, anh còn chưa có cái năng lực lớn như vậy, đều là cô ấy gây tội thì phải chịu tội.”
“A?” Thiên Thiên ngạc nhiên.
“Cô ấy lấy hóa đơn cá nhân lẫn vào hóa đơn công ty để thanh toán, bị bộ tài vụ phát hiện, chỉ đơn giản vậy thôi.” Thẩm Hạo nhún vai.
Thiên Thiên hỏi: “Vậy anh để cô ta qua bên anh làm việc là vì động cơ gì?”
Thẩm Hạo nói: “Anh thừa nhận anh có suy tính, thứ nhất, sau khi chúng ta công khai quan hệ vẫn ở cùng một tổ như vậy không thích hợp cho lắm, thứ hai, cô ấy từng hãm hại em, có anh canh chừng, cô ta cũng không dám.”
Anh dừng một chút, lại nói: “Anh cũng nghĩ muốn giúp em báo thù, nhưng không đợi anh điều tra, cô ấy đã phạm tội trước.”
Thiên Thiên liếc xéo Thẩm Hạo một cái, không tỏ vẻ gì.
Thẩm Hạo cười khẽ một tiếng: “Em rốt cuộc là muốn cười hay là cảm động muốn khóc?”
Thiên Thiên nói: “Ai, anh quả nhiên rất biết bao che khuyết điểm.”
Thẩm Hạo không nói gì, trực tiếp kéo cô vào lòng.
Thiên Thiên bị dọa đến lúng túng trốn tránh: “Đây là ở công ty, anh đừng hồ nháo.”
Vì thế Thẩm Hạo theo đề nghị của cô, để thời gian hồ nháo sau khi tan việc.
Hai người cùng đi ăn cơm tối, sau đó lại tản bộ thật lâu.
Nhưng Thẩm Hạo vẫn như trước, cảm thấy khó giải nỗi khổ tương tư, đêm khuya chạy đến dưới nhà Thiên Thiên, gọi điện cho cô. Thiên Thiên thấy ba má đã ngủ, liền nhẹ tay nhẹ chân mở cửa xuống lầu.
Hai người ngồi trên ghế đá trong công viên, tình ý kéo dài, tâm sự. (e hèm, con nít dưới 18 tuổi đằng sau quay, che…đít lại )
Thiên Thiên nói: “Nếu chúng ta đã quen nhau, có vài chuyện em muốn biết rõ.”
“Địa chỉ gia đình của anh, số CMND, từng quen qua bao nhiêu cô, lương một năm bao nhiêu, có gởi ngân hàng nhiều không, sau này không phải đều giao cho em sao? em còn muốn biết gì nữa?” Thẩm Hạo bỡn cợt cười nói. (câu số 3 với 4, em muốn biết nè)
“Hừ, anh cùng Rose là quan hệ gì?” Thiên Thiên đưa ra chuyện cũ năm xưa.
“Quan hệ đồng nghiệp a.”
“Có một lần cô ấy đến phòng làm việc của anh tâm trạng thật sự rất High, lúc gần đi còn nói ‘buổi tối gặp’. Nói, có phải gạt em đi hẹn hò không?” Thiên Thiên hung hăng véo một cái vào hông Thẩm Hạo, nghiêm hình bức cung.
“Chuyện lâu như vậy mà em còn nhớ được?”
“Đương nhiên! Anh có nói hay không?”
Thẩm Hạo giơ cờ trắng: “Anh nói. Cô ấy nói ‘buổi tối gặp’ thật ra là chỉ gặp nhau trong ‘Hiệp cốt nhu tình’.”
“A?” Đây là đáp án mà Thiên Thiên không thể nào nghĩ tới, “Tên cô ấy là gì?”
“Tiểu Hoàn Tử.”
