đứng bên nghiền mực, khuôn mặt dài nhỏ, mang theo nụ cười tươi.
Đúng là Liễu Yên.
Tôi ngồi ở trên tường ngây người chốc lát, rồi đặt chậu hoa lan ở đó, leo xuống tường.
Hôm sau, Dao Ngọc bỗng nhiên đến thăm tôi, ánh nắng bên ngoài rực rỡ ánh vàng, con cá vui mừng, con ngựa tư xuân, mèo hoang thẹn thùng.
Cô ấy cầm tay tôi, hưng phấn nói, cô ấy sẽ cùng Trữ Thái Thần bỏ trốn.
Trữ Thái Thần, tính ôn hòa, vóc người cao, dung mạo khá, trước đó đã đỗ thám hoa.
Đây toàn là Dao Ngọc nói lại, Dao Ngọc gọi Trữ Thái Thần là Trữ lang, còn nói với tôi dung mạo của huynh ấy hoa sắc như ngọc.
Bỏ trốn là một môn nghệ thuật vĩ đại, vì thế tôi mua cho Dao Ngọc hai vò rượu, để tiễn cô ấy đi.
Kết quả cũng là chỉ có tôi uống rượu.
Hôm sau, tôi lại gặp được cô ấy ở trên đường mà đáng lẽ cô ấy đã phải bỏ trốn rồi. Sắc mặt cô ấy tái nhợt, nhìn tôi bỗng nhiên nói: ‘Trữ Thái Thần chết rồi.”
Tôi thấy trên mặt cô ấy không có chút nào bi thương, vẫn chỉ mỉm cười như cũ, lại còn mời trà tôi, nụ cười trên mặt như ẩn như hiện, giống như chưa hề xảy ra chuyện gì.
Lúc đi, cô ấy cầm tay của tôi, đưa cho tôi vé xem diễn kịch, nói: “A Ly, ta sắp đi khỏi đây rồi, ngày mai là ngày hát vở hí kịch cuối cùng là “cầu hỉ thước tiên”, nhớ đến xem nhé.”
Tôi ngồi dưới sân khấu nhìn cô ấy trang điểm xinh đẹp, trong lòng lại có chút bất an. Hí khúc “cầu hỉ thước tiên” đặc biệt khiến người xem thương cảm, mọi người ai cũng lấy khăn ra lau lau nước mắt nước mũi, khóc như núi đổ, tôi cũng không nén được cũng rơi xuống hai giọt nước mắt.
Tôi vẫn nghĩ cô ấy bảo đi là đi khỏi kinh thành, chứ không thể ngờ cô ấy là ra đi vĩnh viễn.
Ngày hôm sau cô ấy lên tháp Cửu Long, mặc bộ xiêm y màu đỏ, đứng ở trên tháp, tóc dài bay phần phật, sau đó giang hai hay ra, giống như một con chim lửa màu đỏ lao người xuống, rồi không bao giờ mở mắt ra được nữa.
Tôi bước đến, hai tay run run ôm lấy cơ thể của cô ấy, Dao Ngọc khẽ mở mắt ra, cười: “A Ly, ngươi biết không, thật ra ta và ngươi giống nhau…mệnh không trọn vẹn…Vận mệnh của chúng ta không trọn vẹn…Ta đành phải rời khỏi nơi đây, vĩnh viễn rời khỏi…Ngươi còn nhớ chúng ta từng ghé sát đầu vào nhau ở bên cầu chờ đợi người trong lòng không? Ta…Ta chờ huynh ấy, dùng vận mệnh không trọn vẹn này để đổi lấy phàm trần nhất thế, ta đã thấy thỏa rồi, ta tìm được huynh ấy rồi, yêu huynh ấy, cũng làm cho huynh ấy yêu ta…ta thấy đủ rồi.
Cô ấy từ từ nhắm mắt lại, trên khóe mắt lặng lẽ rơi xuống một giọt lệ.
