Gã Ác Ma Của Thiên Sứ

Gã Ác Ma Của Thiên Sứ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322880

Bình chọn: 8.00/10/288 lượt.

m sẽ mời mẹ đến đây bắt gian tại giường. Như vậy, dù họ có hài lòng với người hâm mộ kia đến thế nào đi chăng nữa thì cũng vô dụng.” Hắc Doãn Tâm đắc ý nói ra toàn bộ kế hoạch của mình.

Canh Dần nghe xong chỉ biết lắc đầu, “Bắt gian tại giường?! thế mà em nghĩ ra được, nhưng anh nghe nói phụ nữ Hắc gia rất coi trọng danh tiết, em làm như vậy, truyền ra ngoài không phải sẽ làm Hắc gia mất mặt sao?”

“Hết cách rồi, ai bảo em thích anh, hơn nữa em chỉ muốn làm người phụ nữ của anh thôi.” Hắc Doãn Tâm bất đắc dĩ giải thích.

Nếu có thể vẹn cả đôi đường thì cô cần gì phải dùng đến hạ sách này, cô cũng chỉ là bất đắc dĩ mà thôi!

Canh Dần kích động, “Em thực sự thích anh? Mà không phải món ăn của anh?”

Chết tiệt thật, anh vẫn để ý chuyện này, nhưng anh đã có thể từ từ chấp nhận sự thật đó, tục ngữ nói rất hay, muốn nắm được trái tim của một người đàn ông, thì trước hết phải nắm được cái dạ dày của anh ta, câu này vừa hay có thể dùng với cô, chỉ là giới tính phải đổi lại mà thôi.

“Em thích cả hai, nhưng em phải thú nhận là người ta thích món ăn của anh trước rồi mới dần dần thích anh.” Hắc Doãn Tâm ngượng ngùng giải thích.

“Chỉ cần em thích anh, vậy là đủ rồi. Giờ không còn sớm nữa, anh cũng phải về thôi, em cũng nhanh lên giường nghỉ ngơi đi.” Canh Dần dịu dàng bế cô ra khỏi nhà tắm, đến bên giường cô.

Anh cũng không phải Liễu Hạ Huệ, bế người con gái mình thích, hơn nữa cả người cô còn không một mảnh vải, anh lại không thể yêu cô, rõ ràng đây chính là thử thách ý chí của anh!

“Anh muốn về?” Hắc Doãn Tâm kinh ngạc kêu lên

Vừa rồi không phải cô đã nói toàn bộ kế hoạch cho anh sao? Kết quả anh lại nói xong rồi phủi đít bỏ đi, sao có thể chứ?!

“Mọi chuyện nói xong rồi, không về chẳng nhẽ ở lại đây sao?” anh vừa nói vừa nhẹ nhàng đặt cô lên chiếc giường êm ái của cô, thật ra anh chuẩn bị sang phòng khách kế bên, nhưng chuyện này cô không cần biết.

“Đương nhiên anh phải ở lại rồi,nếu không sáng mai mẹ làm sao có thể bắt gian tại giường?” anh đúng là rất ngốc mà! Uổng công cô vừa nói toàn bộ kế hoạch cho anh, đúng là lãng phí nước bọt.

“Kế hoạch của em nên bỏ đi, em còn quá trẻ, anh không định có được em sớm như vậy, muốn quan hệ cũng phải đợi em tốt nghiệp học viện Tân Nương đã.

Về phần người hâm mộ mà em lo lắng, em yên tâm, anh sẽ xử lí.” Anh đương nhiên sẽ xử lí, bởi người đàn ông hâm mộ cô kia chính là anh, nên cô lo lắng căn bản là thừa.

“Anh sẽ xử lí ra sao? Bố mẹ em rất phản cảm với các anh, hơn nữa lát nữa người kia sẽ đến ở trong Tâm Uyển!” Hắc Doãn Tâm hoàn toàn không tin vào tai mình, anh __muốn đợi đến khi cô tốt nghiệp học viện Tân Nương mới yêu cô!

Ôi trời ơi! Không lầm chứ?

Đặc biệt là câu “không định có được em sớm như vậy” của anh, nói cách khác, cô không có chút hấp dẫn nào với anh!

Ầm một tiếng, đầu cô bỗng như bị đạn nguyên tử bắn nát, người đàn ông cô thích không bị hấp dẫn bởi thân thể cô một chút nào, cô còn mặt mũi sống tiếp sao?

“Anh nghe rất rõ ràng rồi, nên mới bảo em cứ yên tâm, không phải lo lắng gì.” Vì muốn cho cô một sự ngạc nhiên nên anh mới giấu không cho cô biết, nhưng anh không ngờ cô lại kích động như vậy.

“Sao em có thể không lo lắng chứ?! Em là người phụ nữ của anh, nhưng anh nhìn em không một mảnh vải mà vẫn không có cảm giác gì! Anh nói anh để ý em, nhưng em thấy anh không hứng thú với em dù chỉ là một chút, anh thực sự để ý em sao? Anh thật sự thích em sao? Nếu để ý em, thích em, thì sao anh lại phải đợi đến sau này mới chịu yêu em? Thực ra anh vốn không thích em đúng không? Bởi em mới chỉ là cô nữ sinh 18 tuổi, trong mắt anh em không có một chút hấp dẫn nào đúng không? Nên anh phải tốn thời gian điều chỉnh tâm tư để chấp nhận em__ Hắc Doãn Tâm nghe xong như bị kích thích hét lên.

Cô là người phụ nữ của anh, nhưng anh lại không muốn ôm cô, bảo cô làm sao chịu nổi?

“Không phải.” Canh Dần cau mày ngắt lời cô, không hiểu nổi cơn giận của cô, rõ ràng anh nghĩ cô còn trẻ, nên mới kìm nén dục vọng, ai ngờ cô lại không hiểu, còn quay ra chỉ trích anh.

“Nếu không phải, vậy sao còn phải đợi em tốt nghiệp xong mới chịu yêu em? Không phải anh nói em là người phụ nữ của anh sao? Nếu đã vậy sao anh không yêu em ngay bây giờ đi? Anh biết không, em rất sợ, em không có cảm giác an toàn về mối quan hệ giữa anh và em, anh có biết không?” Hắc Doãn Tâm tuôn một tràng, cô muốn biết rốt cục mình có vị trí thế nào trong trái tim anh?

Anh nói anh thích cô, nhưng hành động của anh lại khiến cô hoàn toàn không có cảm giác__

Canh Dần ngạc nhiên nhìn vào đôi mắt đang hoang mang sợ hai của cô, đột nhiên hiểu ra, “Anh biết rồi, thì ra anh khiến em có cảm giác thiếu an toàn như vậy, đây là lỗi của anh, mong em chấp nhận lời xin lỗi của anh.”

“Em không phải muốn nghe anh xin lỗi, em chỉ muốn anh cho em cảm giác an toàn, làm cho em không cần pahri sợ nữa.” Hắc Doãn Tâm quay đầu lại.

Anh nghĩ nói câu xin lỗi thì có thể xóa đi nỗi bất an trong lòng cô sao? Đáp án là:không thể.

“Được, anh phải làm thế nào mới khiến em có cảm giác an toàn?” Canh Dân đau đầu nhìn cô

Không phải cô muốn anh


XtGem Forum catalog