Duck hunt
Em Là Định Mệnh Đời Anh

Em Là Định Mệnh Đời Anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329062

Bình chọn: 10.00/10/906 lượt.

đóng cửa lại bất cứ lúc nào.

Hoài Nguyệt không phải người có thể nhanh chóng thân cận với người khác. Sau khi ly hôn, cô lại càng ngại ngần hơn, chỉ cần ánh mắt người khác hơi sắc bén một chút là cô đã cảm thấy hồi hộp. Cô từng than thở với Đặng Duyên Duyên, ly hôn rồi mới biết cái lợi lớn nhất của kết hôn là làm người ta có thêm sức mạnh, bởi vì dẫu có làm sao thì vẫn luôn còn chỗ dựa là ông xã mình. Bây giờ không còn chỗ dựa nên lần nào cũng phải tử chiến đến cùng, có lúc cô sợ hãi đến mức run rẩy.

Giống như bây giờ, người đàn ông đối diện nhìn mình với ánh mắt thâm trầm làm cô chỉ muốn quay người chạy.

“Cháu chào chú, mẹ con cháu là hàng xóm của chú, hôm nay đến thăm và tặng quà cho chú”.

Đậu Đậu đứng ở ngoài cửa đưa chiếc túi nhựa đựng đầy đậu cho người đàn ông rồi ngẩng đầu cười tít mắt với anh: “Cô giáo nói hàng xóm phải đoàn kết hữu nghị, giúp đỡ lẫn nhau. Chú, cháu bóc đậu giúp chú được không? Chỗ đậu này là cháu với mẹ vừa hái trong vườn, tươi ngon lắm”.

Lỗ Đậu Đậu là học sinh được cô giáo yêu quý nhất, vừa ngoan ngoãn vừa xinh trai. Mỗi lần có hoạt động cần chụp ảnh tập thể là Đậu Đậu luôn được xếp ở vị trí chính giữa hàng thứ nhất bởi ngoại hình cậu bé còn thu hút ánh mắt người khác hơn cả những cô bé xinh nhất lớp.

Một em bé xinh xắn như ngọc không ngừng mỉm cười nhìn mình, còn khăng khăng nhét quà vào tay mình, Cơ Quân Đào không thể tiếp tục lạnh lùng được nữa. Anh cúi nhìn túi đậu trong tay, ánh mắt nghi hoặc chuyển từ cậu bé sang người phụ nữ đối diện.

Hoài Nguyệt vội kéo tay con trai lui lại một bước, đưa tay chỉ về vườn hoa nhà mình: “Chúng tôi ở nhà bên cạnh, vì bài tập về nhà của con trai tôi nên hai mẹ con mới mạo muội đến quấy rầy anh. Cô giáo mầm non yêu cầu mỗi bạn nhỏ về nhà phải tới thăm một nhà hàng xóm, hơn nữa còn phải tặng một món quà có ý nghĩa. Chỗ đậu này là Đậu Đậu và tôi cùng trồng. Đây là tấm lòng của cháu. Hy vọng anh có thể nhận lấy”.

Hoài Nguyệt nói liền một hơi, mặt ửng đỏ.

Người sống ở đây không phải có tiền thì nhất định cũng có quyền, chắc chỉ có hai mẹ con cô xách một túi đậu nhỏ đến làm quà tặng. Không những thế, cô lại còn bấm chuông mãi, bắt người ta phải ra mở cửa, mặc dù đã là bốn giờ chiều nhưng ai biết người ta có bị quấy rầy hay không. Trước kia, lúc mình và Lỗ Phong như keo như sơn cũng ghét nhất là bị những người không biết điều tới quấy rầy.

Người đàn ông trước mặt này rõ ràng là đã rất tức giận. Thương Hoài Nguyệt lo lắng giải thích: “Trẻ con nghe lời cô giáo nhất, từ hôm qua cháu đã nhất định muốn hoàn thành bài tập này. Vì hai nhà bên cạnh không có người ở cho nên mới quấy rầy anh. Rất xin lỗi!”

Cơ Quân Đào nhìn người mẹ với vẻ mặt áy náy và cậu con trai với vẻ mặt chờ đợi. Anh có thể thấy người mẹ trẻ tuổi này hơi căng thẳng. Có thể là do thái độ vừa rồi của mình khiến chị ta sợ hãi, bàn tay nắm tay con trai rất chặt. Anh hơi dịu sắc mặt, mở rộng cửa ra, nói với hai mẹ con: “Mời vào!”

Hoài Nguyệt không ngờ anh đột nhiên thay đổi thái độ nên có chút chần chừ.

Thực ra người đàn ông này có ngoại hình cực kỳ anh tuấn, mọi đường nét trên gương mặt đều rất nho nhã, nhung sắc mặt lại tái nhợt như một người bệnh. Điều này làm cho đôi mắt đen của anh càng nổi bật. Sống mũi cao, thẳng, hai má xương xương khiến người khác cảm thấy anh rất cao ngạo. Hai hàng lông mày không thưa không dày vẫn hơi nhíu lại. Cô để ý đến bàn tay thon dài, sạch sẽ của anh đang cầm tay nắm cửa. Rất ít đàn ông có đôi bàn tay đẹp như vậy, song màu da trên tay lại gần như trong suốt, cảm giác như có thể nhìn rõ cả mạch máu. Hiển nhiên đó là một đôi tay đã rất lâu không tiếp xúc với ánh mặt trời.

Trực giác của Hoài Nguyệt mách bảo rằng có điều gì đó không ổn. Cô luôn cảm thấy người đàn ông này có vấn đề. Có một luồng khí nguy hiểm bao quanh người anh làm người khác cảm thấy bất an. Cô liếc mắt nhìn anh rất nhanh, anh vẫn cứ đứng trong bóng tối, hình như đang nhìn cô và Đậu Đậu nhưng cũng hình như không.

Hoài Nguyệt chợt run lên. Rốt cuộc, cô đã phát hiện ra vấn đề. Mắt, không sai, đôi mắt của anh ta hoàn toàn trống rỗng.

Hốc mắt anh ta sâu hơn người bình thường, rất giống con lai. Nếu chỉ nhìn qua thì người có đôi mắt này dẫu đi làm người mẫu quảng cáo kính mắt cũng không vấn đề gì, nhưng nhìn kỹ lại thấy ánh mắt đó thực ra rất vô hồn. Trước kia từng phỏng vấn một bác sỹ tâm lý nên Thương Hoài Nguyệt cũng hiểu thêm khá nhiều về lĩnh vực này. Mặc dù cô không muốn “chụp mũ” người khác, nhưng người đàn ông này khiến cô có một cảm giác rất lạ, rất... không bình thường.

Anh ta cao khoảng mét tám, mặc dù gầy nhưng khung người rất cao ráo, đối phó với một phụ nữ và một em bé trói gà không chặt, tuyệt đối không vấn đề gì. Cũng có thể là thần kinh cô quá nhạy cảm, nhưng dù sao cô cũng không dám mạo hiểm như vậy. Cô cầm chặt tay Đậu Đậu, cố gắng ra vẻ điềm nhiên như không: “Quấy rầy anh nhiều rồi, thôi mẹ con tôi không vào đâu”.

“Không sao mà. Bạn nhỏ vào đi!” Cơ Quân Đào xoay người đi vào nhà, kéo mạnh tấm rèm cửa khiến căn phòng lập tức bừng sáng.

Đậu Đậu mừng rỡ ngẩng đầu nhìn