con gái của tôi.” Thẩm Hoành cực kỳ tức giận.
“Ồ!” Quý Đông Đình cười khẩy, nhìn Khương Kỷ Hứa bằng ánh mắt ai oán: “Chẳng phải em đã nói, tôi mới là bạn trai của em sao?”
Ngay sau đó, Quý Đông Đình lập tức kéo Khương Kỷ Hứa lên xe. Hành động này của anh thật chẳng khác nào chặn đường trấn lột.
Chiếc xe lao đi rất nhanh. Khương Kỷ Hứa áp mặt lên cửa kính, nhìn về phía
Thẩm Hoành vẫn đang đứng thẫn thờ, rồi quay đầu hỏi Quý Đông Đình: “Quý
tiên sinh, rốt cuộc là anh đang làm gì vậy?”
Quý Đông Đình lạnh
nhạt lên tiếng: “Thấy quản gia Khương bị gã đàn ông lạ mặt vô lễ giữa
đường, tôi có lòng tốt nên mới ra tay cứu giúp.”
Khương Kỷ Hứa: “Cảm ơn anh!”
Ban nãy, nếu Dean không chỉ thì Quý Đông Đình cũng chẳng nhận ra cô gái trẻ mặc áo lông màu đỏ, tóc búi cao đứng ở trạm xe buýt chính là Khương Kỷ
Hứa. Quý Đông Đình bỗng thấy trong lòng xao xuyến, sự hiện diện của cô
giống như một mảng màu sáng tô điểm cho bức tranh ảm đạm đêm đông. Anh
đã từng gặp không ít phụ nữ đẹp, nhưng người có thể khiến anh rung động
thì không nhiều.
Chỉ có điều, hiện tại, sau màn ôm ấp với cái tên cầm thú Thẩm Hoành, mái tóc mềm mại của cô gái ấy nhìn chẳng khác nào
cây chổi quét nhà. Quý Đông Đình vốn đã giận nay càng giận hơn khi thấy
cô gái mà mình cất công “giải cứu” cứ quyến luyến nhìn ra ngoài cửa xe.
“Bệnh hoạn!” Anh thầm chửi rủa.
Khương Kỷ Hứa dè dặt quay sang nhìn Quý Đông Đình: “Quý tiên sinh, túi xách của tôi hình như vừa bị rơi ở đó.”
Một lúc lâu sau, Quý Đông Đình mặt lạnh băng hạ lệnh cho tài xế: “Quay lại chỗ vừa rồi!”
Khi bọn họ vòng về chỗ cũ, Thẩm Hoành vẫn còn đứng ở đó, có lẽ anh ta đã đoán được Khương Kỷ Hứa nhất định sẽ quay lại.
Gặp nhau lần thứ hai, Thẩm Hoành chủ động bước tới đưa cho Khương Kỷ Hứa
chiếc túi xách nữ màu đen trong tay mình: “Nếu em không trở lại, chắc
tôi phải đưa nó cho đám cảnh sát đang trên đường tới đây mất!”
Cái tên này còn cố tình làm ra vẻ phong độ nữa, thật là ấu trĩ! Quý Đông
Đình lạnh lùng hừ một tiếng, tay trái đặt lên vai Khương Kỷ Hứa: “Đi
thôi!”
Lên xe, Quý Đông Đình yêu cầu để mình tự lái. Dean lập tức hiểu ý của ông chủ, vội kéo tài xế xuống xe: “Đi nào! Hôm nay chúng ta
được về sớm, đi nhậu thôi!”
Tài xế cũng không ngốc: “Đi! Tôi đưa anh đến chỗ quán bar nổi tiếng nhất thành phố S.”
Trong xe chỉ còn lại hai người, Khương Kỷ Hứa ngồi trên ghế lái phụ nhìn Quý
Đông Đình đích thân lái xe! Cô sợ anh không quen đường nên bắt đầu chỉ
dẫn: “Quý tiên sinh, không cần rẽ đâu, cứ đi thẳng là được rồi!”