“…”
“Lúc đó cô ấy rất quấn quít anh, nên anh nghĩ dụ cô ấy đi chơi game, không ngờ cô ấy thật sự bị nghiện, sau đó không đeo theo anh nữa, nước cờ này xem như đi đúng rồi.” Thẩm Hạo đắc ý cười. (hí hí, kinh nghiệm cắt đuôi độc đáo, các anh nên học theo )
Chẳng trách cô cùng Thẩm Hạo công khai tình cảm mà Rose còn chạy tới chúc mừng cô, vốn dĩ không xem cô như tình địch. Thiên Thiên giật mình hiểu ra.
“Rose là Tiểu Hoàn Tử, vậy Cậu Bé Bút Màu Tiểu Tân thì sao? Là ai? Sẽ không là Bùi Tử Mặc chứ?”
Thẩm Hạo bỗng nhiên nhăn nhó, Thiên Thiên chỉ có thể hạ thủ tiếp: “Không nói đúng không? Trong điện thoại của em hình như còn số của Mễ Bác thì phải, có thời gian chắc nên hẹn anh ấy ra uống cà phê…”
“Là má anh…” quả pháo nặng này Thẩm Hạo ném vào làm cô lờ mờ đầu óc. ( )
“Trời ạ.” Thiên Thiên nghẹn họng, “Em phải gả đến một gia đình kiểu gì a!”
Thẩm Hạo hung hăng trừng cô: “Em trốn không thoát.” Anh cúi đầu hôn cái miệng nhỏ không ngừng liến thoắng của cô. (cái kiss được mục kích đầu tiên, hem phê gì hết, à quên, dưới 18 che… miệng lại, chảy nước miếng kìa)
Thiên Thiên thở gấp thoát ra: “Câu hỏi cuối cùng.”
“Hỏi mau.” Thẩm Hạo trong lòng đã sớm ngứa ngáy khó nhịn.
“Anh, anh làm sao biết kể chuyện đồng thoại?”
Thẩm Hạo nghĩ tới buổi tối tuyệt vời anh bắt đầu hiểu rõ lòng mình và phát hiện ra Thiên Thiên là Tâm Hữu Thiên Thiên Kết, anh cười tươi rói, biểu cảm thiên biến vạn hóa.
“Anh có phải là…”
Thiên Thiên còn chưa nói xong, Thẩm Hạo liền chắn môi cô, hôn cô đến thất điên bát đảo, hôn đến cô phải chủ động choàng hai tay đặt lên cổ anh mới đùa dai khẽ cắn vành tai cô một chút, vừa lòng nhìn khuôn mặt đỏ bừng của ai đó. (điêu luyện…)
“Thiên Thiên, em không có tuổi thơ sao? Biết kể chuyện cổ tích không phải là chuyện rất bình thường sao?”
“…”
“Mấy chuyện cổ tích đó Bùi Tử Mặc cũng biết kể, kể còn giỏi hơn anh. Hắn thường xuyên nói, kể chuyện cổ tích cũng là một thủ đoạn theo đuồi con gái.”
Em muốn giết hắn!
“Bùi Tử Mặc, em muốn giết hắn!”
Bùi Tử Mặc đang ở nhà trong thư phòng lên mạng bỗng nhiên rùng mình một cái.
“Bà Thẩm à, em còn câu hỏi nào nữa không?”
“Hết rồi.”
Thẩm Hạo ôm cô vào lòng, cúi đầu liền hôn lên môi cô, hôn đến nóng bỏng triền miên.
Tình nồng ý mật, tất cả đều không lời. (mà chỉ hành động…)
Cuộc sống hạnh phúc của cô gái ngốc nghếch Diêu Thiên Thiên từ nay bước sang trang mới.
Lại đến lễ tình nhân, vì Thẩm Hạo đeo bám dai dẳng công kích đủ bề, Thiên Thiên rốt cuộc đồng ý cùng anh về nhà gặp ba mẹ chồng tương lai.
Có thể biết được, trong thời khắc cửa bị mở ra, Thiên Thiên cùng lúc nhìn đến 3 gương mặt quen mà không quen