Tôi ôm cô ấy run rẩy, trong đầu bỗng nhiên nhớ lại hình ảnh hồi đó, tôi tựa bên cầu, chống má, một cô gái đứng bên cạnh tôi, cười hì hì hỏi tôi: ‘Vì sao ngươi lại thích Ngọc Hành công tử kia?”
Tôi nghiêng đầu nhìn cô ấy, nói: ‘Ta thích nhìn huynh ấy cười, còn ngươi, vì sao ngươi lại thích cái tên thám hoa kia?”
Cô gái vẫn cười hì hì, trên mặt tỏa sáng: “Tôi thích bộ dạng đỏ mặt của huynh ấy.”
Tôi bệnh nặng, hỗn loạn ngủ ba ngày.
Trong mộng rất hỗn độn, sơn thủy lâu dài. Tận cho đến khi tôi đặt tiền vàng trước mộ Dao Ngọc, rót rượu xuống, thì mới ngừng lại.
Lúc tỉnh dậy liền nghe tin tức Vân Phi Bạch thành thân.
Cha mắt đỏ ửng đến cầm tay tôi, nói: “Phụ thân đã gửi tấu chương từ quan cho Hoàng Thượng, chuẩn bị cáo lão hồi hương, chúng ta không ở kinh thành nữa, chúng ta về Tô Châu, được không?”
Yết hầu tôi đau nhức, nửa ngày mới đáp: ‘Vâng.”
Hôn lễ của Vân Phi Bạch và Liễu Yên được tổ chức rất long trọng, khoa trương.
Đội ngũ đón dâu xếp dài đầy phố. Tôi chèo lên tường để đứng xem.
Tôi thấy Vân Phi Bạch mặc hỉ phục đỏ, thấy anh ngổi trên ngựa cười thản nhiên. Lại thấy anh đi qua tôi, rồi đi xa.
Liếc mắt một cái, duyên đã đi đến nơi tận cùng.
Trong trí nhớ sau mỗi cơn mưa là hoàng hôn, còn có gió đếm, còn có đèn đuốc rã rời đầu đường, trong không khí như có mùi hương hoa bồng bềnh, chậm rãi phiêu tán.
Đến cuối phố, Vân Phi Bạch đột nhiên quay đầu lại. Ánh mắt lướt qua đám đông, rơi thẳng lên người tôi, chăm chú.
Thời khắc đó như bừng tỉnh.
Tôi leo tường xuống. Chuyện xưa kết thúc ở đoạn này, cũng tốt.
Buổi tối ăn một chiếc móng heo, uống mấy chén rượu, bắc cầu thang leo lên nóc nhà hứng gió, đến nửa đêm thì nặng nề ngủ.
Trong mộng dường như mình đang ở trong lồng ngực quen thuộc.
Tôi mơ mơ màng mang gọi: “Vân Châu?”
Người đó đáp: ‘là ta.”
Tôi mở mắt ra, chớp mắt: ‘Sao lại là huynh?”
Vân Châu nhìn tôi, trong ánh mắt ảm đạm nặng nề: ‘A ly, nhiều ngày qua muội luôn tránh huynh.”
Tôi không trả lời.
Vân Châu ngồi hẳn xuống ôm lấy tôi, khàn khàn nói: ‘A Ly, muội đang trốn tránh đúng không? Muội sợ ta cũng giống như đại ca muội, hoặc là giống những vị hôn phu trước kia, đúng không?”
Cằm tôi gác trên vai anh, trong lòng hoảng hốt, nói: ‘Con người không lay chuyển được mệnh, ngày mai muội và phụ thân rời khỏi kinh thành, chúng ta…chúng ta nên quên nhau đi, huynh quên muội, muội cũng quên huynh, coi nhưng, coi như chúng ta chưa bao giờ gặp nhau.”
Cả người anh cứng lại, một lúc lâu sau mới khàn giọng nói: “Cho là từ trước đến giờ chưa bao giờ gặp nhau…Muốn như thế nào mới có thể coi là chưa bao giờ gặp nh