u đớn quá
nên không ngừng run lên, thậm chí còn khó thở. Trử Tụng vỗ nhẹ từng cái lên
lưng cô, dỗ nhỏ: “Không khóc nữa, có được không?”
“Không
được!”
Lúc
khóc trông cô rất yếu mềm, nhưng khi mở miệng ra thì lại không hề tỏ ra yếu
đuối, Trử Tụng thấy thương vô cùng. Anh giận bản thân mình ích kỷ, nhỏ nhen,
cũng trách mình không thể lúc nào cũng ở bên cô chăm sóc cô. Khi cô cần anh
nhất thì anh đang làm nhiệm vụ canh giữ bầu trời, điều duy nhất không thể bảo
vệ được lại chính là cô.
Kiều Ưu
Ưu mắt mũi sưng húp, túm lấy cái gối ném mạnh vào Trử Tụng, rồi mắng đuổi anh
xuống giường, “Cút xuống, đừng có ngồi trên giường của em, cút về cái sân bay
của anh đi!”
“Đừng
tức giận, anh cút đây, lập tức cút.”
Kiều Ưu
Ưu nghe vậy lại càng tức, nhưng cô chẳng còn sức để cãi nhau với anh nữa, cô
lật chăn ra rồi trùm kín lên người, trốn dưới chăn rồi che kín không để hở một
khe nào. Cô tưởng Trử Tụng đi thật rồi, nhưng đằng sau đột nhiên lại lún xuống,
tiếp đó cô bị một đôi tay mạnh mẽ ôm lấy mình.
Kiều Ưu
Ưu bướng bỉnh giằng cô một hồi, qua lớp chăn cô nghe thấy giọng nói nhỏ nhẹ của
Trử Tụng: “Anh rất muốn được ôm em.”
Kiều Ưu
Ưu không cựa quậy nữa, nằm yên lặng ở trong chăn, Trử Tụng sợ cô không thở được
liền kéo một góc chăn ra, quết hết nước mắt của cô rồi lại ôm chặt cô vào lòng.
“Ưu Ưu,
em gầy đi rồi. Có phải là rất vất vả đúng không?”
Kiều Ưu
Ưu không thèm để ý tới anh, Trử Tụng lại bắt đầu tự nói một mình, “Ôm vào thấy
hơi hụt tay, sau này phải ăn nhiều hơn một chút, phải vỗ béo em.”
“Không
biết là con trai hay con gái nhỉ, sau này nên đặt tên gì thì hay? Có rồi. Trử
Kiều, cái tên này không phải là rất tuyệt sao?”
Trử
Tụng vội khoe khoang, còn Kiều Ưu Ưu thì lại chống tay lên bụng, “Lại còn Trử
Kiều, trong cái tên đó có chữ nào là anh tự nghĩ ra chứ?”
“Anh
thấy rất hay đấy chứ, sau này nếu có tên nào hay hơn thì sẽ sinh thêm đứa nữa,
thế nào? Quyết định như vậy đi!”
“Không
được!”
“Quyết
định rồi!”
“Chưa
quyết định!”
Kiều Ưu
Ưu quay đi quay lại, bất mãn giằng co, Trử Tụng lại sợ không cẩn thận sẽ chạm
vào bụng cô, nói thoải hiệp: “Được rồi, được rồi, nghe em hết.”
Bốn
mươi ngày huấn luyện đã sớm vắt kiệt tất cả sức lực của Trử Tụng, chỉ cần nhắm
mắt lại, cho dù có phải trồng cây chuối thì anh vẫn có thể ngủ được. Trử Tụng
với cơ thể lẫn tinh thần đều mệt mỏi cuối cùng cũng đã có thể ôm Kiều Ưu Ưu ngủ
một giấc ngon lành.