Quý Đông Đình chưa từng gặp người con gái nào khô khan, nhạt nhẽo như
Khương Kỷ Hứa. Cô không thể dịu dàng hỏi: “Quý tiên sinh, bây giờ chúng
ta đi đâu?” được sao?
“Tạm thời chúng ta không về khách sạn.” Quý Đông Đình bật bản nhạc violon mà mình thích nhất lên, nói tiếp: “Rốt
cuộc mọi chuyện là thế nào?” Anh muốn hỏi về sự việc vừa nãy.
Khương Kỷ Hứa nắm chặt tay lại, sau một hồi suy nghĩ mới lên tiếng: “Tôi và Thẩm Hoành đã quen nhau từ trước.”
“Thế là kích động tới mức ôm nhau?” Quý Đông Đình thản nhiên suy đoán.
Khương Kỷ Hứa cảm nhận được sự chế giễu trong lời nói của Quý Đông Đình. Có lẽ là do tác dụng của rượu, Khương Kỷ Hứa bỗng nhiên muốn được dốc bầu tâm sự cùng người đàn ông này: “Chúng tôi quen nhau khi còn học cấp ba. Khi ấy, bố tôi và bố anh ấy cùng hợp tác làm ăn, quan hệ giữa hai gia đình
rất tốt, chúng tôi vô cùng thân thiết. Sau đó, do nảy sinh mâu thuẫn
trong công việc kinh doanh, hai nhà bắt đầu kiện nhau ra tòa, chúng tôi
cũng vì vậy mà... chia tay.”
“Ha ha...” Quý Đông Đình bật cười.
Khương Kỷ Hứa quay đầu nhìn Quý Đông Đình: “Anh thấy buồn cười lắm à?”
Quý Đông Đình nghiêm túc gật đầu: “Đúng là có hơi buồn cười.”
Khương Kỷ Hứa thở dài: “Chúng tôi đã chuẩn bị đính hôn rồi.”
Quý Đông Đình im lặng lái xe đi vòng qua hai quảng trường, rồi đỗ xe trên
cây cầu mới xây của thành phố S. Khương Kỷ Hứa bước xuống xe, ngắm nhìn
cảnh đêm tuyệt đẹp. Giữa đêm đông giá lạnh, vậy mà có không ít người lên đây hóng gió, trong đó đa phần là các cặp tình nhân. Đứng ở nơi này,
ngắm nhìn ánh đèn rực rỡ phản chiếu trên mặt nước, Khương Kỷ Hứa bỗng
thấy trong lòng nhẹ nhõm, dường như dòng nước kia đã cuốn trôi mọi muộn
phiền trong cô.
“Quý tiên sinh!” Khương Kỷ Hứa quay đầu lại,
gương mặt rạng ngời: “Anh đã từng đến rất nhiều nơi trên thế giới, vậy
theo anh thì cảnh đêm ở đâu là đẹp nhất?”
Quý Đông Đình mắc chứng OCD(*) nhẹ, không chịu nổi mái tóc bị gió thổi cho rối tung lên của
Khương Kỷ Hứa, anh rất muốn đưa tay ra vuốt lại giúp cô, nhưng cuối cùng vẫn kiềm chế, chỉ nhẹ nhàng nhắc nhở: “Tóc cô kìa!”
(*) OCD (Obsessive-Complulsive Disorder - chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế): Là chứng bệnh rối loạn tâm lý có tính chất mãn tính, hay có ý nghĩa ám
ảnh, lo lắng không có lý do chính đáng, phải thực hiện các hành vi có
tính chất ép buộc để giảm bớt căng thẳng.
Khương Kỷ Hứa vội vàng dùng tay vuốt lại mái tóc của mình.
Lúc này, Quý Đông Đình mới bình thản trả lời: “Chỉ có ký ức là đẹp, những
khung cảnh gợi lên nhiều kỷ niệm mới được coi