt tràn ngập vẻ hạnh phúc mãn nguyện.
Trên
blog renren của Tiêu Giản Đào gần đây số lượt viếng thăm tăng chóng mặt, tất tần
tật đều là avatar của nữ tinh. Cậu biết đó là vì cậu đã bị người ta phát giác
ra thân phận thực sự và họ đã đăng bài viết có hình anh lên diễn đàn để mặc sức
thi nhau ném đá. Có người biết chuyện tự xưng là “vua tìm kiếm” đã đăng thông
tin sự thật về cậu, chưa đến nửa tiếng sau liền bị admod xóa nick khóa IP,
nhưng thứ cần tiết lộ thì đã bại lộ ra rồi. Rời khỏi giới lồng tiếng trên mạng,
Tiêu Giản Đào cũng đã nghĩ thông suốt, trực tiếp đăng kí tài khoản trên blog
renren, chỉ là tội nghiệp mấy thằng bạn thân, bạn cùng phòng bị anh làm vạ lây
mà thôi.
Thời
gian lặng lẽ trôi qua, cuộc sống vẫn rất êm đềm tươi đẹp. Con người không thể cả
đời đều thuận buồm xuôi gió, nhưng cũng chẳng thể mãi mãi tối đen.
Có
bạn bè, có sự nghiệp, và quan trọng nhất là, còn có nửa kia cùng nắm tay nhau sẻ
chia mọi thứ.
Thế
thì, đã đủ rồi.
Đây
không phải là một kết thúc hoàn hảo nhất như trong các câu chuyện cổ tích,
nhưng đối với Lục Tri Thu và Tiêu Giản Đào mà nói, kết thúc này hạnh phúc hơn
nhiều so với truyện cổ thích ấy chứ.
Thực hiện bởi
nhóm Biên tập
viên Gác Sách:
freezeheart_6200
– Fuju – Diên Vĩ
(Tìm - Chỉnh sửa
- Đăng)