mình . Biến thái, tối qua về phòng cô khóa cửa rồi đi ngủ luôn , làm sao có thể như vậy. Nhìn xuống quần áo cô còn chẳng xộc xệch chút nào . Cô lại thở phào một hơi.
Dù thế vẫn phải cảm thán một câu, ông trời cũng có thú vui dọa người thật kinh dị . Cô đang định ngồi dậy chợt nghe tiếng lách cách, lách cách vang lên đều đều trong phòng. Thỉnh thoảng có cả tiếng rung động , rồi một giọng vang lên nhỏ nhẹ khẽ khàng đến mức cô còn chẳng hiểu nó đang nói cái gì. Cô run run co mình lại , đấu tranh tâm lí dữ dội . Lúc này, những bộ phim lúc 12 giờ đêm cô xem bắt đầu phát huy tác dụng. Dù cô rất thích xem phim ma, phim kinh dị, nhưng cô xem là để soi mói mấy lỗi của nhà làm phim. Chứ từ trước đến nay, cả tổ tông nhà cô chưa có ai có phước được gặp ma cả . Vậy là cô sẽ là người đầu tiên gặp được nó, sẽ là người được vinh danh hay sao ?
Con ma này béo bở quá. Cô sẽ bắt trói nó lại hoặc ít nhất thì cũng phải chụp một tấm ảnh làm tin mới được….( em sợ rồi ạ, gặp ma như gặp người nổi tiếng. Viết đoạn này lúc 1 h sáng ớn lạnh hết cả sống lưng T_T)
Nhưng khi cô vừa giơ được điện thoại lên thì đập vào mắt cô chính là một tấm lưng rộng, bờ vai vững chắc. Con ma này trước khi chết cũng là mỹ nam hay sao ? Cô thầm oán trách cho cái số phận hẩm hiu của nó, giơ máy lên định chụp tiếp. Nhưng cô chưa kiếm được bức ảnh nào lại tò mò hạ điện thoại xuống. Quái lạ, ma mà cũng biết đánh máy tính à. Đã vậy cứ 5 phút điện thoại trên mặt bàn thường rung một lần. Con ma đó sẽ cầm điện thoại trước mặt lên trả lời, giọng trầm ổn nhưng phảng phất mệt mỏi. Giọng nói này…chiếc điện thoại này…khí chất ôn hòa, ấm áp này…chỉ có Bạch Vĩ Dương chứ không ai khác. Bất chợt cô trở nên im lặng lắng nghe mọi âm thanh. Mắt chăm chú theo dõi việc làm của anh. Dường như lí trí mãnh liệt thường ngày của cô đã bị tác dụng phụ của rượu hôm đè bẹp mất rồi. Vậy nên cô cứ vô thức suy nghĩ và làm theo những gì trái tim mình chỉ dẫn, cởi bỏ đi lớp vỏ bọc thép đầu tiên.(Đoạn này đổi sang gọi là “anh” cho nó tình củm. Sau này cãi nhau lại “hắn” tiếp ^_^)
Đồng hồ chỉ là 5 giờ sáng. Vậy mà anh ta có thể liên tục nhận điện thoại trong khi mắt không rời màn hình và tay liên tục di chuyển trên bàn phím. Cô nghển cổ lên thì loáng thoáng nhìn thấy dòng chữ rất lớn :” Báo cáo kế hoach…” gì gì đó nhưng đã bị người anh che mất. Nếu vậy chẳng lẽ trước giờ, anh ta luôn thức dậy sớm như vậy để làm việc ? Sau đó lại còn phải đi nấu bữa sáng và chuẩn bị cơm trưa cho cả hai. Thảo nào đợt này cô thấy anh trông hơi nhợt nhạt so với trước, đôi khi còn lộ vẻ mệt mỏi thấy rõ. Tự nhiên cô cảm thấy trong lòng thập phần hối lỗi. Trước giờ cô không quen ăn không , ngủ không của người khác. Anh ta lại luôn chăm sóc cô từng chút một như vậy… Cô hứa với lòng quyết tâm từ bây giờ sẽ đối xử thật tốt với anh ta , giúp đỡ anh ta hết mức có thể…
Bật Mã Ôn kết thúc cuộc điện thoại với ông chủ Mã ở bên xưởng sản xuất an lòng thở ra một hơi. Hôm nay quả là một ngày dài mệt mỏi.Dù vẫn đang là dịp Tết nhưng 3 xưởng máy của công ty vẫn không ngừng làm việc. Nên đến khi có quá nhiều công nhân xin nghỉ đã gây ra náo loạn. Anh phải làm ra đủ thứ chỉ thị mới khiến mọi thứ quay lại quỹ đạo ban đầu. Tổng thể chi nhánh này ở Việt Nam làm việc cũng rất thuận lợi. Nếu tính giá thành so với ở Mỹ thì không bằng được, nhưng lượng mua vào lại nhiều dồi dào và đều đặn hơn.
Anh vươn vai vài cái cho tỉnh ngủ. Từ lúc đến ở với cô không ngày nào anh được ngủ quá 5 tiếng. Nhưng vừa làm việc, vừa được nhìn thấy bộ dáng ngủ an lành của cô của cô khiến anh thấy rất hạnh phúc. Mệt mỏi thế nào nhưng chỉ cần có cô là đủ. Mà giờ chắc cô vẫn chưa dậy. Không biết nếu cô nhìn thấy anh thì sẽ có cảm giác như thế nào nhỉ ? Sẽ hỏi anh tại sao ở đây ? Đã làm gì cô ấy ? Hay có khi còn nhảy lên đánh anh nữa. Câu trả lời ư ? Đêm qua anh ở trong cùng một nhà trọ với cô , tự nhiên thấy cô gọi đến. Anh suýt nữa nhảy dựng lên vì vui vẻ. Mở điện thoại ra liền nghe thấy giọng lè nhè của cô :
“ Tên khốn nạn Bật Mã Ôn . Anh lừa tôi cho tôi ăn no. Anh lừa tôi cho tôi sung sướng. Anh còn xịt cái nước hoa gì lên người mà khiến tôi giờ không ngủ được. Anh đi chết ngay đi. Tồi buồn ngủ mà không ngủ được…- Cô cứ gào lên mỗi câu mình không ngủ được. Nhưng ở đầu dây bên kia anh cười sáng lạn như vừa trúng sổ xố :
“ Cái này có một cách giải quyết .”
“ Cách gì ?”
“ Tôi đến làm gối ôm cho em .”
Vậy là anh nhanh chóng lừa được bạn Tiêu Nguyên đang say khật khưỡng để vào phòng. Ngủ không được ôm cô anh cũng nhớ chết đi được . Cô cũng thoải mái coi anh như gối ôm , hít hà mùi hương nam tính trên người anh đến thỏa mãn rồi mới yên lòng thiếp đi. Anh năm chặt bàn tay lanh cóng của cô nở nụ cười ấm áp. Cô nhớ món ăn của anh, cô nhớ mùi hương của anh, nhớ cuộc sống có anh. Giờ bảo anh đi chồng cây chuối trước cửa công ty mà cô được cười hạnh phúc thì thế nào anh cũng làm cho coi.
Đóng laptop lại anh đi vào phòng tắm rửa mặt, người tràn đầy sinh khí. Nhưng khi vừa quay lại anh đã thấy cô đang đứng chải đầu . Trong lòng anh chợt nhen nhóm nỗi lo sợ.