rồi sao?
- Sáng nay là thứ 7 cậu Zollet bảo cô ta tới đây đẻ giúp cô ta học bài.
- Her, hay ho thật. Con nhỏ đầu óc rỗng tuếch đó có gì để học cơ chứ.
Nó bứoc về phòng đang đi chợt nhớ ra điều gì đó nó quay lại nói vơi Kim:
- Chị điều tra về cô ta cho tôi. Đáng ra tôi phải nghĩ ra điều này từ đâu mới phải, nếu như vậy thì sẽ dễ đới phó với cô ta hơn.
Nó thảnh thơi bước về phòng và ngồi đọc tiểu thuyết. Một lúc sau Kim quay trở lại trên tayy là một tập tài liệu.
- Sao nhanh vậy?
- Tối biết không sớm thì muốn cô cũng sẽ muốn tìm hiểu về thân thế của Yumi lên tôi đã chuẩn bị trước.
- Cô ta có gì đặc biệt không?
- Yumi là con lai giữa một phụ nữ người Nhật và một người đàn ông quốc
tịch Mĩ. Mẹ cô ta vốn là gái quán bar di cư từ Nhật sang. Mẹ Yumi không
được gia đình chồng chấp nhận vì thân phận thấp kém. Từ nhỏ cô ta đã
phải sống một tuổi thơ khá vất vả với mẹ của mình, năm Yumi lên 3 tuổi
thì bố cô ta qua đời do tai nạn ô tô. Mẹ con Yumi tiếp tục giựa vào nhau mà sống, trong thời gian đó mẹ cô ta mở một quán Shushi. Vào tháng 4
năm ngoái mẹ cô ta qua đời. Đến lúc đó ông bà nội cô ta mới đón cô ta vầ và chuyển vào học cùng trường với cô. Ông bà nội cô ta cũng thuộc dạng
có tiếng tăm, ông nội cô ta là giám đốc của một công ty chuyên sản xuất ô tô. Vì vậy lên dù học không giỏi nhưng cũng vẫn xin được vào trường này và học ở khi B. Xét cho cùng thì tuổi thơ của cô ta khá là vất vả và
nhiều đau buồn, có lẽ vì không được giáo dục cẩn thận lên lực học của cô ta mới kém đến vậy. - Kim kất luận câu cuối tỏ vẻ cảm thông với Yumi.
Điều này làm nso khó chịu:
- Kim! Cô ta bị vậy là đáng lắm. Chị đừng nói gì cả hay tỏ vẻ giúp đỡ cô ta.
Kim im lặng không nói gì, còn nó bước ra khỏi phòng. Nó xuống chỗ bậc
cửa bên tay phải. Qua khe cửa kính nó có thể nhìn thấy Yumi và Zollet
đang bước xuống cầu thang. Lúc Yumi đi ra ngoài sân còn Zollet chuận bị
bước vào nhà thì Yumi cầm một lắm tuyết lên và lém vào Zollet. Bình
thường thì Zollet sẽ nổi giận, lần này thì khác, Zollet cúi xuống lấy
một lắm tuyết lém lại Yumi. Nó cau mày, 2 người bọn họ định chơi trò lém tuyết hay sao? Tại sao lại có thể chơi trò kì cục đó được chứ ( Đối với nó thì là kì cục vì nó ghét tuyết lạnh, đối với mọi người thì sẽ rất
vui ). Chơi chán trò ném tuyết Yumi và Zollet cùng nằm xuống mặt sân đầy tuyết và làm thiên thần tuyết. Nó cau mày lần 2, tại sao 2 người bọn họ lại có thể nằm lên lền tuyết ẩm ướt và lanh. Yumi đã về, Zollet cũng
bước vào trong nhà, còn nó thì vẫn ngồi đấy. Tuyết không rơi nữa không
có nghãi là tuyết sẽ tan. Mọi cảnh vật đều phủ tuyết trắng xóa, nó cầm
một mảnh tuyết kên ăn thử, vị lanh tới buốt mồm.
- Ăn tuyết không ngon đâu, nó không có vị và rất lạnh. - Là Zollet đáng tiến lại chỗ nó.
Nó quay lại mỉn cười.
- Ăn tuyết đúng là không ngon, nhưng trơi ném tuyết và nằm trên lền tuyết thì còn bẩn hơn.
Zollet nghe thấy vậy bết nó ảm chỉ chuyện lúc nãy nhưng vẫn bước tới
ngồi xuống bên cạnh nó. Cả nó và Zollet cũng im lặng nhìn tuyết. Một lúc sau cả nso và Zollet cùng đứng lên, nó mỉn cười cúi chào Zollet rồi
bước về phòng. Cùng lúc đó nó nhìn ra ngoài thấy một khóm hoa hồng đỏ
trên lền tuyết trắng. Chiều hôm đáy nó bước ra ngoài sân và ngắt hoa hồng trong lúc tuyết đang rời. Mặc cho bắc làm vườn luôn miệng lải nhải bên tai:
- Cô mau vào nhà đi, cứ để đó tôi làm là được rồi. Tuyết rơi dày lắm, cô không vào nhà sẽ bị cảm lạnh đấy. Nếu cậu Zollet biết được việc này tôi sẽ bị đuổi việc mất.
Nó ôm đống hoa vừa hái được vào phòng khách ở tầng 2. Nó nhảy chân sáo
trên hành lang nhưng lại đột ngột dừng lại và bước đi thật bình tĩnh, nó sợ mọi người viết được sẽ chê cười nó. Zollet lúc đó cũng đang đọc tiểu thuyết ở trong phòng khách. Nó thật nhẹ nhàng để không làm phiền đến
Zollet. Mở tủ kính nó lấy một chiếc bình cổ và cắm hoa vào, dù chưa từng học cắm hoa nhưng nó cắm khá đẹp.
- Em lấy hoa ở ngoài sân ah? - Zollet đột ngột hỏi nó.
- Vâng ạ.
- Sao em ngốc vậy. Tuyết đang rơi dày như vậy mà lại ra ngoài trời. Biết hoa hồng có nhiều gai và tuyết mà lại không lấy rẻ bọc vào, nhìn tay em xem đầy vết gai hoa hồng và đang run lên bần bật vì lạnh. - Nói xong
Zollet lấy trong túi ra một chiếc khăn và lau tay cho nó.
Nó thấy hình ảnh này thật giống những ngày xưa khi mà tình cảm của nó với Zollet không bị ai đó chen ngang.
- Hoa hồng chắc sẽ chết. Phải đợi đến mùa xuân năm sau khi tuyết tan hết mới chồng lại được.
- Bây giờ em vẫn có thể trồng hoa hồng trong nhà được mà. Chỉ cần để dèm sáng và bật hệ thống sưởi.
Bình thường nó rất thông mình như mỗi khi trước mặt Zollet chỉ số IQ của nó lại giảm đi một ít thì phải.
- Nhưng ở nhà hết hạt giống hoa hồng rồi.
- Vạy thì anh sẽ cùng em đi hoa hạt giống hoa hồng.
----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Zollet đưa nó tới cửa hàng hạt giống to nhất ở đây. Zollet mở cửa xe cho nó đầy vẻ nam tình làm cho mấy cô gái ở dó nhìn với ánh mắt thèm
thuồng. Còn nó mỉn cười hạnh