Disneyland 1972 Love the old s
Gả Cẩu Tùy Cẩu

Gả Cẩu Tùy Cẩu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323014

Bình chọn: 8.00/10/301 lượt.

a khó khăn mới biết tình yêu này thực đáng quí, không hề màng danh lợi, không quan tâm đếm thân phận, người phụ nữ này, thực sự yêu anh.

Anh cảm thấy như muốn trào nước mắt.

“Gâu âu ~~”

“Nào nào nào, đừng khổ sở nữa, vấn đề của anh cũng là vấn đề em, anh gặp khó khăn này, em tuyệt đối không khoanh tay đứng nhìn, chúng ta sẽ cùng nhau giải quyết. Đầu tiên anh nói cho em biết, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Anh phải nói hết đầu đuôi câu chuyện cho em nghe, không được dấu diếm, biết không?”

Thục Huệ kéo vào anh vào trong lòng, được ôm như vậy quả là ấm áp quá! Cô không chỉ là người cùng anh đầu ấp tay gối, mà còn là người bạn đồng hành luôn bên cạnh anh, mặc kệ phát sinh điều chi, cô nhất định cùng sẽ luôn đứng về phía anh.

Hốc mắt Vương Tổ Đức ẩm ướt, ở trong lòng anh lúc này, cô thực là người phụ nữ đẹp nhất a.

Lâm Thục Huệ lái xe chở chú chó nhỏ Tổ Đức, tìm khắp phố lớn ngõ nhỏ, cố gắng tìm ra người hành khất già nua kia, hoặc là con chó mà Tổ Đức đã đâm phải.

Tổ Đức biến thành chó, không thể nói tiếng người, vì thế cô nghĩ ra dùng ký hiệu chú âm làm phương pháp cùng anh nói chuyện. Tổ Đức vạch ký hiệu chú âm, sau đó lại hợp lại thành văn tự cùng câu, như vậy có thể thuận lợi nói chuyện.

Vì muốn mau chóng giải trừ chú ngữ trên người Tổ Đức, cô căn cứ theo lời Tổ Đức tự thuật, chở anh không ngừng tìm kiếm chó lạc từng xuất hiện ở địa phương.

“ Xin lỗi anh nha, vì sự an toàn của chính anh nên em mới phải đeo vòng cổ, dây xích cho anh, nếu có bị thất lạc cũng có thể tìm lại, anh không giận em chứ?”

Ngồi ở băng ghế phụ, chó nhỏ Tổ Đức thở dài, lắc đầu. Anh biết Thục Huệ chỉ muốn tốt cho anh, lỡ may nếu có xảy ra bất trắc, mà anh thì bộ dạng chẳng khác nào con chó hoang, nếu không cẩn thẩn thì không lên xe bắt chó thì cũng bị làm thịt tận xương.

Họ dừng xe ở chỗ mà Tổ Đức đã gặp con chó, sau đó cùng nhau tìm kiếm.

Ban ngày, trừ những việc quan trọng mà mình phải đích thân xử lý, còn lại tất cả Thục Huệ giao lại cho Chu thư kí. Đồng thời để không làm cho nhà họ Vương và nhân viên trong công ty lo lắng, sợ hãi khi Vương Tổ Đức lại một lần nữa mất tích, kinh động lại đi báo cảnh sát, cô lấy lí do vắng mặt của anh là đi công tác một tháng.

Cho nên trong một tháng, họ phải tìm được người hành khất già nua kia cùng con chó của ông ấy, nếu không mọi chuyện sẽ trở nên nghiêm trọng.

Bọn họ ngày đêm tìm kiếm, ngày đầu không thấy gì, ngày hôm sau vẫn kiên trì, chỉ cần còn một cơ may, họ dứt khoát sẽ không bỏ cuộc.

Lúc đầu họ tràn đầy hy vọng, tìm kiếm mọi ngõ nghách từng con phố, thậm chí còn xem xét kĩ lưỡng gương mặt của những người hành khất nhân dạng nhác nhác, tìm mọi cách xác minh xem có phải là ông ta không. Nếu không phải, thì họ cố gắng moi móc thông tin về lão nhân kia.

Những kẻ lang thang thấy kẻ này lời nói thập phần quái dị, cử chỉ kì lạ, nào đâu ai hiểu được mà nói cái chi? Thậm chí, có những kẻ lừa đảo, đòi tiền rồi mới bằng lòng nói, nhưng đến khi cầm tiền thì lại chỉ lòng vòng, bởi đối phương cơ bản cũng không biết, còn làm họ mất công phải chạy lung tung khắp nơi.

Không chỉ có vậy, những kẻ này người ngợm bẩn thỉu, thực khiến người ta muốn ói.

Tuy vậy, Thục Huệ vẫn không chút nản lòng, đem phát huy ra nghị lực và năng lực kiên cường đã giúp cô trụ vững trên thương trường bao năm, cho dù dầm mưa dãi nắng, cho dù giao tiếp với những kẻ lang thang, cho dù phải mạo hiểm bị chó lạc cắn nguy hiểm, cô tuyệt đối không sờn chí.

Tìm gần một tháng thời gian, nhưng không thu hoạch được gì, mà bọn họ cũng đã lâm vào tình trạng kiệt sức vì mệt, Vương Tổ Đức thấy cô vất vả canh cánh trong lòng, dù bên ngoài rất cảng kích, nhưng rất khổ tâm.

Thục Huệ hằng ngày đều bận rộn xử lý công việc ở công ty, nhưng vẫn săn sóc chiếu cố anh, ngày nào cũng chở anh ra đường cái, hỏi han về ông lão kia hay con chó nọ với những kẻ lang thang, chẳng có thời gian cho bản thân mà nghỉ ngơi.

Tuy cô không oán giận, nhưng anh thì không đành lòng nhìn cô vậy chút nào, càng lúc càng chán ghét bản thân bất lực. Anh hận mình chỉ có “tọa” sô pha ở phòng khách coi TV, hưởng thụ “cơm bưng nước rót”, không thể làm bất cứ gì để giúp đỡ cô, ngay cả tay cũng không có để mà ôm cô vào lòng, an ủi cô.

Anh bây giờ quả thực chỉ là một con chó vô dụng dựa vào người phụ nữ mình yêu, nếu quả thực như vậy cả đời, anh thà chết còn hơn.

10.2

Nửa đêm tĩnh lặng, anh ngồi bên giường, dùng ánh mắt bi thương nhìn cô vì mình mà tiều tụy, gầy mòn, đau lòng khôn siết, áy náy không thôi.

Ngày ấy nếu anh đừng quá nóng nảy, biết bình tĩnh mà suy xét thì bây giờ không biến thành chó, không làm liên lụy đến cô phải chịu khổ.

An cúi đầu, lấy lưỡi nhẹ nhàng,âu yếm liếm khuôn mặt cô, một cái hôn cũng không được hoàn chỉnh. Anh quyết định rời đi, không làm liên lụy đến cô nữa, đây là điều duy nhất anh có thể làm cho cô.

Liếc mắt xuống nhìn cô thật lâu, anh nhẹ nhàng nhảy xuống giường, Chuck và Elle lập tức tỉnh lại, mở to đôi mắt trong đem tò mò nhìn anh.

Chuck, Ella, ta đi rồi, các ngươi phải chăm sóc chủ nhân thật cẩn thận, biết không? Cô ấy là một ngư