Cơn
nghén vào sáng ngày hôm sau đã khiến Trử Tụng sợ chết khiếp. Anh chưa từng biết
rằng người mang thai lại khổ như vậy, nhìn Kiều Ưu Ưu bất lực ngồi ôm lấy bồn
cầu nôn thốc nôn tháo, anh không giúp được gì cô mà chỉ biết đau lòng. Tuy
nhiên Kiều Ưu Ưu tỏ ra bình thường, cô lau miệng rồi đứng dậy đi ra, bộ dạng
như đã quá quen thuộc với việc này.
Trử
Tụng kéo cô giúp việc ra hỏi rất nhiều, biết được Kiều Ưu Ưu bị nôn rất khủng
khiếp, lại cực kỳ kén ăn, không thể chịu được mùi dầu mỡ, muốn ăn đủ các món
nhưng khi thực sự chuẩn bị cho cô rồi thì chỉ cần ngửi mùi thôi là cô lại quay
mặt chạy vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo. Tâm trạng của cô thì cũng lúc nắng
lúc mưa, chỉ một chút chuyện cỏn con thôi cũng có thể khiến cô tức giận ném hết
đồ đạc.
Trử
Tụng ngồi đối diện Kiều Ưu Ưu nhìn cô cố gắng ăn một bát cháo thịt nạc cực kỳ
thanh đạm, anh nhớ rằng Kiều Ưu Ưu ghét nhất những món ăn này, vậy mà bây giờ
cô lại vì em bé mà bắt ép mình cố gắng ăn thật nhiều. Mùi vị thanh đạm ít nhất
cũng không khiến cô có cảm giác buồn nôn, cô giúp việc đã nói với cô điều này.
“Uống
chút sữa nhé!”
Kiều Ưu
Ưu chỉ lắc đầu, lấy một đĩa hoa quả đặt trước mặt mình.
Trử
Tụng đưa Ưu Ưu đi làm, anh cứ tưởng cô sẽ không giận dỗi nữa, nhưng anh lại
không ngờ tới khả năng thù lâu nhớ dai của phụ nữ mang thai. Tuy tối qua họ đã
ôm nhau đi ngủ, nhưng đến sáng hôm nay vừa mới mở mắt ra, Kiều Ưu Ưu đã ra mặt
nặng mày nhẹ với anh.
“Đợi em
tan làm!”
Kiều Ưu
Ưu mở cửa xuống xe, chẳng thèm để ý tới anh.
“Có
việc gì thì gọi cho anh, anh sẽ ở đây chờ em.” Trử Tụng hét vào tấm lưng Kiều
Ưu Ưu, nhưng Ưu Ưu cũng chẳng quan tâm.
Không
quan tâm thì thôi! Trử Tụng chui vào trong xe cử động cánh tay vẫn còn hơi tê nhức,
bị Kiều Ưu Ưu nằm gối đầu cả đêm, sáng nay lúc vừa tỉnh dậy cánh tay anh gần
như đã mất đi cảm giác.
Cả buổi
sáng Trử Tụng nhận được rất nhiều cuộc điện thoại, anh cứ tưởng rằng mỗi lần
trở về mình đều lặng lẽ người không biết quỷ không hay, nhưng lần nào cũng có
người nghe được tin đồn anh trở về, một truyền mười mười truyền trăm, điện
thoại anh không ngừng rung lên. Trử Tụng nhận được điện thoại của ai cũng tuyên
bố vô cùng đắc ý rằng mình sắp được lên chức bố, thế nhưng ai cũng miệt thị anh
và nói, tôi còn biết sớm hơn cậu. Trử Tụng giận sôi người, sau đó không còn
nhắc tới chuyện đó nữa, thế nhưng người ở đầu dây bên kia lại hỏi: “Cậu biết gì
chưa? Vợ cậu có thai rồi.”
Ngay
đến bạn bè xung quanh cũng thấy bó tay với anh, đến mức này rồi, Trử Tụng cảm
thấy xấu hổ.
Thời
gian rất thoải mái nên Trử Tụng trở về nhà “thỉnh an” bà